Mỹ Nhân “cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều - Chương 278
Cập nhật lúc: 20/04/2026 10:50
Kiếp trước cô mà trang điểm thì mười mấy lớp cũng không dừng được đâu.
Lương Nhuệ bị mắng cũng không giận, cậu ta bĩu môi, có chút buồn chán:
“Tôi còn chưa nói là ghét chị phiền đây.”
“Thế thì chị không đi nữa.”
Lương Nhuệ lập tức cuống lên:
“Giang Mỹ Lan, chị đã hứa với tôi rồi mà.”
“Sao chị có thể lật lọng như thế?”
Cậu ta không muốn nhờ bố đi cùng, vì ký ức về trận đòn roi lần trước vẫn còn rành rành trước mắt.
“Thế thì cậu gọi chị một tiếng mẹ kế độc ác đi, chị sẽ đi.”
Lương Nhuệ:
“Cái sở thích quái đản gì vậy?”
Nhưng rốt cuộc cậu ta cũng ngoan ngoãn gọi một tiếng:
“Mẹ kế độc ác?”
Chỉ tiếc là Giang Mỹ Thư đợi một hồi lâu cũng không đợi được phần thưởng của hệ thống, cũng không thấy báo có giá trị độc ác nào.
Xem ra là không được rồi.
Chỉ có thể nhận nhiệm vụ của hệ thống rồi mới làm nhiệm vụ được.
Cô cũng không thất vọng:
“Đi thôi.”
Dù sao sau này cơ hội của cô cũng còn nhiều, cô không tin là không tìm được cơ hội.
Lương Nhuệ ừ một tiếng.
Sau khi đi tới xưởng thịt, Giang Mỹ Thư dẫn Lương Nhuệ thẳng tiến phòng tài vụ, cũng thật trùng hợp.
Lúc cô dẫn Lương Nhuệ tới nộp tiền, thế mà lại nhìn thấy Lục Trí Viễn.
Đây là một khoản tiền lớn, cần trưởng phòng tài vụ ký tên.
Lục Trí Viễn cũng không ngờ Giang Mỹ Thư lại dẫn con riêng Lương Nhuệ tới trả tiền, thực ra anh ta đã lâu không gặp Giang Mỹ Thư rồi.
Lần trước gặp cô vẫn là ở đại bách hóa, ngày hôm đó tuyết rơi rất lớn, cô đi một mình trong trời tuyết lạnh giá.
Sắc mặt bị đóng băng đến trắng bệch.
Lại có thêm lần này.
Lục Trí Viễn rủ mắt, không dám nhìn cô thêm nữa, chỉ sau khi nhận tiền liền ký một chữ lên đơn, đưa cho Lương Nhuệ:
“Cậu cầm cái này đi tìm kế toán Tiểu Lưu để xóa sổ.”
Lương Nhuệ ừ một tiếng, quay người ra khỏi văn phòng đi tìm Tiểu Lưu.
Cậu ta vừa đi.
Trong văn phòng chỉ còn lại hai người Giang Mỹ Thư và Lục Trí Viễn.
Cả hai đều có chút im lặng.
Cũng có vài phần gượng gạo nhàn nhạt.
Lục Trí Viễn rốt cuộc cũng không kìm được mà hỏi một câu:
“Cô kết hôn rồi, sống tốt chứ?”
Anh ta trông thanh tú, đeo một cặp kính gọng đen, càng lộ ra vài phần vẻ thư sinh, rất nhã nhặn.
Giang Mỹ Thư nghĩ ngợi:
“Cũng khá tốt.”
Nhìn cô kết hôn được một tháng, được nuôi dưỡng trắng hồng rạng rỡ, ng-ực nở eo thon là biết ngày tháng trôi qua không tệ rồi.
Lục Trí Viễn nghe thấy lời này, anh ta lẩm bẩm:
“Vậy thì tốt.”
Ngừng lại một chút, ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi thêm một câu.
“Xưởng trưởng Lương đối xử với cô tốt chứ?”
Lương Nhuệ thế nào cũng không ngờ tới, cậu ta vừa bước vào liền nghe thấy một câu như vậy, cậu ta lập tức bước nhanh tới trước mặt Giang Mỹ Thư, chắn ở phía trước cô, vẻ mặt đầy cảnh giác nhìn về phía Lục Trí Viễn.
“Bố tôi đương nhiên đối xử với cô ấy tốt rồi, bố tôi không tốt với cô ấy thì tốt với ai?”
Cậu ta cũng thật là óc lợn, sao lại quên mất được chứ.
Ban đầu chính là cái người trước mặt này suýt chút nữa đã cướp mất mẹ kế của cậu ta giữa đường.
Lục Trí Viễn thấy Lương Nhuệ giống như một con thú nhỏ đang nhe răng múa vuốt, anh ta rủ mắt, cũng có vài phần gượng gạo:
“Đưa tờ đơn đã ký tên cho tôi đi, tôi sẽ xóa sổ cho cậu.”
Lương Nhuệ hừ một tiếng, đặt tờ đơn lên bàn, lúc sắp đi, cậu ta nói với Lục Trí Viễn một câu:
“Đây là vợ của bố tôi.”
“Vợ của bố tôi.”
Cố ý nhấn mạnh hai lần.
Lục Trí Viễn có chút lúng túng, anh ta ngẩng đầu lặng lẽ nhìn qua:
“Tôi biết rồi.”
“Coi như anh biết điều.”
Lương Nhuệ có chút nghênh ngang kéo Giang Mỹ Thư rời đi.
Cậu ta không đi ngay mà dự định đến văn phòng xưởng trưởng để mách lẻo với bố mình.
Cấp dưới của bố cậu ta đang dòm ngó vợ của bố cậu ta kìa.
Chỉ là.
Họ đến không đúng lúc.
Họ vừa tới.
Lương Thu Nhuận đã rời đi rồi, chỉ còn lại một mình thư ký Trần đang tăng ca một cách đáng thương và bất lực trong văn phòng.
“Bố tôi đâu?”
Thư ký Trần cũng không ngờ Lương Nhuệ lúc này lại tới, ngược lại không nhìn thấy Giang Mỹ Thư vì Giang Mỹ Thư đang ở ngoài cửa.
Thư ký Trần cũng không giấu Lương Nhuệ:
“Lãnh đạo đi bệnh viện rồi.”
“Cái gì?”
Lương Nhuệ:
“Bố tôi bị ốm sao?”
Giọng nói to thêm vài phần.
“Bố tôi ốm chỗ nào?”
Cậu ta nhớ bố mình khỏe như một con trâu mà.
Thư ký Trần khẽ ho một tiếng:
“Đi khám vấn đề cá nhân rồi.”
Lương Nhuệ nghi ngờ:
“Vấn đề cá nhân gì?”
Thư ký Trần ấp úng không chịu nói rõ.
Mắt Lương Nhuệ đảo liên tục, vẻ mặt chấn kinh nói:
“Chẳng lẽ bố tôi đi khám nam khoa sao?”
Sớm đã nghe nói bố cậu ta không được rồi.
Cứ lén lén lút lút đi khám bệnh thế này, không phải đi khám nam khoa thì còn có thể đi khám cái gì nữa???
Giọng của Lương Nhuệ không nhỏ, đến nỗi đừng nói là văn phòng xưởng trưởng, ngay cả văn phòng bên cạnh cũng có thể nghe thấy.
Hiện trường thoáng chốc yên tĩnh trở lại.
Thư ký Trần theo phản xạ đưa tay bịt miệng Lương Nhuệ:
“Thằng bé này sao lại nói bừa thế hả?”
Miệng Lương Nhuệ bị bịt kín mít, cậu ta cau đôi mày đen đậm, không vui nói:
“Tôi có nói sai đâu.”
“Thế cậu có thể oang oang cho tất cả mọi người đều biết không?”
Thư ký Trần hạ thấp giọng:
“Hơn nữa, bố cậu là đi khám khoa da liễu, khoa da liễu, ai nói với cậu là ông ấy đi khám nam khoa hả?”
Lương Nhuệ:
“...”
“Thế thì chú phải nói sớm chứ?”
Cậu ta gạt tay thư ký Trần ra, “Chú nói sớm bố tôi đi khám khoa da liễu thì tôi cũng đâu đến mức oang oang ra đúng không?”
“Chú Trần, chẳng phải tại chú cứ lén lén lút lút nên tôi mới nghĩ xiên xẹo đi sao?”
Thư ký Trần:
“Tôi lén lút chỗ nào hả?”
“Chú có mà.”
Giang Mỹ Thư ló đầu vào:
“Được rồi, hai người mà còn nói tiếp nữa là cả xưởng thịt này đều biết xưởng trưởng Lương đi khám nam khoa đấy.”
Thư ký Trần:
“...”
Lương Nhuệ:
“...”
Cuối cùng cũng không ho he gì nữa.
Lương Nhuệ đeo túi, quay người định đi, trước khi đi còn nói với thư ký Trần một câu:
“Đến lúc đó bố tôi mà biết thì không được trách tôi đâu đấy, là chú làm tôi hiểu lầm.”
“Biết không chú Trần, trách nhiệm này không ở tôi mà ở chú.”
Trong lòng thư ký Trần đắng chát.
“Đúng rồi, tôi đã trả hết số tiền nợ xưởng thịt rồi, đến lúc đó chú nhớ nói với bố tôi một tiếng, khu xưởng cũ có thể sửa sang xây mới được rồi đấy.”
Thư ký Trần có chút ngạc nhiên, nhưng nghĩ đến việc trước đó Lương Nhuệ và Giang Mỹ Thư cùng nhau làm ăn, anh ta liền hiểu ra.
Anh ta xoa tay:
“Làm ăn kiếm tiền thế sao?”
Hạ thấp giọng:
“Lần sau nếu có chuyện tốt như vậy thì cho tôi tham gia một chân với nhé.”
Lương Nhuệ:
“Thế chú từ chức đi?”
Thư ký Trần:
“...”
Lập tức im bặt.
Sau khi Lương Nhuệ đi ra, liền gọi Giang Mỹ Thư cùng đi:
“Đi thôi, đi cùng tôi tới hợp tác xã một chuyến nữa.”
Lần trước chia được hơn ba nghìn tệ, trừ đi chi tiêu và trả nợ, trong tay cậu ta còn dư một nghìn năm trăm tệ đấy.
Giang Mỹ Thư ừ một tiếng:
“Đến đây.”
Nhìn bóng lưng họ rời đi, thư ký Trần thầm nghĩ, thật sự không ngờ Lương Nhuệ lại thân thiết với đồng chí Giang như vậy, hai người cứ như là... chị em ruột vậy.
Bảo là mẹ con thì không ai tin nổi.
Giang Mỹ Thư cùng Lương Nhuệ tới hợp tác xã, trong tay cậu ta tổng cộng có một nghìn năm trăm tệ.
Giang Mỹ Thư:
“Gửi hết à?”
Lương Nhuệ ừ một tiếng:
“Gửi hết.”
Để trong tay cậu ta tiêu xài không có chừng mực, cảm giác qua cái Tết là có thể tiêu sạch sành sanh rồi.
Giang Mỹ Thư thử thăm dò:
“Cậu cũng không có giấy tờ, hay là gửi vào tài khoản của chị?”
Lương Nhuệ nâng mắt:
“Giang Mỹ Lan, bàn tính của chị sắp đ-ập vào con ngươi của tôi rồi đấy.”
Giang Mỹ Thư không lấy làm hổ thẹn, trái lại còn lấy làm tự hào:
“Dù sao cậu cũng không mở được sổ tiết kiệm, hay là gửi vào tài khoản của chị đi?
Chị nói thật đấy, đến lúc cậu muốn rút thì bảo chị một tiếng là được, chị lúc nào chẳng ở nhà, đi cùng cậu tới đây.”
Lương Nhuệ:
“Để tôi đi hỏi đã.”
Cậu ta mới không tin việc gửi tiền vào tài khoản của người khác, dù sao tiền cứ để trong tay mình mới yên tâm.
Thấy không lừa được cậu ta, Giang Mỹ Thư cũng không thất vọng:
“Thế cậu hỏi đi, đợi cậu hỏi rõ ràng rồi sẽ biết chị là vì tốt cho cậu thôi.”
Lương Nhuệ quả thực đi hỏi thật.
Nhân viên ngân hàng hỏi cậu ta:
“Cháu đủ mười tám tuổi chưa?”
Lương Nhuệ:
“Chưa ạ, qua Tết mới mười sáu.”
“Thế thì không được rồi, gọi người lớn trong nhà tới đi, cháu còn nhỏ quá, không mở được tài khoản, cũng không gửi được tiền đâu.”
Lương Nhuệ có chút thất vọng, quay đầu lại nhìn Giang Mỹ Thư.
Giang Mỹ Thư hớn hở:
“Cậu xem, chị không lừa cậu đúng không?”
“Thực sự chỉ có thể gửi vào tài khoản của chị thôi.”
“Hơn nữa.”
Cô nói một cách hào phóng, “Tiền trong tài khoản của chị còn nhiều hơn cậu nhiều, sẽ không dòm ngó ba cọc ba đồng này của cậu đâu.”
Lời nói dối.
Lừa tiền của con riêng vào tài khoản của mình để gửi.
Hệ thống tính cho cô ba giá trị độc ác.
Sau khi biết rõ tình hình thực tế, Giang Mỹ Thư không cần liêm sỉ nữa, chọn dùng mọi cách để kiếm giá trị độc ác.
Chỉ là, trông cô quá non nớt, chẳng giống đang nói thật chút nào, ngược lại còn mang theo vài phần dáng vẻ đang lừa lọc người ta.
Lương Nhuệ không tin:
“Thật sao?”
“Tự nhiên rồi.”
“Cậu xem.”
Giang Mỹ Thư, “Cậu đem tiền gửi vào đây, hai chúng ta gom góp thêm chút nữa là có thể trở thành hộ vạn tệ rồi.”
Lương Nhuệ sau khi nhìn thấy con số đó, mắt cậu ta trợn tròn thêm vài phần:
“Sao chị lại có nhiều tiền như vậy?”
Cậu ta xem qua, đã có hơn bảy nghìn tệ rồi.
Giang Mỹ Thư:
“Tiền sính lễ của chị, tiền vốn của bố cậu, cộng với khoản chúng ta kiếm được lần này, nếu cộng thêm của cậu nữa thì tiền tiết kiệm của gia đình chúng ta có thể lên tới chín nghìn tệ đấy.”
Cô giơ tay vỗ vỗ vai Lương Nhuệ:
“Có thể trở thành hộ vạn tệ hay không là hoàn toàn trông cậy vào cậu đấy.”
Lương Nhuệ nắm bắt chuẩn xác trọng điểm:
“Tiền của bố tôi cũng ở chỗ chị sao?”
“Đúng vậy.”
Giang Mỹ Thư nói, “Tiền vốn của bố cậu, còn có tiền lương mỗi tháng của bố cậu đều ở trong tay chị.”
Cô khoác vai Lương Nhuệ, cười híp mắt nói:
“Tiểu Nhuệ Nhuệ, tin mẹ kế đi, tuyệt đối không thiệt đâu.”
Tận tâm tận lực muốn lừa tiền của Lương Nhuệ vào tài khoản của mình gửi.
