Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 12: Củi Khô Lửa Gần

Cập nhật lúc: 28/01/2026 16:04

Đó là một con thây ma tiến hóa!

Chúng sở hữu những năng lực đặc biệt tương tự như dị năng giả, nhưng lại mạnh hơn rất nhiều so với những người mới thức tỉnh ở giai đoạn này.

Nếu nhóm sinh viên này bị phát hiện, thương vong chắc chắn sẽ vô cùng t.h.ả.m khốc.

Cũng may, sau khi nếm trải sự rèn giũa khắc nghiệt của mạt thế, đám trẻ này đều đã luyện được lá gan không hề tầm thường.

Lúc này, tất cả mọi người đều nín thở, thu mình lại nép vào các góc, cả tiệm vàng im phăng phắc đến mức một cây kim rơi cũng có thể nghe thấy.

Sau một hồi chờ đợi dài dằng dặc, con thây ma tiến hóa kia dường như không phát hiện ra điều gì bất thường.

Cuối cùng, nó từ bỏ việc tìm kiếm, lê những bước chân nặng nề chậm chạp rời đi.

"Đi rồi sao?" Có người hạ thấp giọng hỏi.

Không ai đáp lời, Lục Dư Dương thận trọng di chuyển đến sát cửa kính để xác nhận lại.

Khi thấy trước cửa không còn bóng dáng quái vật, anh mới thở phào nhẹ nhõm.

"An toàn rồi. Đêm nay tôi và Trương Hạo sẽ trực, những người khác tranh thủ nghỉ ngơi đi."

Những trận kinh hoàng liên tiếp đã khiến mọi người kiệt sức.

Sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn vừa được thả lỏng, cơn buồn ngủ lập tức ập đến như triều dâng, chẳng mấy chốc tất cả đều chìm sâu vào giấc ngủ.

Kiều Tây cũng mệt rã rời, khi cô nhắm mắt nghỉ ngơi, dị năng gần như cạn kiệt trong cơ thể cũng bắt đầu không ngừng được hồi phục...

Những ngày sau đó trôi qua trong những trận chiến cường độ cao liên tiếp.

Cuối cùng, nhờ sự hỗ trợ thầm lặng của Kiều Tây, nhóm sinh viên đã tạo nên kỳ tích khi băng qua thành phố đầy rẫy thây ma và đặt chân đến vùng ngoại ô.

Kiều Tây đã lăn lộn bên ngoài dụ địch suốt cả ngày, nhận thấy số lượng thây ma xung quanh đã giảm mạnh, cô dự định dẫn dụ nốt nhóm cuối cùng này rồi sẽ đi hội quân với Lục Dư Dương.

Cô cẩn thận lăn dọc theo chân tường, mắt thấy sắp thoát khỏi bầy thây ma thì bất ngờ bị thứ gì đó đá mạnh một cái, khiến cô chệch khỏi quỹ đạo định sẵn.

Muốn dừng lại nhưng đã quá muộn, viên đá mất kiểm soát lăn thẳng về phía góc tường, cuối cùng rơi tọt vào một ô cửa sổ sắt không có kính.

Một tiếng "cộp" khô khốc vang lên, cô ngã sóng xoài xuống đất.

Cùng lúc đó, ở cách đó vài con phố, tim Lục Dư Dương bỗng thắt lại đầy bất an, anh không ngừng ngoảnh đầu nhìn lại phía sau.

Thây ma ở vùng ngoại ô rõ ràng thưa thớt hơn, dù không có Kiều Tây dẫn dụ thì họ vẫn có thể miễn cưỡng đối phó được.

Anh vô thức chạm vào chiếc túi áo trống không:

"Mọi người tìm chỗ nghỉ ngơi quanh đây đi, tôi đi kiểm tra tình hình xung quanh một chút."

Anh lo lắng Kiều Tây cạn kiệt dị năng và bị vây hãm giữa bầy quái vật, nên muốn đi tiếp ứng cho cô như mọi khi.

Ở một diễn biến khác, khi Kiều Tây định thần lại và thích nghi với ánh sáng lờ mờ, cô mới nhận ra mình đã rơi vào một căn phòng có người ở.

Căn phòng sạch sẽ đến lạ lùng, quần áo đàn ông vắt tùy tiện trên lưng ghế, trong góc phòng có chậu và thùng nước đều đầy ắp nước sạch.

Kiều Tây ngước nhìn lên, đây có lẽ là một căn hầm, cửa sổ được mở sát mặt đường.

Cô cố gắng nhẩy lên nhưng dưới hình dạng viên đá, cô chỉ có thể bật cao tối đa được ba mươi phân.

Dù có hiện lại hình người, khe hở của khung cửa sắt cũng quá hẹp để chui qua.

Sau khi xác định không thể quay ra bằng lối cũ, ánh mắt cô dừng lại ở lối thoát duy nhất của căn phòng - cánh cửa đang đóng c.h.ặ.t.

Đã có người ở thì chắc chắn phải có đường thông ra thế giới bên ngoài.

Đang định biến lại thành người để mở cửa thì "két" một tiếng, cánh cửa đã bị ai đó đẩy vào.

Một người phụ nữ trẻ diện chiếc váy hai dây bằng ren đen bước vào, mùi nước hoa nồng nặc lập tức choán lấy không gian.

Kiều Tây vội vàng lăn về phía cửa nhưng "rầm" một cái, cửa đã bị đóng sầm lại.

Người phụ nữ kia trang điểm cầu kỳ, tuy nhan sắc bình thường nhưng vóc dáng lại cực kỳ nóng bỏng.

Cô ta lười nhác nằm lên giường, cố ý kéo thấp dây áo xuống để lộ ra mảng da thịt trắng ngần, gấu váy thì ngắn đến mức chẳng che đậy được bao nhiêu.

Người đàn bà trẻ không ngừng thay đổi tư thế trên giường, bày ra đủ kiểu dáng lả lướt đầy khêu gợi.

Kiều Tây thầm mắng trong lòng: Cái người này đang làm trò gì vậy?

Đang lúc hoang mang, cô chợt nhận thấy dị năng trong người sắp sửa cạn sạch.

Không kịp nghĩ nhiều, cô quyết định đ.á.n.h cược một ván, lao thẳng về phía cửa.

Có lẽ nếu cô nhanh tay hiện hình người mở khóa rồi lăn ra ngoài, người trên giường sẽ không kịp phát hiện.

Nhưng ngay khi cô vừa nỗ lực lăn đến sát cửa, cánh cửa lại một lần nữa mở ra.

Một đôi chân dài trong chiếc quần túi hộp bước vào.

"Rầm", cánh cửa lại đóng c.h.ặ.t.

Phong Dã khắp người đầy vết m.á.u bẩn của thây ma, anh dứt khoát cởi phăng chiếc áo khoác, hai tay túm lấy gấu áo phông định lột ra...

Kiều Tây kịp nhìn thấy những múi bụng săn chắc, nhưng giây tiếp theo, người đàn ông dường như cảm nhận được điều bất thường, anh lập tức buông tay, ánh mắt sắc lẹm quét về phía chiếc giường.

Gần như ngay lập tức, anh lao lên như một con báo săn, bàn tay lớn như gọng kìm bóp c.h.ặ.t lấy cổ người phụ nữ rồi xách bổng cô ta lên.

"Anh Dã, là em, Hình Kiều đây mà~."

Người phụ nữ không những không sợ hãi mà còn thuận thế để mặc dây áo tuột xuống, giọng nói ngọt xớt như rót mật vào tai:

"Cái con bé Triệu Văn Tĩnh khô đét ấy có gì tốt đâu? Đêm nay để em hầu hạ anh nhé? Anh Dã~."

Chứng kiến cảnh tượng nóng bỏng này, Kiều Tây cuối cùng cũng không nhịn được mà liếc mắt nhìn trộm vài cái.

Người phụ nữ trẻ gần như dán c.h.ặ.t vào người đàn ông, tư thế của hai người nhìn từ góc độ của cô vô cùng ám muội.

Người đàn ông này mang lại cho cô cảm giác rất nguy hiểm, cô do dự một chút, thấy đây không phải lúc thích hợp để mở cửa chạy trốn.

Đành phải chờ thêm vậy...

Người đàn ông đang quay lưng về phía cô, chiếc áo phông dán sát vào cơ thể cao lớn, săn chắc, tỏa ra một sức hút nam tính cực kỳ mãnh liệt.

Kiều Tây không kìm được nhìn trộm, thầm nghĩ lát nữa nếu nổ ra một trận "mây mưa" nồng cháy, thì cô nên xem hay không nên xem đây?

Còn đang phân vân chưa biết chọn bên nào, cô đã thấy người đàn ông giật lấy tấm ga trải giường, quấn quít lấy người đàn bà lăng loàn kia như quấn bánh chưng.

"Anh Dã, anh quấn em c.h.ặ.t thế này làm gì?"

"Hóa ra anh thích kiểu cảm giác này sao, được thôi, em chiều anh hết, anh Dã à~."

Kiều Tây nhìn thấy gương mặt người đàn ông khi quay lại không hề có chút d.ụ.c vọng nào, thậm chí còn lạnh lẽo đến thấu xương.

Anh chẳng chút nể tình, xách cái "bánh chưng" kia ra tận cửa.

Mở cửa, ném ra ngoài, đóng cửa... Mọi động tác dứt khoát như nước chảy mây trôi.

Kiều Tây định thừa cơ chuồn lẹ, nhưng chỉ kịp nhẩy lên một cái vô vọng rồi trơ mắt nhìn cơ hội trôi qua.

Giữa cái thời mạt thế đạo đức suy đồi này, một người đàn ông có thể từ chối mỹ nữ dâng tận miệng thế này quả là hiếm có.

Cô không nhịn được mà nhìn người đàn ông thêm vài lần.

Ánh hoàng hôn tàn cuối ngày phác họa nên góc nghiêng cương nghị của anh, dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t... Đó là một gương mặt nam tính đầy mê hoặc.

Sau khi giải quyết xong Hình Kiều, Phong Dã dứt khoát cởi trần, dùng nước sạch trong phòng lau rửa cơ thể.

Vệ sinh xong, anh mệt mỏi đổ gục xuống giường.

Khu căn cứ của những người sống sót này tuy có dị năng giả duy trì mức sống cơ bản, nhưng anh không cam tâm sống chui lủi như loài chuột ở đây.

Vì vậy, anh luôn ra ngoài tìm tòi, hy vọng thế giới này vẫn còn nơi nào đó chưa bị virus thây ma tàn phá.

Nhưng lần nào cũng chỉ nhận lại sự thất vọng, thế giới này đã không còn thấy được ánh sáng.

Anh day day thái dương, đôi mắt nặng trĩu dần khép lại.

Kiều Tây cảm nhận dị năng sắp cạn đến giọt cuối cùng, trong đầu đấu tranh tư tưởng dữ dội.

Nhưng cuối cùng, cô quyết định không mở cửa nữa.

Bên ngoài cửa là một thế giới đầy rẫy hiểm nguy, còn bên trong ít nhất cũng là một người đàn ông vừa từ chối sự cám dỗ.

So sánh ra, ở đây trái lại còn an toàn hơn.

Tâm trí cô dần bình lặng lại.

Khi tia dị năng cuối cùng tan biến, Kiều Tây không thể cưỡng lại mà hiện về hình dáng con người.

Phong Dã đang ngủ say trên giường ngay lập tức choàng tỉnh, ánh mắt sắc như d.a.o găm phóng thẳng về phía cô.

Anh cứ ngỡ Hình Kiều lại quay lại làm phiền, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải một gương mặt xinh đẹp hoàn toàn xa lạ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.