Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 240: Đã Lâu Không Gặp

Cập nhật lúc: 30/01/2026 13:07

Chưa đầy nửa ngày, Tạ Quyết đã nhạy bén nhận ra những chuyển động ở xung quanh.

“Chị ơi, có ít nhất ba nhóm người đang âm thầm quan sát chúng ta từ bóng tối.” Cậu thấp giọng báo cáo.

“Ừm, không gấp, cứ tiếp tục đợi. Cá đã đ.á.n.h hơi thấy mùi thơm rồi, sớm muộn gì cũng không nhịn được mà c.ắ.n câu thôi.”

Kiều Tây thản nhiên ngồi trên chiếc ghế vừa được chuyển đến, thậm chí còn nhắm mắt dưỡng thần.

Các thành viên khác thấy vậy cũng đành phải nén sự nóng lòng, người ngồi kẻ đứng, bề ngoài trông có vẻ thả lỏng nhưng thực chất bên trong lại vô cùng cảnh giác, quan sát tứ phía.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, từ buổi xế chiều đến lúc hoàng hôn, rồi khi màn đêm hoàn toàn buông xuống.

Những ánh mắt rình rập xung quanh ngày một nhiều hơn.

Trong bóng tối, dường như có vô số đôi mắt đói khát đang nhìn chằm chằm vào bàn màn thầu kia, cũng như nhìn vào nhóm người Kiều Tây đang canh giữ bên cạnh.

Không khí tràn ngập một loại khao khát vô hình, ngày càng căng như dây đàn.

Cho đến khi đêm đã về khuya, Kiều Tây mới chậm rãi mở mắt, dặn dò người mang dị năng hệ Không gian:

“Thu lại đi. Ngày mai, chúng ta tiếp tục.”

Những chiếc màn thầu trắng tinh khôi lập tức biến mất trong nháy mắt.

Trong đêm đen, dường như vang lên một loạt những tiếng thở dài đầy ức chế, xen lẫn thất vọng và đau đớn.

Thành phố hoang tàn hiện lên đầy dữ tợn trong bóng tối nhập nhoạng, những bức tường đổ nát tựa như bộ xương của những con quái thú khổng lồ, đổ những bóng dài thượt dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch như m.á.u.

Gió thổi qua những con phố trống trải, mang theo tiếng gầm rống mơ hồ của xác sống từ xa xăm và cả tiếng ồn ào loáng thoáng từ những cứ điểm sinh tồn của con người.

Thế nhưng, bên trong một tòa kiến trúc xa hoa đã sụp đổ một nửa tại trung tâm thành phố, lại là một khung cảnh hoàn toàn lạc lõng với thời mạt thế.

Tại đại sảnh của hộp đêm “Kim Bích Huy Hoàng”, ánh nến lung linh chao đảo.

Tô Mị khoác trên mình một chiếc váy hàng hiệu cao cấp dù đã lấm lem vết bẩn nhưng vẫn lộ rõ vẻ xa xỉ ban đầu, cô ta lười biếng vùi mình vào chiếc sofa da thật duy nhất còn nguyên vẹn.

Hai bên bà ta là hai gã đàn ông trẻ tuổi nịnh hót; gã bên trái là người có dị năng hệ Hỏa, đầu ngón tay nhảy nhót ngọn lửa yếu ớt để châm t.h.u.ố.c cho bà ta; gã bên phải tuy không có dị năng nhưng đang ân cần xoa bóp vai cho bà ta.

Ở một góc khuất, tiếng xích sắt va vào nhau lanh lảnh, nghe vô cùng ch.ói tai giữa tiếng nhạc sầm sì.

Kiều Chí An bị xích bằng một sợi dây xích ch.ó to nặng vào một ống thép đã gãy, cổ ông ta bị mài đến mức m.á.u thịt lẫn lộn, những vết thương cũ vừa đóng vảy lại thêm vết thương mới.

Ông ta trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn cặp nam nữ đang tán tỉnh nhau trên sofa, răng nghiến c.h.ặ.t đến mức phát ra tiếng kêu kèn kẹt.

Đã từng có thời, ông ta là một ông trùm bất động sản lừng lẫy, vest phẳng phiu, tiền hô hậu ủng.

Giờ đây lại sa cơ lỡ vận thành kẻ tù tội, bị chính cô nhân tình nhỏ bé mình từng sủng ái xích lại như một con ch.ó.

Ký ức như lưỡi d.a.o, hết lần này đến lần khác cứa vào trái tim vốn đã tan nát của ông ta.

Ông ta nhớ đến người vợ cũ dịu dàng hiền thục, nhớ đến dáng vẻ đáng yêu của con gái khi còn nhỏ, nhớ đến gia đình mà chính tay ông ta đã hủy hoại.

“Tô Mị!”

Cuối cùng ông ta không nhịn được mà gầm lên, giọng nói khàn đặc vì thiếu nước lâu ngày.

“Uổng công tôi vì cô mà bỏ rơi vợ con, cô đối xử với tôi như thế này sao? Cô có còn lương tâm không?”

Tiếng cười đùa bỗng chốc im bặt.

Tô Mị cười nhạt đẩy gã đàn ông bên cạnh ra, rít một hơi t.h.u.ố.c rồi chậm rãi nhả khói.

Bà ta đứng dậy, đôi giày cao gót nện “lộp cộp” trên mặt đất bẩn thỉu, lóe lên một tia sáng lạnh lẽo.

“Lương tâm?” Bà ta đi đến trước mặt Kiều Chí An, đột ngột giơ chân đạp mạnh vào n.g.ự.c ông ta.

Kiều Chí An đau đớn kêu lên một tiếng, co quắp người lại, sợi xích sắt kêu loảng xoảng.

“Một kẻ ép c.h.ế.t vợ tào khang, bỏ mặc con gái ruột tự sinh tự diệt như ông mà cũng xứng nói đến hai chữ lương tâm sao?”

Tô Mị cười lạnh, dùng mũi giày hất cằm ông ta lên.

“Đừng quên, bây giờ là ai nuôi ai. Tôi cho ông một miếng cơm để sống, thì ông nên quỳ xuống mà cảm ơn tôi đi.”

Trong đôi mắt vẩn đục của Kiều Chí An tràn đầy hối hận và phẫn nộ, nhưng lại không đủ sức phản kháng.

Phải rồi, ông ta từng vì người đàn bà lòng dạ rắn rết này mà ép người vợ hiền đức phải trầm cảm đến c.h.ế.t, đối xử lạnh lùng với đứa con gái Kiều Tây khi nó khóc lóc van xin mình.

Giờ đây rơi vào t.h.ả.m cảnh này, chẳng phải là báo ứng hay sao?

Đúng lúc này, cánh cửa đổ nát của hộp đêm bị đẩy mạnh ra, một tên đàn em hớt hải chạy vào, gương mặt lộ rõ vẻ hưng phấn khó tin.

“Chị Mị! Tin động trời! Trong thành phố xuất hiện một nhóm người, mang theo rất nhiều lương thực... Màn thầu trắng phau, chất cao như núi ấy! Đang bày ngay giữa quảng trường trung tâm!”

Nghe thấy có thức ăn, ngay cả Kiều Chí An đang phẫn nộ cũng lập tức lóe lên tia sáng đói khát trong đôi mắt đục ngầu, yết hầu chuyển động dữ dội.

Đã bao lâu rồi ông ta chưa được ăn một miếng lương thực t.ử tế, mỗi ngày chỉ có thể dựa vào vài mẩu bánh mì mốc meo do Tô Mị bố thí để sống qua ngày.

Trong ký ức, những chiếc màn thầu trắng nóng hổi, mềm mại dường như đã là chuyện của một thế kỷ trước.

Thời còn huy hoàng, ông ta chẳng thèm ngó ngàng đến màn thầu, nhưng giờ đây, nó lại kích thích vị giác của ông ta, cảm thấy đó là món mỹ vị thượng hạng.

“Có thức ăn mà lại để cho cậu thấy sao?”

Tô Mị cau mày, cảnh giác hỏi:

“Bao nhiêu người? Lai lịch thế nào?”

“Chỉ khoảng mười mấy người thôi, nhưng trông ai nấy đều như dị năng giả cấp cao. Thức ăn bày lộ liễu ngay giữa quảng trường, ai ai cũng thấy cả!”

Tô Mị dụi tắt điếu t.h.u.ố.c, ánh mắt loé sáng:

“Đừng vội, thời buổi này lấy đâu ra chuyện tốt thế? Chắc chắn có âm mưu, cứ quan sát đã.”

Hai ngày tiếp theo, tin tức về đội quân bí ẩn đó liên tục truyền về.

Nghe nói họ không chỉ phát lương thực mà còn cung cấp cả dịch vụ y tế, chữa lành cho không ít người sống sót bị thương.

Điều khiến người ta xao động hơn cả là họ dường như đang chiêu mộ nhân lực, bảo là muốn đưa đến một căn cứ an toàn.

Đám người trong hộp đêm bắt đầu đứng ngồi không yên, ngay cả những thuộc hạ trung thành nhất của Tô Mị cũng bắt đầu bàn ra tán vào, ánh mắt d.a.o động.

Cuối cùng Tô Mị không kìm lòng được, quyết định đích thân đi thám thính.

Bà ta trang điểm kỹ càng, mặc bộ đồ đẹp nhất, đ.á.n.h lên thỏi son trân quý nhất, dẫn theo vài tên tay sai đắc lực lặng lẽ mò đến gần quảng trường trung tâm.

Trên quảng trường quả nhiên đã dựng một cái lều dã chiến, từng l.ồ.ng màn thầu trắng bốc khói nghi ngút, hương thơm bay xa cả dặm.

Hàng chục người sống sót mặt mày vàng vọt đứng vây quanh nhưng không ai dám lại gần.

Tô Mị nấp sau một bức tường đổ quan sát, bà ta nhạy bén nhận ra những người canh gác lều đều được huấn luyện bài bản, trang bị tinh nhuệ, vượt xa những đội ngũ người sống sót thông thường.

Bà ta đang tính toán cách tiếp cận những người này thì đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc từ trong tòa nhà bước ra.

Là cô?

Sắc mặt Tô Mị thay đổi đột ngột, phẫn nộ và thù hận đan xen khiến bà ta chỉ muốn lao ra g.i.ế.c c.h.ế.t Kiều Tây ngay lập tức!

Năm đó nếu không phải Kiều Tây khoanh tay đứng nhìn thì con gái bà ta... Con gái bà ta nhất định đã sống sót rồi!

Thế nhưng rất nhanh sau đó, bà ta bình tĩnh lại.

Kiều Tây rõ ràng cùng hội cùng thuyền với nhóm người kia, bà ta hiện tại mà lộ diện thì chẳng thu được lợi lộc gì.

Giữa lúc bà ta còn đang do dự không biết nên quyết định thế nào thì ánh mắt Kiều Tây đã quét về phía này.

Nhìn thấy Tô Mị, Kiều Tây cũng có chút bất ngờ, thực ra đã lâu lắm rồi cô không hề nghĩ đến bọn họ.

Cứ ngỡ họ đã sớm bỏ mạng trong miệng xác sống, không ngờ bà ta vẫn còn sống khỏe mạnh.

Nhìn bà ta thậm chí còn trang điểm, có vẻ những ngày qua sống cũng không tệ.

Sống không tệ sao?

Khóe môi cô nhếch lên một độ cong lạnh lùng, chủ động lên tiếng chào hỏi trước:

“Dì Tô, đã lâu không gặp nhỉ!”

Tô Mị muốn trốn cũng không kịp nữa, biểu cảm trên mặt thay đổi vài lần rồi mới gượng gạo ép ra một nụ cười:

“Tây Tây... Đúng rồi, lâu, lâu rồi không gặp.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 235: Chương 240: Đã Lâu Không Gặp | MonkeyD