Mỹ Nhân Mạt Thế Mang Bụng Bầu, Các Đại Lão Tranh Nhau Làm Cha - Chương 65: Sự Mê Hoặc

Cập nhật lúc: 29/01/2026 02:01

Kiều Tây lập tức buông bao tải dứa xuống, nhìn chằm chằm về phía cánh cửa sắt kia.

Bên trong ánh đèn nhấp nháy liên hồi, cô thấp thoáng thấy những bóng đen lay động.

Đột nhiên, một bóng đen vụt qua cửa, cánh cửa sắt đang mở toang bị đóng sầm lại.

Tim Kiều Tây thắt lại một nhịp.

Vừa rồi, thứ vừa lướt qua là thây ma tiến hóa sao?

Thây ma tiến hóa mà cũng biết đóng cửa ư?

Nhận ra điều đó, lòng Kiều Tây như bị dội một gã nước đá lạnh buốt.

Đây e rằng không phải loại thây ma mới tiến hóa, chắc hẳn nó đã ăn thịt không ít dị năng giả để nâng cấp rồi...

Kiều Tây thừa hiểu hành động lý trí nhất lúc này là nhanh ch.óng rời đi, cô căn bản không đủ sức để đối đầu với một con thây ma tiến hóa đã thăng cấp.

Thế nhưng... Đôi chân cô như nặng nghìn cân.

Bên trong có hơn hai mươi dị năng giả, nếu để con thây ma này ăn sạch bọn họ, thì ngay cả Phong Dã cũng khó lòng đối phó nổi nó.

Một khi nó xông vào khu an toàn, tia hy vọng cuối cùng của nhân loại sẽ bị dập tắt hoàn toàn.

Không thể để nó tiếp tục lớn mạnh!

Nếu không, tất cả con người, bao gồm cả cô, sẽ chẳng còn nơi nào là an toàn nữa.

Nhưng cô chỉ có một dị năng biến hình bị coi là vô dụng, ngoài khả năng sinh tồn nhỉnh hơn người khác một chút, cô có thể làm được gì đây?

Mở cửa cho bọn họ chạy ra ngoài?

Kiều Tây chạy nhanh đến bên cửa, vươn tay vặn nắm đ.ấ.m.

Nhưng điều cô không ngờ tới là cánh cửa hoàn toàn không nhúc nhích!

Cửa sắt không sát khít với mặt đất, bên dưới có một khe hở rộng khoảng một centimet.

Có lẽ có thể mở cửa từ bên trong?

Cô nhanh ch.óng biến thành một mảnh giấy mỏng, lách qua khe hở bay vào.

Vừa vào đến nơi, không gian tối đen như hũ nút, ngay cả tiếng của những dị năng giả khu an toàn cũng gần như không nghe thấy.

Cố gắng thích nghi với bóng tối, sau khi xác nhận không có thây ma ở gần, cô nhanh ch.óng hiện lại hình người, đồng thời chạm tay vào cánh cửa lớn.

Cảm giác dưới lòng bàn tay khiến cô thấy bất an, nắm đ.ấ.m cửa đã hoàn toàn biến dạng, trông như một khối kim loại bị nung chảy rồi đông đặc lại.

Biết không thể mở được cửa, cô liền biến thành một hòn sỏi, lăn tròn trên mặt đất để tìm kiếm dấu vết của con thây ma tiến hóa kia.

Dù không g.i.ế.c được đối phương, nhưng cô có thể theo dõi nó, lúc nó định ra tay g.i.ế.c người, cô có thể lên tiếng cảnh báo.

Đang mải suy nghĩ, Kiều Tây chợt thấy con thây ma tiến hóa đang quay lưng về phía mình, lầm lũi tiến lại gần hai người đang nấp bên kệ hàng.

Hai người kia hoàn toàn không hay biết gì, vẫn đang bàn bạc cách lấy hàng hóa trên cao xuống.

"Cẩn thận, thây ma ở ngay sau lưng các anh!"

Vì tiếng kêu đột ngột của Kiều Tây, hai dị năng giả lập tức phát động tấn công về phía con thây ma.

Tiếng nói của cô cũng thu hút sự chú ý của nó, khiến nó phân tâm, nhờ vậy hai người kia mới thoát thân thành công.

Gừ gừ...

Con thây ma tiến hóa gầm lên đầy giận dữ về phía Kiều Tây.

Phát tiết xong, nó dường như không tìm thấy mục tiêu nên mới quay sang tìm con mồi mới.

Đối với cấp độ tiến hóa này, Kiều Tây không dám liều lĩnh đ.á.n.h lén.

Tránh trường hợp gậy ông đập lưng ông, cô chỉ muốn thuận tay giúp đỡ những dị năng giả này chứ không muốn bỏ mạng tại đây.

Cô nỗ lực bám sát dưới chân con thây ma, giống như một cái máy phát thanh, chốc chốc lại thông báo:

"Thây ma ở đây này, các dị năng giả mau tập hợp lại đi!"

Con thây ma quay ngoắt lại, nhe răng định c.ắ.n nhưng chỉ vồ vào không trung.

Sau vài lần như vậy, nó dường như nhận ra kẻ đang bám đuôi mình là một dị năng giả.

Vút v.út v.út...

Từ quanh thân nó b.ắ.n ra vô số mũi tên sắc nhọn găm vào kệ hàng, thậm chí là ngay sát chỗ Kiều Tây.

Kiều Tây hít một hơi lạnh, nếu lúc nãy cô hiện hình để đ.á.n.h lén thì giờ đã bị b.ắ.n thành cái sàng rồi.

Con thây ma ngoái nhìn lại một cái rồi tiếp tục tiến lên phía trước.

Không tìm thấy kẻ quấy rối, nó tỏ vẻ cáu kỉnh, bước chân cũng trở nên hỗn loạn.

Đúng lúc này, vô số băng tiêm, mũi tên nước, dây leo và đất đá đồng loạt dội về phía con thây ma.

"Kiều Tây, mau lại đây!"

Giọng của Lục Dư Dương vang lên ngay gần đó.

Kiều Tây cân nhắc một chút rồi lăn về phía anh.

Cô không biết những đòn tấn công vừa rồi có gây được vết thương chí mạng nào không.

Vừa lăn đến cạnh Lục Dư Dương hiện hình, cô đã bị anh nắm c.h.ặ.t cổ tay kéo lùi lại phía sau.

"Đội trưởng Lục, chúng ta chưa đ.á.n.h trúng yếu hại của nó, nó trốn mất rồi."

Trong môi trường tối tăm này, con người hoàn toàn không có lợi thế, đây là sân nhà của thây ma.

"Mọi người tìm chỗ nấp trước đi, đừng tách lẻ!"

Lục Dư Dương vừa nói vừa kéo Kiều Tây nấp vào một khe hở chật hẹp phía sau kệ hàng.

"Lục Dư Dương, lúc nãy các anh thất bại rồi. Em đi theo nó để báo vị trí cho mọi người, các anh mới dễ phản công."

"Con thây ma này đã thăng cấp, dù em có biến hình cũng không chịu nổi những đòn tấn công liên tiếp của nó đâu."

Kiều Tây bấy lâu nay vẫn tưởng rằng một khi đã biến thành hòn đá thì dù là dị năng giả hay thây ma cũng chẳng thể làm gì được mình.

"Ý anh là, cho dù em biến thành thứ gì, chỉ cần cấp độ của đối phương đủ cao thì vẫn có thể gây thương tổn cho em?"

"Phải."

Lời nói của Lục Dư Dương càng làm cô thêm kiên định với quyết tâm phải thăng cấp.

Bên ngoài kệ hàng vang lên tiếng bước chân của thây ma.

Lục Dư Dương nhanh tay nhanh mắt kéo cô nấp vào trong một chiếc tủ gỗ gần đó.

Anh đưa tay bịt miệng Kiều Tây, cả hai chen chúc trong không gian chật hẹp.

Anh khẽ "suỵt" một tiếng, ra hiệu cho cô đừng cử động.

Toàn bộ sự chú ý của Kiều Tây đều đặt ở bên ngoài, cô không hề nhận ra hai cơ thể đang dán c.h.ặ.t vào nhau, không còn một kẽ hở.

Cô nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi tiến lại gần... Rồi lại lê bước đi xa dần...

Kiều Tây khẽ lay cánh tay anh: "Nó đi rồi."

Vừa chạm vào, cô thấy tay mình dính dớp: "Anh bị thương sao?"

"Vết thương ngoài da thôi."

Hơi thở của hai người hòa quyện trong không gian hẹp.

Đến tận lúc này, khi áp lực từ con thây ma tiến hóa biến mất, họ mới nhận ra sự tiếp xúc thân mật giữa hai cơ thể.

Kiều Tây cố dịch sang bên cạnh, nhưng vướng đồ đạc, cô có loay hoay thế nào cũng không thể tạo khoảng cách với Lục Dư Dương.

Người đàn ông bên cạnh khẽ hừ một tiếng:

"Kiều Tây, em đừng động đậy lung tung."

Nhận ra điều gì đó, Kiều Tây ngượng ngùng định tránh né:

"Vậy giờ chúng ta ra ngoài chứ?"

"Em cứ ở đây, anh ra ngoài."

Lục Dư Dương nói đoạn định đẩy cửa tủ.

Kiều Tây giữ c.h.ặ.t cánh tay anh:

"Đợi đã, tay anh đang chảy m.á.u, ra ngoài chẳng khác nào làm bia đỡ đạn sống, nó sẽ tìm thấy anh ngay thôi. Băng bó lại rồi hãy ra."

Trong ba lô của cô có sẵn cồn và gạc.

Trong không gian chật chội, Kiều Tây cố gắng lấy gạc và cồn ra, mò mẫm xử lý vết thương cho anh, còn anh cũng không hề rụt tay lại từ chối.

Xung quanh tối đen như hũ nút, nhưng mọi cảm giác lại như được phóng đại gấp bội.

Đầu mũi Lục Dư Dương phảng phất hương thơm dịu ngọt từ người cô, cơ thể cô mềm mại tựa như không có xương...

Anh nhắm mắt lại, tự nhắc nhở bản thân rằng cô đã có bạn trai, chẳng liên quan gì đến mình cả.

Thế nhưng trong lòng lại có một tiếng nói khác như đang mê hoặc anh.

"Xong rồi."

Giọng nói của Kiều Tây kéo anh thực tại, lý trí nhanh ch.óng trở về.

"Trốn ở đây, đừng có ra ngoài."

Nói rồi, Lục Dư Dương đẩy cửa bước ra: "Đợi anh quay lại."

"Em đi cùng anh."

Kiều Tây nắm lấy vạt áo anh bước ra ngoài.

"Có em đi cùng, khả năng thắng của mọi người sẽ cao hơn. Huống hồ, nếu các anh gặp chuyện không may, con thây ma này sẽ thăng cấp thần tốc, khi đó em cũng chẳng an toàn được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.