Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 115
Cập nhật lúc: 05/05/2026 19:08
“Từ sau khi chuyện trồng trà dầu được xác định, Đường Tâm bận rộn hơn thường ngày.
Đàn ông trong nhà đều không có mặt, hai chị em ở với nhau cũng khá thuận tiện, nhưng bây giờ đều là Đường Ninh nấu cơm, cô cảm thấy em gái hiện tại làm hai công việc nên sợ em bị mệt.”
Hôm nay Đường Tâm buổi chiều không phải phát thanh, mọi người lại lên núi trồng trà núi, tan làm cô liền trực tiếp về nhà.
Vào nhà thấy chị hai đang nấu cơm trong bếp, cô đặt đồ xuống định vào giúp một tay.
“Em đừng giúp nữa, chị sắp xong ngay đây, rửa tay rồi ngồi đợi ăn cơm đi."
Đường Tâm không biết có phải vì đi bộ dưới trời nắng về không mà cảm thấy rã rời cả người.
Nghe chị hai nói vậy cô cũng không cố vào giúp nữa, ngược lại làm nũng với chị:
“Có chị thật tốt, em yêu chị hai nhất."
Nói rồi thấy trên bếp vẫn còn đặt bát tương ớt chị vừa mới chưng xong, cô nhân cơ hội nếm một chút.
“Ây da, đây là tương ớt đấy, em cứ thế mà ăn à, không cay sao?"
“Cay ạ, nhưng mà muốn ăn quá.
Chị hai, lúc chị xào rau hãy cho nhiều ớt vào nhé, em cảm thấy mấy hôm nay thức ăn đều nhạt quá."
Đường Tâm nói.
Đường Ninh vốn dĩ thích cay, lúc hai chị em ở với nhau các món xào đều phù hợp với khẩu vị của họ.
Nghe em gái nói hương vị nhạt, cô còn đặc biệt nếm thử một chút, cảm thấy cũng ổn:
“Sao bây giờ khẩu vị của em nặng thế?"
“Đâu có đâu ạ, em vẫn luôn thích ăn cay mà."
Trước đây đâu có thích cay đến thế này?
Đường Ninh vừa nói vừa múc thêm một thìa ớt vào nồi cá đang sôi sùng sục.
Đường Tâm thấy vậy lập tức sán lại ôm lấy chị nói:
“Chị hai, chị thật tốt."
Đường Ninh nhìn dáng vẻ cô em nhỏ bép xép sán lại ôm mình liền mắng yêu một câu:
“Đừng có dẻo mồm nữa."
“Đâu có dẻo mồm đâu, chị hai của em thực sự là người chị tốt nhất thế giới."
Những lời nũng nịu luôn khiến người ta vui vẻ, ngay cả người có tính cách thẳng thắn như Đường Ninh cũng rất hưởng thụ chiêu này của Đường Tâm, để mặc cô như một con mèo mất sức treo trên người mình.
“Tâm Tâm, dạo này có phải em mệt quá không, chị thấy sắc mặt em sao mà không tốt lắm thế?"
Đường Ninh nói xong liền đặt xẻng xuống, nâng mặt em gái lên nhìn đi nhìn lại, đúng là không được tốt thật.
Khổ nỗi Đường Tâm còn không tự cảm thấy:
“Thế ạ?
Em đâu có thấy mệt đâu?"
Tuy hiện tại có thêm chuyện trồng trà dầu, nhưng để không ảnh hưởng đến công việc ở đài phát thanh của cô, dì Triệu chỉ bảo cô đưa ra ý tưởng, những việc còn lại đều là mọi người bận rộn làm.
“Vậy sao sắc mặt em kém thế?"
Đường Ninh vừa nói vừa giơ tay sờ trán Đường Tâm:
“Không phải là bị bệnh chứ?"
“Dạ không có đâu."
Đường Tâm nói xong liền nắm lấy tay chị nói:
“Cơ thể em không có chút khó chịu nào cả, khỏe lắm ạ."
Nói rồi cô định quay người ra ngoài soi gương, muốn xem có phải chị hai đã làm quá lên không.
Đang định ra ngoài thì tay cô đột nhiên bị Đường Ninh giữ c.h.ặ.t lấy:
“Tâm Tâm, có phải em m.a.n.g t.h.a.i rồi không?"
Chẳng trách đột nhiên em lại thiên vị món cay như vậy, mà cũng không thấy khó chịu gì chỉ có sắc mặt không tốt, rất có thể là m.a.n.g t.h.a.i rồi.
“Hả?"
Đường Tâm kinh ngạc há hốc mồm, sau đó bắt đầu hồi tưởng lại tháng này “dì cả" của mình dường như đã chậm hơn mười ngày rồi, nhưng chu kỳ của cô vốn dĩ không đều lắm nên cô cũng không để ý.
Đường Ninh nhìn cô em gái của mình đôi mắt láo liên xoay một vòng, liền giơ tay b-úng vào trán cô một cái:
“Em đấy, em đấy, lần trước chẳng phải đã nhắc em phải chú ý rồi sao?
Em còn tối ngày làm lụng vất vả như vậy, em nhìn sắc mặt em xem, một chút huyết sắc cũng không có..."
Cô vừa nói vừa vô cùng lo lắng cho sức khỏe của em gái, cởi tạp dề ra nói:
“Đi, bây giờ chúng ta đi bệnh viện xem sao."
Đường Tâm thấy chị hai vội vàng như vậy liền mau ch.óng nói:
“Chị hai, ăn cơm trước đã ạ, ăn cơm xong rồi đi cũng không muộn, vợi lại hiện tại cơ thể em không có chút khó chịu nào mà."
Đường Ninh cũng là lần đầu làm mẹ, con vẫn còn trong bụng, cũng không có kinh nghiệm gì, nên khó tránh khỏi sốt ruột.
Nghe em gái nói vậy cô cũng thấy nên ăn no rồi mới đi, nếu không ngộ nhỡ m.a.n.g t.h.a.i thật mà đói đến ngất xỉu giữa đường thì biết làm sao.
Đường Tâm nghe nỗi lo của chị mà dở khóc dở cười, nhưng sau đó cô cũng xoa xoa bụng mình, m.a.n.g t.h.a.i thật sao?
Tác giả có lời muốn nói:
“Hôm nay số chữ hơi ít, đầu đau quá, ngày mai sẽ cố gắng bù lại, mo mo mo mo!!!”
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, mình sẽ tiếp tục cố gắng!
(Gộp ba chương làm một)
Hai chị em ăn cơm xong, Đường Ninh ngay cả bát cũng không rửa, trực tiếp thu dọn lại rồi đặt vào trong nồi, cho một ít nước ngâm đó, sau đó lấy một chiếc mũ nan đội lên đầu Đường Tâm nói:
“Đi, đi bệnh viện trước."
Vừa bước ra khỏi cửa, Đường Ninh nhìn ánh nắng gắt trên đầu lại nhỏ giọng hỏi một câu:
“Em nhỏ, không có chỗ nào khó chịu chứ?"
Đường Tâm nhìn dáng vẻ cẩn thận của chị liền nói:
“Không có, chị hai chị yên tâm đi, em khỏe lắm."
Đường Ninh bấy giờ mới yên tâm, khoác tay Đường Tâm đi về phía bệnh viện khu trú đóng.
Bệnh viện khu trú đóng cách khu nhà quân nhân cũng không xa lắm, hơn nữa bệnh viện này khá lớn.
Tuy thiết bị kiểm tra hiện tại chắc chắn không bằng hậu thế có thể lấy kết quả ngay, nhưng có bác sĩ Đông y ngồi chẩn mạch, Đường Ninh liền mời bác sĩ Đông y chẩn mạch xem trước.
Kết quả đúng là Đường Tâm đã m.a.n.g t.h.a.i thật, và điều Đường Ninh lo lắng nhất là việc sắc mặt em gái đột nhiên kém đi cũng là phản ứng bình thường.
Bác sĩ đưa ra kết quả là Đường Tâm không có vấn đề gì, cơ thể khỏe mạnh, đứa trẻ cũng không sao.
Đường Ninh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, mãi cho đến khi ra khỏi bệnh viện cô mới thở phào một hơi dài.
Đường Tâm bị dáng vẻ của chị làm cho bật cười:
“Chị hai, không đến mức cường điệu thế chứ?"
Cơ thể mình cô vẫn tự biết rõ mà.
“Sao mà không cường điệu được?
Em quên hai lần em bị bệnh nặng đó rồi à?"
Trong ký ức của Đường Ninh, sức khỏe em nhỏ vốn rất tốt, nhưng khi còn rất nhỏ bố mẹ đưa cô đi Lâm Thành thăm cô mẫu, rõ ràng lúc đi vẫn ổn, nhưng sau khi trở về em gái như biến thành một người khác.
Tuy đã hết sốt nhưng hễ đến tối đi ngủ là bắt đầu nói sảng, ban ngày sắc mặt cũng trở nên cực kỳ kém, cả người trông rất mất tinh thần, chạy bệnh viện vô số lần cũng không khỏi, cơ thể trông càng ngày càng suy nhược.
Bố mẹ sốt ruột quá bèn lén lút chạy về vùng quê rất xa tìm một bà đồng về.
Kết quả bà đồng nói em nhỏ bị dọa sợ nên mất hồn, sau đó nhà lại đưa tiền nhờ bà đồng gọi hồn cho em nhỏ.
Tuy từ đó về sau sức khỏe em nhỏ bắt đầu chuyển biến tốt hơn, nhưng cũng trở nên hơi ngây ngô, phản ứng cũng chậm đi nhiều.
