Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 135
Cập nhật lúc: 05/05/2026 19:14
“Cậu không tới tìm mình, thì chỉ còn mình tới tìm cậu thôi, sao nào, không hoan nghênh à?”
“Hoan nghênh hoan nghênh, xem cậu bao nhiêu tuổi rồi mà còn nhỏ mọn, mình chẳng phải là say sóng đến phát bực sao?
Còn định sáng mai qua tìm cậu, kết quả cậu đã tới trước rồi.”
Phùng Tuyết Trân nghe vậy nói:
“Mình biết, trêu cậu thôi, chính vì biết cậu say sóng nên mình mới qua thăm cậu.”
Nói đoạn còn đưa đồ trong tay ra:
“Này, mang cho cậu đặc sản trên đảo Hải Đảo, đều là tôm cá tươi rói, ở ngoài chắc chắn cậu chưa được ăn đâu.”
Triệu Thu Quân nhận lấy rồi nói:
“Vậy mình không nói lời cảm ơn nữa nhé.”
Đường Tâm vội bưng ghế cho Phùng Tuyết Trân:
“Dì Phùng, dì ngồi một lát ạ.”
“Được.”
Phùng Tuyết Trân cũng không ngồi mà xắn tay áo lên nói:
“Dì Triệu, có gì cần giúp không ạ?”
Dì Triệu nói:
“Không có đâu, cô mau ngồi đi, một mình tôi làm là đủ rồi.”
“Vậy tôi rửa chỗ tôm cua này nhé.”
Phùng Tuyết Trân nói xong liền bắt tay vào làm.
Vốn dĩ món ăn cũng không ít, giờ Phùng Tuyết Trân lại mang tôm cua tươi tới, dì Triệu dự định làm thêm món tôm cay tê, đúng lúc Đường Tâm cũng thích ăn.
Đang bận rộn thì Đường Ninh và Lưu Tồn Chí cũng về tới, còn đặc biệt mang theo hoa quả, nhiệt độ trên đảo Hải Đảo rất thích hợp, ở đây cũng không thiếu hoa quả gì, ngoài chuối tiêu, dừa lại càng nhiều vô kể.
Để dì Triệu và dì Thu Quân nếm thử đồ tươi nên Lưu Tồn Chí ôm về mấy quả dừa.
Đường Ninh về nhà cũng đi vào bếp, gian bếp giờ đây trở thành thiên địa của những người phụ nữ, Tống Hoài Chu và Lưu Tồn Chí lại chẳng chen chân vào được.
May mà gian bếp nhà Đường Tâm rộng, bấy nhiêu người ở bên trong cũng không thấy chật chội.
Phùng Tuyết Trân rửa xong tôm cua thấy dì Triệu lại đang băm ớt khô thì hỏi một câu:
“Làm nhiều ớt thế này Tâm Tâm bọn trẻ có ăn được không?”
Khẩu vị của bà thiên về cay, nên không sao cả, nhưng bà nhớ Đường Tâm tới nhà mình ăn cơm một lần khẩu vị thiên về thanh đạm mà.
“Chính là Tâm Tâm thích ăn đấy.”
Dì Triệu nói.
“Ơ, lần trước tôi thấy Tâm Tâm không ăn ớt mấy nhỉ?”
Lần trước là vì Đường Tâm mới lên đảo lại từng bị say sóng, khẩu vị vẫn chưa điều chỉnh lại được, nên thiên về thanh đạm một chút.
Và lần này tình hình đã khác rồi, Triệu Thu Quân ở bên cạnh tiếp lời:
“Giờ khác mà, m.a.n.g t.h.a.i rồi khẩu vị thay đổi nhiều.”
“Ồ… hả?
Tâm Tâm m.a.n.g t.h.a.i rồi?”
Người ta đều bảo ba tháng đầu không được rêu rao khắp nơi nên Tống Hoài Chu cũng không nói, ngoài báo tin mừng cho người nhà, còn mấy người trêu chọc trong đoàn, cơ bản đều vẫn chưa biết.
Triệu Thu Quân mỉm cười gật đầu:
“Đúng thế, cũng mới kiểm tra ra thôi.”
Phùng Tuyết Trân vội nói:
“Chúc mừng nhé Thu Quân.”
Nói xong lại bảo:
“Thời kỳ đầu m.a.n.g t.h.a.i phải chú ý nhiều, Tâm Tâm mau đừng đứng nữa, ra sofa ngồi đi, thời kỳ đầu không được mệt nhọc quá.”
Bà vì trước đây tình hình đặc thù, đứa trẻ không giữ được, sau này cũng không có cách nào sinh nở được nữa, nên trong chuyện m.a.n.g t.h.a.i này vô cùng thận trọng.
“Dì Phùng, không sao đâu ạ, chiều nay cháu ngồi lâu rồi, vận động thích hợp không có vấn đề gì đâu ạ.”
Đường Ninh cũng nói:
“Đúng thế, dì Phùng dì đừng lo, cụ Ngô đã kiểm tra qua sức khỏe của em gái tốt lắm, vận động thích hợp ngược lại sẽ càng thoải mái hơn.”
Phùng Tuyết Trân nghe vậy mới không nói gì nữa, Tống Hoài Chu lúc này từ ngoài đi vào bưng một rổ cà chua bi, ước chừng chỉ to bằng ngón tay cái, đây là cà chua dại hái trên núi.
Đường Tâm đón lấy hỏi:
“Ở đâu ra vậy anh?”
“Chị dâu Lưu gửi tới, chị ấy bảo lần trước em nói thích ăn, hôm nay chị ấy lên núi hái được không ít nên gửi cho em một ít.”
Dì Triệu đúng lúc cho thêm nước vào nồi đậy nắp bắt đầu om cá biển, thấy cà chua nhỏ liền cầm một quả lên xem rồi nói:
“Cái loại cà chua này dùng làm men nấu canh chua được đấy.”
Đường Tâm vội hỏi:
“Là loại canh chua của món cá canh chua Lâm Thành đó ạ?”
Dì Triệu không ngờ Đường Tâm còn biết:
“Đúng, chính là loại đó, Tâm Tâm thích ăn?
Nếu cháu thích ăn sau này dì làm cho cháu.”
Đường Tâm gật đầu lia lịa:
“Thích ạ, cháu rất thích ăn cá canh chua Lâm Thành, cảm ơn dì Triệu, dì Triệu dì thật tốt quá.”
Làm nũng ba liên chiêu là tuyệt chiêu độc môn của Đường Tâm.
Trước đây cô đi Lâm Thành quay video lúc đó đã bị món cá canh chua chinh phục, ngặt nỗi cô căn bản không biết làm, nên lúc rời đi đã mua cốt canh chua địa phương mang về, đã lâu rồi cũng khá nhớ hương vị đó.
Dì Triệu vui không tả nổi, ngược lại Triệu Thu Quân hỏi một câu:
“Canh chua Lâm Thành, Tâm Tâm còn từng đi Lâm Thành sao?”
Có lẽ vì tâm kết của chồng, nghe thấy hai chữ Lâm Thành bà đều không nhịn được muốn hỏi thêm một câu.
Tác giả có lời muốn nói:
“Vô cùng cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi, tôi sẽ tiếp tục nỗ lực!”
◎Ba chương hợp nhất◎
Nghe thấy mẹ chồng hỏi như vậy, Đường Tâm mỉm cười nói:
“Hồi nhỏ con từng đi rồi ạ.”
Triệu Thu Quân nghe nói hồi nhỏ từng đi, dường như có thứ gì đó từ trong tim vọt ra vậy, lại vội vàng hỏi:
“Đại khái là lúc bao nhiêu tuổi?”
Đường Tâm “vâng” một tiếng, thực ra chuyện hồi nhỏ cô đều không nhớ rõ nữa, ngược lại Đường Ninh ở bên cạnh nghe thấy liền nói:
“Đại khái là ba bốn tuổi gì đó ạ, con nhớ bấy giờ trời lạnh lắm, em gái con qua đó còn bị lạnh đến phát ốm.”
Ba bốn tuổi?
Triệu Thu Quân trong lòng tính toán tuổi của Đường Tâm, lúc con bé ba bốn tuổi đúng là bấy giờ chồng bà đi Lâm Thành, cũng là mùa đông, lẽ nào Tâm Tâm chính là cô bé đó, nếu không sao có thể trùng hợp nhiều thứ như vậy chứ?
“A Ninh, có phải nhà cô của các con ở núi Đồng Nguyên đó không?”
Triệu Thu Quân hỏi.
Đường Ninh vốn đang giúp nặn viên thịt, nghe thấy Triệu Thu Quân nói ra địa chỉ quê nhà của cô mình, kinh ngạc ngẩng đầu hỏi:
“Dì Thu Quân, sao dì biết ạ?”
Cô của Đường Tâm năm đó gả tới thành phố Đồng Nguyên ở Lâm Thành, sau này vì nguyên nhân công tác của chú nên họ tạm thời sống dưới chân núi Đồng Nguyên, sau này năm 63 mới quay lại thành phố Đồng Nguyên, chuyện này đến cả em gái cũng không nhớ rõ chứ, cô rất tò mò sao dì Thu Quân lại biết.
Thật sự là vậy?
Triệu Thu Quân lập tức đứng dậy khỏi chiếc ghế trước bếp lò, kích động nắm lấy tay Đường Tâm hỏi:
“Tâm Tâm, con… con còn nhớ chuyện ở núi Đồng Nguyên không?”
