Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 167
Cập nhật lúc: 05/05/2026 21:09
“Đường Tâm nhìn Tống Hoài Chu, cảm thấy lòng mềm nhũn đi, có cảm giác sai lầm là không thể rời xa được.”
Đường Ninh nói chuyện một lát thì Ngưu Ngưu tỉnh, đứa nhỏ này lúc tỉnh dậy rất nhận người, không thấy mẹ là khóc ngay, chị vừa nghe thấy tiếng con đã chạy vào phòng rồi, Lưu Tồn Chí cũng theo sau.
Tiểu Bong Bóng dẫu sao mới đầy tháng, còn khá hay ngủ, bé chưa tỉnh nên Đường Tâm cũng không vào, thấy chị hai và anh rể vào phòng liền vẫy tay gọi Tống Hoài Chu.
“Lại đây uống nước này.”
Tống Hoài Chu nghe thấy lời vợ cũng bỏ thanh gỗ trong tay xuống, xoay người từng bước đi về phía Đường Tâm.
Người đàn ông khóe miệng ngậm cười, áo sơ mi hơi thấm mồ hôi, có thể lờ mờ thấy được thớ cơ trước ng-ực, chiếc quần quân phục màu sẫm thắt dây lưng c.h.ặ.t chẽ, chiều cao vượt trội khiến đôi chân dài miên man càng thêm nổi bật.
Mỗi bước chân đi tới cảm giác như đều giẫm lên nhịp tim của Đường Tâm.
“Cười cái gì thế?”
Tống Hoài Chu đi tới ngồi ngay cạnh vợ, nhận lấy chén trà cô đưa cho uống một ngụm lớn.
Yết hầu theo động tác nuốt của anh mà trượt lên trượt xuống, trên yết hầu của anh có một nốt ruồi nhỏ, theo giọng nói trầm thấp của anh, Đường Tâm cảm thấy l.ồ.ng ng-ực có chút tê dại.
Đường Tâm liếc nhìn xung quanh, phát hiện không có ai liền ghé sát lại c.ắ.n một cái:
“Vui thì cười thôi.”
Hành động táo bạo này của cô khiến Tống Hoài Chu suýt chút nữa sặc ngụm nước trong miệng, nhưng thấy cô cười vui vẻ lại cưng chiều nhéo mặt cô một cái, nhỏ giọng nói:
“Cố ý trêu anh đúng không?”
“Làm gì có cố ý, sao anh không nói anh cố ý quyến rũ em?”
Đường Tâm vừa nói vừa chỉ vào mấy chiếc cúc áo mở ở cổ áo anh:
“Anh xem anh còn cố ý cởi áo để quy...”
Tống Hoài Chu nghe lời này vội vàng đưa tay bịt miệng cô:
“Tổ tông ơi, ở ngoài không được nói như vậy đâu.”
Lời này khiến tai Tống Hoài Chu đỏ bừng lên, Đường Tâm thì đã quan sát xung quanh rồi, khoảng cách giữa các gia đình hàng xóm hai bên đều không gần, giọng cô lại hạ thấp, nên không ai nghe thấy được, nhưng cô không ngờ lại có thể làm Tống Hoài Chu sợ đến thế.
Cũng phải, ở nhà anh có ghê gớm đến đâu thì vẫn là người của thập niên 70, thời đại này vẫn còn đủ bảo thủ, chắc chắn sẽ không nói những lời như vậy ở bên ngoài, Đường Tâm khoanh tay nhìn cái tai đỏ lựng của Tống Hoài Chu mà cười ngả nghiêng:
“Có người còn bảo em là hổ giấy, hừ, hóa ra cũng có lúc biết sợ cơ đấy.”
Tống Hoài Chu nhìn người đang cười rạng rỡ kia mà hết cách, biết làm sao được, cứ để cô vui vẻ là được rồi.
Đường Ninh bế Ngưu Ngưu ra thấy một người cười không còn hình tượng, một người đỏ tai, khó hiểu hỏi:
“Hai đứa làm gì thế?”
Đường Tâm trước mặt chị gái mình thì chẳng có gì phải ngại, trái lại còn cố ý trêu chọc Tống Hoài Chu:
“Em cười Tống Hoài Chu là hổ giấy.”
Đường Ninh nghe vậy lại nhìn Tống Hoài Chu một cái, rồi nhìn em gái mình, hổ giấy có gì mà buồn cười?
Tống Hoài Chu vội vàng uống thêm ngụm nước rồi tiếp tục làm việc, Đường Ninh lại tò mò:
“Hoài Chu sao lại là hổ giấy?”
Tống Hoài Chu nghe chị hai hỏi vậy, sợ vợ sẽ đem chuyện vừa rồi nói với chị hai, kết quả Đường Tâm cười ha ha nói:
“Hừ, mọi người đều nói anh ấy lợi hại lắm, nhưng mà sợ em lắm nha.”
Đường Ninh nghe vậy lườm em gái mình một cái:
“Nói bậy gì thế?
Hoài Chu là nhường em thôi.”
Tống Hoài Chu nghe thấy lời vợ cũng yên tâm, tiếp tục ra sức làm việc, Đường Ninh và Đường Tâm cũng không tiếp tục chủ đề này nữa.
Hiện tại Ngưu Ngưu b.ú xong không đi ngủ ngay, Đường Ninh đều bế bé chơi một lát, Đường Tâm cũng muốn bế, kết quả vừa đưa tay ra cái thằng nhóc thối này lập tức “oa oa" khóc rống lên.
Dọa Đường Tâm không dám bế nữa:
“Ngưu Ngưu nhận người thế sao?
Bình thường chỉ có chị bế được thôi à?”
Đường Ninh nói:
“Anh rể em cũng được, dì Cố cũng được.”
Dì Cố chính là người anh rể thuê để thường ngày giúp bế Ngưu Ngưu, chỉ cần chị ở nhà là dì Cố sẽ ở nhà mình.
Được rồi, như vậy có người hỗ trợ cũng còn đỡ, nếu đứa trẻ cứ ở trên tay một người thì mệt lắm.
Tống Hoài Chu tranh thủ mấy ngày ở nhà thực sự đã hoàn thành chiếc giường nhỏ cho Tiểu Bong Bóng, sáng mai anh phải dẫn đội rời đi rồi, buổi tối bế con gái hoàn toàn không nỡ buông tay.
Đường Tâm sợ nóng lại yêu sạch sẽ, cho con b.ú xong liền đi tắm trước, tắm xong đi ra thấy Tống Hoài Chu bế Tiểu Bong Bóng đi tới đi lui trong phòng, miệng còn lẩm bẩm không biết đang nói cái gì.
“Không nỡ rời Tiểu Bong Bóng thế sao?”
Tống Hoài Chu nhìn vợ tắm xong đi ra, còn mang theo một mùi sữa thơm nhàn nhạt, cúi đầu hôn lên mặt cô một cái:
“Cũng rất không nỡ rời xa em.”
“Vậy em bế con đi cùng anh luôn.”
Tống Hoài Chu lại bị dọa cho giật mình, mãi đến khi nghe thấy tiếng cười của Đường Tâm mới phản ứng lại được là cô lại trêu mình:
“Sao mà hư thế hả?”
“Thế anh còn yêu em không?”
“Yêu, yêu đến ch-ết đi được.”
Tống Hoài Chu một tay bế con gái, một tay ôm lấy vợ mình.
Tiểu Bong Bóng bị ba trêu lúc này cũng chưa ngủ, nhân lúc Tống Hoài Chu đi tắm Đường Tâm lại bế Tiểu Bong Bóng ra khỏi giường nhỏ, đặt trước mặt mình trêu chọc, cô dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa mặt Tiểu Bong Bóng, làn da mịn màng của trẻ sơ sinh thực sự khiến người ta yêu không buông tay.
Kết quả Tiểu Bong Bóng tưởng mẹ định cho mình b.ú, không ngừng ngọ nguậy cơ thể, há miệng tìm kiếm, kết quả tìm mãi không thấy, dáng vẻ đáng yêu đó khiến Đường Tâm cười không dứt, cảnh này đúng lúc bị Tống Hoài Chu đi ra nhìn thấy, anh vừa lau tóc vừa nói:
“Lát nữa là làm Tiểu Bong Bóng khóc đấy.”
Đường Tâm nghe anh nói vậy cũng không dám trêu Tiểu Bong Bóng nữa, buổi tối hai người vốn định đặt Tiểu Bong Bóng vào giường nhỏ, nhưng Tống Hoài Chu vẫn không nỡ, lại đặt con gái lên giường lớn.
Anh đặt cánh tay lên gối của Đường Tâm, để vợ gối đầu lên cánh tay mình, tay còn lại có thể chạm vào bàn tay nhỏ của con gái.
Vốn dĩ Đường Tâm còn đang trêu chọc Tống Hoài Chu đã trở thành một “ông bố bỉm sữa" chính hiệu, hoàn toàn không nỡ rời xa con, nào ngờ đến thời gian nửa tháng đã hẹn mà anh vẫn chưa về, Đường Tâm cũng nhận ra có chút mùi vị khác thường.
Nhưng cô biết Tống Hoài Chu chắc chắn là có nhiệm vụ khác rồi, ngược lại dì Triệu không tránh khỏi lo lắng vô cùng.
Đường Ninh kết hôn bao nhiêu năm cũng sớm đã quen rồi, vốn dĩ chị còn lo em gái vì chuyện này mà lo lắng oán trách, định qua an ủi vài câu, không ngờ em gái còn đang an ủi dì Triệu nên chị cũng không nói gì nữa.
