Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 187
Cập nhật lúc: 05/05/2026 21:14
“Được rồi, vậy lát nữa anh nhớ mang theo một chiếc khăn lông, Tiểu Bong Bóng chơi nóng rồi thì kịp thời lau mồ hôi cho con kẻo bị cảm lạnh."
“Được."
Tống Hoài Chu nhận lấy chiếc khăn vắt lên cánh tay, lại chỉnh sửa lại chiếc khăn quàng cổ nhỏ cho con gái rồi mới ra cửa.
Dì Triệu sống ở đây nhiều năm rồi nên cũng chẳng có gì lạ lẫm để xem nữa, bèn cùng dì Ngô chuẩn bị bữa tối ở nhà.
Đường Tâm thì trực tiếp tắm rửa một chút rồi lên giường đi ngủ.
Tiểu Bong Bóng vừa ra khỏi cửa là chạy nhảy tung tăng, vì đây là khu tập thể quân đội có người đứng gác, người lạ không có giấy tờ thông hành thì nhất định không vào được, nên Tống Hoài Chu cũng yên tâm, chỉ sợ đôi chân nhỏ bé của con bé bị trượt ngã trên tuyết nên chậm rãi đi theo phía sau.
Những ngôi biệt thự trong khu tập thể đều là những ngôi biệt thự kiểu Tây bằng gạch đỏ để lại từ trước, sau khi được phân chia thì các gia đình đều đã sửa sang lại.
Để thuận tiện cho bọn trẻ chơi đùa, phía bên phải khi ra cửa có một khoảng đất trống rất rộng, hai đầu lắp hai cái rổ bóng chuyền, xung quanh còn trồng rất nhiều cây cao lớn.
Mùa hè ngồi hóng mát bên dưới rất tuyệt, mùa đông lá cây rụng sạch trụi thùi lụi, trên cành cây đọng đầy hoa tuyết, trông giống như hoa đang nở rộ vậy.
“Bố ơi, bố nhìn kìa trên cây vẫn còn chim nhỏ, sao chúng không về nhà, chúng có lạnh không ạ?"
Tiểu Bong Bóng cứ thế chơi tuyết chạy đến đây, nhìn những con chim sẻ béo mầm đậu trên cành cây lo lắng hỏi.
Tống Hoài Chu ngước nhìn những con chim đậu trên cành cây, bây giờ điều kiện tốt hơn rồi, những con vật nhỏ này vào mùa đông cũng có thể sống yên ổn, thậm chí trông còn béo hơn cả lúc anh còn nhỏ nhìn thấy nữa.
“Chúng đang mặc áo dày đấy, không lạnh đâu."
Tiểu Bong Bóng nửa hiểu nửa không gật gật đầu, lại kéo kéo quần áo của mình:
“Vậy áo của chim nhỏ cũng là mẹ nó mặc cho nó ạ?"
Tống Hoài Chu gật đầu:
“Tất nhiên rồi."
Vừa nói xong những con chim đậu trên cành cây vỗ cánh bay đi, bay đi thôi cũng đành đi, chúng còn giống như nghịch ngợm mà đạp mạnh vào cành cây, hoa tuyết trên cành cây cứ thế “lộp bộp lộp bộp" rơi xuống.
Tiểu Bong Bóng bị tuyết phủ đầy người mà vẫn thấy vui lắm, cứ nhất định đòi bố giúp mình rung cành cây, con bé muốn đứng dưới gốc cây để tuyết rơi vào người.
“Ái chà, đây là cô bé nhà ai thế này?"
Hai bố con đang chơi vui vẻ thì nghe thấy một tràng cười sảng khoái.
Tiếp đó một bóng người cao lớn bước tới.
Tiểu Bong Bóng rũ bỏ tuyết trên người nhìn người đang đi tới, cô bé vốn hoạt bát không sợ người lạ, thấy người đến cũng mặc quân phục giống bố nên càng không sợ nữa, còn ngẩng đầu hỏi:
“Cháu là người nhà họ Tống, bác là người nhà họ nào ạ?"
Người đàn ông bị lời nói của cô bé chọc cho càng vui hơn:
“Người nhà họ Tống à, hèn chi nhìn cái là thấy thông minh như ranh vậy."
Tống Hoài Chu chào người tới theo nghi thức quân đội:
“Thủ trưởng."
Người tới là Thủ trưởng chính trị quân đội Lục Tín An, cấp bậc còn cao hơn bố Tống Hoài Chu một cấp.
Ông ấy vốn không sống ở bên này, sau năm 76 mới chuyển tới đây, sớm đã nghe Tống Tự Đình khoe khoang về việc cháu gái quay lại suốt một thời gian dài trong khu tập thể rồi.
Hôm nay từ xa ông đã nghe thấy tiếng cười, không tự chủ được mà bị cô bé thu hút vốn định đi tới xem thử, kết quả lời nói của cô bé càng làm ông yêu quý hơn.
Hèn chi cái lão Tống Tự Đình kia từ khi có cháu gái là đi khoe khắp nơi, con bé này thực sự là khiến người ta yêu mến, làm ông cũng có chút không nhịn được muốn bế con bé về nhà nuôi vài ngày rồi.
Lục Tín An phẩy tay với Tống Hoài Chu:
“Riêng tư thì đừng nghiêm túc thế."
Quay sang tiếp tục trêu chọc Tiểu Bong Bóng:
“Bác là người nhà họ Lục, cháu tên là gì thế?"
Tiểu Bong Bóng thấy ông ấy tuy đội mũ nhưng trông có vẻ lớn tuổi hơn ông nội mình nên tự nhiên cũng gọi một tiếng:
“Ông Lục ơi, cháu tên là Tiểu Bong Bóng ạ."
Tiếng “Ông Lục" này lọt vào tai Lục Tín An nghe còn hay hơn cả cháu nội ruột của mình gọi, ông liền ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với Tiểu Bong Bóng:
“Tiểu Bong Bóng à, cái tên nghe hay quá."
“Là mẹ cháu đặt cho cháu đấy ạ, ông Lục ơi ông có quen mẹ cháu không ạ?"
Tiểu Bong Bóng là một đứa trẻ biết chuyện, trò chuyện với Lục Tín An không hề có cảm giác xa cách, một già một trẻ cứ thế trò chuyện rôm rả giữa trời tuyết.
Cuối cùng lão thủ trưởng họ Lục còn giúp Tiểu Bong Bóng đắp một con người tuyết rất lớn.
Sau đó ông ấy còn mời Tiểu Bong Bóng đến nhà ông chơi, nói rằng nhà ông có bà nội nấu ăn rất ngon, còn biết làm bánh ngọt nhỏ nữa, điều này làm Tiểu Bong Bóng thèm thuồng hết mức.
Nhưng trong lòng con bé vẫn nhớ là mình phải đợi ông bà nội về nhà, cuối cùng hẹn với Lục Tín An ngày mai sẽ đến nhà ông ăn bánh ngọt.
Buổi tối khi Tống Tự Đình về nhà, nghe thấy cháu gái nhỏ của mình cùng Lục Tín An chơi tuyết ngoài sân suốt nửa ngày, ông vô cùng ghen tị:
“Hừ, cái lão họ Lục kia tự mình không có cháu gái nên đến cướp của tôi đấy."
Lục Tín An chỉ có một người con trai, hiện đang nhậm chức bên Tổng cục Hậu cần, vì vợ anh ta sức khỏe không tốt lắm nên chỉ sinh được một đứa rồi không sinh thêm nữa, thế nên cũng chỉ có một đứa cháu trai.
Triệu Thu Quân nhìn vẻ mặt nhỏ mọn của chồng:
“Thôi đi, ông bao nhiêu tuổi rồi mà sao vẫn còn trẻ con thế?
Ông Lục người ta tốt biết bao, hôm nay ông không rảnh người ta còn chơi cùng Tiểu Bong Bóng nhà mình, nếu không Tiểu Bong Bóng cô đơn biết nhường nào."
“Nhà họ Tống chúng ta mà thiếu người sao?
Mau gọi điện cho thằng Cả thằng Hai, bảo Minh Trạch, Minh Hy với cả hai anh em Gia Lâm mau về đây cho tôi.
Tiểu Bong Bóng về nhà rồi mà còn không về chơi với em thì còn đợi đến bao giờ?"
“Gia Lâm chúng nó quanh năm ở vùng Tây Bắc, vừa mới về chắc chắn phải đi một chuyến về nhà ngoại Sở Lam đã.
Con bé đó gả cho Thằng Cả bao nhiêu năm đều đi theo ở Tây Bắc, hai ông bà thông gia ở nhà có nói gì đâu.
Thằng Minh Trạch thì ông còn lạ gì, năm nay thi cử kém thế, con trai ông còn bị mời lên trường kìa, ước chừng sách phạt viết chưa xong thì Thằng Hai không cho nó ra khỏi cửa đâu."
Tống Tự Đình bực dọc, mấy cái đứa không có triển vọng này.
Triệu Thu Quân liếc nhìn chồng mình rồi trách một câu:
“Đừng tưởng tôi không biết ông đang nghĩ gì, chẳng phải ông sợ lão Lục thật sự cướp mất Tiểu Bong Bóng sao?
Nhưng mà sự lo lắng này của ông có phải hơi sớm quá không, Tiểu Bong Bóng mới bao nhiêu tuổi chứ."
Tống Tự Đình hừ một tiếng:
“Dù sao tôi cũng nhìn không trúng nhà lão ta."
Cái lão Lục Tín An kia Tống Tự Đình vốn đã không ưa rồi, càng không cần nhắc tới con trai lão ta.
Cháu trai thì cũng được, nhưng hiềm nỗi lại sinh ra ở nhà họ Lục.
Vả lại đều là những người đã lên chức ông nội, Tống Tự Đình cũng hiểu rõ cái ý nghĩ kia của Lục Tín An.
Nếu nhà ông toàn là cháu trai thì chắc chắn ông cũng sẽ có ý nghĩ tương tự.
Nhưng hiện tại ông là người có cháu gái, thế nên cái bộ ý nghĩ đó hãy dẹp hết đi cho ông.
