Mỹ Nhân Ngốc Sau Khi Hủy Hôn Gả Cho Đại Lão Văn Niên Đại - Chương 95

Cập nhật lúc: 05/05/2026 19:03

“Tất nhiên cũng không có nhiều thời gian để cô nhung nhớ, dù sao cô cũng có công việc mà.

Thím Triệu thương cô mới kết hôn nên bảo cô qua năm mới chính thức đi làm, kết quả là ngoài hai người nhà binh trong trạm phát thanh, còn có ba nữ binh của doanh trại, một trong số đó gia đình có việc bận đột xuất phải rời đi vài ngày, Đường Tâm thế là phải vào thay thế.”

Thím Triệu nói với Đường Tâm chuyện này mà vô cùng ái ngại:

“Đường Tâm em à, thật xin lỗi quá, sự việc đột ngột mà cũng không tìm được người nào thích hợp để trực thay, nhưng em yên tâm, em đi làm ngày nào đều được tính lương ngày đó."

Chỉ cần có lương là Đường Tâm thấy không vấn đề gì, hơn nữa ở nhà một mình cũng khá buồn chán nên cô gật đầu đồng ý.

Bởi vì đều là công việc quen thuộc nên cô bắt nhịp rất nhanh.

Ngày đầu tiên cô đi làm đã gây ra một cơn chấn động nhỏ trong khu tập thể, mọi người cứ tưởng là mời phát thanh viên từ đài phát thanh về, sau đó biết cô cũng là người nhà binh thì bỗng chốc dấy lên một làn sóng người hâm mộ trong khu tập thể và cả doanh trại.

Đến cả chị hai Đường Ninh cũng trêu chọc cô:

“Tâm Tâm nhà ta giờ đã thành người nổi tiếng của khu tập thể rồi cơ đấy."

Đường Ninh sau khi anh rể rời đi ba ngày cũng chính thức quay lại vị trí công tác.

Công việc của cô là cán bộ tuyên truyền, không quá vất vả, khi nào cần mới viết bản tin, thời gian khá thoải mái nên mỗi ngày tan làm cô đều đặc biệt đến đón Đường Tâm cùng về nhà.

Tống Hoài Chu và anh rể hai đã đi được một tuần, hai chị em cũng đã quen dần.

Lúc về Đường Ninh ghé qua ban quản lý mua ít trứng gà, Đường Tâm nghe nói ban quản lý lại vừa nhập về một lứa gà con, bèn hào hứng nói:

“Chị hai, mình mua ít gà con về nuôi đi, sau này lớn lên gà mái có thể đẻ trứng, gà trống thì để ăn thịt."

Đường Ninh nghe vậy cũng thấy bùi tai gật đầu, hai chị em một hơi mua luôn sáu con gà.

Vừa hay sân nhà Đường Tâm rộng, phía sau có một bãi đất trống rất lớn, đến lúc đó quây lại nuôi gà là hợp lý.

Chị dâu Lưu biết tin này cũng chạy qua mua gà con, không ngờ lại gặp hai chị em, thế là cùng đi luôn.

Nghe Đường Tâm định nuôi gà ở bãi đất trống phía sau, chị dâu Lưu bảo:

“Thế không được đâu, giờ lũ gà này còn nhỏ quá, phải làm cái l.ồ.ng nhốt lại, còn phải nhốt cho kỹ kẻo bị chuột c.ắ.n ch-ết đấy."

Đường Tâm hoàn toàn quên mất chuyện trên hải đảo còn có chuột, cô bưng sáu con gà mà khó xử:

“A, vậy phải làm sao giờ?

Em không biết làm l.ồ.ng ạ."

Tống Hoài Chu và anh rể hai đều không có nhà.

Đường Ninh cũng lúng túng, chỉ mải vui mà quên mất không tính đến vấn đề này:

“Hay là chúng ta mang đi trả lại đi, đợi anh rể các em về rồi hãy mua."

Chị dâu Lưu nghe vậy liền gạt đi:

“Trả cái gì mà trả?

Lão Hứa nhà chị biết làm đấy, lát nữa chị bảo ổng làm thêm một cái nữa cho."

“Cảm ơn chị dâu."

Đường Tâm nghe vậy vội vàng cảm ơn chị dâu Lưu.

Bây giờ Đường Tâm đã là người nổi tiếng trong khu tập thể, nghe nói buổi biểu diễn năm nay của doanh trại còn định mời cô làm MC, chị dâu Lưu vừa hay lại là người hâm mộ của Đường Tâm nên vui vẻ nói:

“Em còn khách sáo với chị làm gì nữa."

“Nhanh lên, đ.á.n.h con điên đi, đ.á.n.h con điên đi..."

Ba người đang đi thì nghe thấy tiếng của một đám trẻ con, ngẩng đầu lên thấy mấy đứa con trai trong khu tập thể, mỗi đứa cầm một khúc gỗ chạy về phía cổng khu tập thể.

Xa hơn một chút, ngoài cổng lớn của khu tập thể có một người phụ nữ tóc tai bù xù đang đi tới đi lui.

Ở đó có hàng rào chắn, bên trong có lính tuần tra và thay phiên đứng gác nên người ngoài không vào được, người phụ nữ kia chỉ có thể đứng ở nơi cách cổng khá xa mà cười ngây dại.

Lũ trẻ xông ra ngoài rồi nhằm vào người phụ nữ đó mà đ.á.n.h loạn xạ, người phụ nữ kia dường như cũng không biết đau, cứ để mặc cho chúng đ.á.n.h.

Đường Tâm nhìn người phụ nữ đó, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng nghèn nghẹn.

Đường Ninh nghĩ đến lúc nhỏ em gái mình cũng từng bị mắng là đồ ngốc, nên cô rất không đành lòng nhìn cảnh tượng này.

“Các cháu làm cái gì thế hả?"

Trẻ con dù lớn hay nhỏ thì đ.á.n.h người chắc chắn là đau, cho dù người phụ nữ đó là một người điên thì cũng không phải là lý do để bị người khác tùy ý đ.á.n.h đập như vậy, nói rồi cô định xông ra ngăn cản đám trẻ con kia.

Người đứng gác nghe thấy tiếng động cũng từ bên trong đi vòng ra, thấy đám nhóc con này lại đang bắt nạt người khác liền vội vàng tiến tới ngăn chặn.

Sau khi túm mấy đứa trẻ lại, Đường Tâm thấy người phụ nữ kia vẫn ngơ ngác đứng đó, không nhịn được hỏi:

“Sao cô ấy cứ đứng mãi ở đó thế ạ?

Không có ai quản sao?

Người nhà cô ấy đâu ạ?"

Chị dâu Lưu nhìn một cái rồi thở dài nói:

“Haizz, cái gia đình kia của cô ấy thà không có còn hơn."

Tác giả có lời muốn nói:

“Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, mình sẽ tiếp tục nỗ lực!”

◎ Ba chương gộp một ◎

“Sao thế ạ?"

Đường Tâm lại quay đầu nhìn lại, phát hiện người phụ nữ kia vẫn chưa rời đi, cứ thẫn thờ nhìn vào khu tập thể, cô còn có cảm giác người phụ nữ đó đang nhìn mình vậy.

Chị dâu Lưu nói:

“Chị cũng chỉ nghe kể lại thôi, cụ thể thực hư thế nào cũng không rõ lắm.

Nghe nói quê cô ấy ở huyện Lăng, gia đình vì muốn lấy tiền sính lễ nên gả cô ấy cho một người đàn ông thọt chân.

Người đàn ông đó ban đầu đối xử với cô ấy cũng khá tốt, đưa cô ấy đi Dương Châu mua quần áo mới, mua mấy món đồ tươi mới mà con gái thích."

“Năm thứ hai hai người sinh được một đứa con trai, người đàn ông thọt chân kia cũng có chút bản lĩnh, trong nhà còn xây được nhà mới.

Kết quả là lúc đứa bé được nửa năm, bỗng nhiên có một ngày người đàn ông đó như phát điên lao vào đ.á.n.h người phụ nữ kia, thậm chí còn kinh động đến cả công xã, cuối cùng người của công xã ra mặt mới giải quyết xong chuyện."

“Nhưng chuyện này thì giải quyết thế nào được chứ?

Chỉ là người đàn ông đó cam đoan không đ.á.n.h cô ấy nữa, sau này sẽ sống t.ử tế."

“Sau đó thì sao ạ?"

Đường Ninh nhíu mày hỏi một câu.

Chị dâu Lưu tiếp tục:

“Sau đó lại đ.á.n.h thêm hai lần nữa, có một lần người phụ nữ bị đ.á.n.h liền chạy về nhà đẻ, kết quả anh trai chị dâu còn bảo cô ấy nhà ai mà chẳng có lúc cơm chẳng lành canh chẳng ngọt như thế, bảo cô ấy về đi.

Kết quả là buổi tối lúc về đường tối nhìn không rõ nên ngã xuống một mỏ đá, lúc được tìm thấy thì đầu óc đã không còn tỉnh táo nữa.

Ban đầu gã đàn ông kia còn nhốt cô ấy trong nhà, sau đó cô ấy bỏ chạy hai lần đều bị tìm thấy mang về, sau này thì không tìm nữa, ước chừng là muốn để cô ấy ch-ết bờ ch-ết bụi bên ngoài luôn.

Năm kia cô ấy chạy đến nông trường cạnh doanh trại, bên nông trường chẳng phải có một nhóm thanh niên trí thức sao?

Toàn là các cô gái trẻ nên nghe mấy chuyện đó không chịu được, còn chủ động giúp cô ấy tắm rửa, chải đầu, mọi người lại gom góp lương thực mỗi người một ít cho cô ấy bữa cơm."

“Chuyện này thím Triệu bên Hội phụ nữ biết được, nên đã đứng ra dựng một cái lán nhỏ ở khu thanh niên trí thức, bình thường cô ấy giúp các thanh niên trí thức làm ít việc ở nông trường, coi như cũng có một chỗ trú chân."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.