Mỹ Nhân Ốm Yếu - Chương 7
Cập nhật lúc: 25/07/2026 09:01
Gương mặt Hứa Chiêu Nhu càng lúc càng trở nên méo mó dữ tợn.
“Tại sao người gả cho Cố tiểu hầu gia là tỷ…”
“Còn ta lại phải gả xa tận Tây Nam?”
“Có lẽ cả đời này...Ta cũng không thể trở về nữa.”
“Rõ ràng là ta thích chàng ấy trước.”
“Từ nhỏ ta đã thích chàng, vẫn luôn chờ chàng hồi kinh.”
“Vậy mà Trung Dũng hầu lại chủ động cầu thân với tỷ.”
Dù đã sớm đề phòng, luôn giữ khoảng cách với nàng ta...
Nhưng ta thật sự không ngờ...
Nàng ta lại trực tiếp rút ra một con d.a.o găm.
“Lâm Vĩnh An…”
“Tỷ không nên tồn tại trên đời này.”
Nha hoàn bên cạnh ta đã bị người của Hứa Chiêu Nhu khống chế.
Đúng lúc này...
Khuyết điểm của một mỹ nhân yếu ớt mới hoàn toàn bộc lộ.
Đối mặt với cú ra tay bất ngờ của Hứa Chiêu Nhu...
Ta phát hiện cơ thể mình căn bản không kịp phản ứng.
Chỉ có thể trơ mắt nhìn lưỡi d.a.o càng lúc càng gần.
May thay...
Ngay trong khoảnh khắc nguy cấp ấy...
Vút…
Một mũi tên xé gió lao tới, ghim thẳng vào cổ tay Hứa Chiêu Nhu.
Con d.a.o vốn nhắm vào bụng ta lập tức lệch hướng, chỉ sượt qua bên hông.
“Vĩnh An…”
Theo tiếng gọi vọng đến, ta ngẩng đầu nhìn lại.
Chỉ thấy cách đó không xa...
Cố Cẩn Xuyên đang thúc ngựa lao tới.
Trên tay chàng...
Vẫn còn cầm một cây cung.
Nỗi sợ hãi...
Sự tủi thân...
Cùng cơn đau rát nơi vết thương...
Khiến nước mắt ta không ngừng rơi xuống.
Nhìn gương mặt hoảng hốt chưa từng thấy của Cố Cẩn Xuyên...
Chẳng hiểu vì sao...
Trong đầu ta chỉ hiện lên đúng một câu.
“Cố Cẩn Xuyên…”
“Lần này…”
“Chàng thật sự phải quỳ xuống nhận lỗi với ta rồi.”
15
Chuyện Hứa Chiêu Nhu đ.â.m bị thương ta truyền đến tai hoàng đế cữu cữu, khiến người vô cùng tức giận.
Người lập tức hạ chỉ đưa Hứa Chiêu Nhu đến Tịnh Tâm tự ngoài thành.
Đó là nơi chuyên giam giữ nữ quyến phạm tội.
Quãng đời còn lại của nàng ta sẽ phải sống ở đó.
Như vậy...
Nàng ta cũng chẳng cần phải gả xa rời kinh thành nữa.
Lớn ngần này rồi, tuy ta quanh năm đau ốm liên miên, nhưng đó vẫn là lần đầu tiên ta bị thương ngoài da.
Phụ mẫu vô cùng coi trọng chuyện này.
Khi biết nguyên nhân một phần còn vì Hứa Chiêu Nhu đem lòng ái mộ Cố Cẩn Xuyên, hai người càng nổi trận lôi đình, mắng chàng một trận té tát rồi đuổi thẳng ra khỏi phủ đại trưởng công chúa.
Sau đó, mặc cho Cố Cẩn Xuyên cầu xin thế nào, đứng chờ bên ngoài bao lâu...
Phụ mẫu cũng không cho chàng bước qua cổng phủ nửa bước.
Mãi đến khi ngày thành thân cận kề.
Lão Trung Dũng hầu đích thân đến phủ.
Ngay trước mặt phụ mẫu và ta, ông cầm roi quất Cố Cẩn Xuyên một trận.
Lúc ấy...
Phụ mẫu mới chịu nguôi giận.
Một ngày trước đại hôn.
Cố Cẩn Xuyên bỗng mất tăm suốt cả ngày.
Tin tức truyền đến phủ đại trưởng công chúa.
Phụ mẫu đều đứng ngồi không yên.
“Chẳng lẽ... Cố Cẩn Xuyên đến phút cuối lại đổi ý rồi?”
Mẫu thân quay sang, thuận tay gõ phụ thân một cái.
“Ta đã bảo với chàng rồi, dạy dỗ vừa phải là được. Chính chàng cứ khăng khăng phải cho nó một bài học thì nó mới nhớ.”
“Giờ thì hay rồi.”
“Tế t.ử của chàng chạy mất rồi.”
“Điện hạ, thần...”
“Chàng còn dám cãi?
“Nếu năm xưa không phải chàng trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, An An cũng đâu đến mức chẳng tìm được phu quân thích hợp, cuối cùng còn phải để bệ hạ ban hôn.”
Phụ thân bị mắng suốt cả ngày.
Đến khi thị vệ mang tin tức của Cố Cẩn Xuyên trở về...
Mẫu thân mới chịu thôi.
Khác với phụ mẫu.
Ta lại chẳng hề lo lắng chút nào.
Bởi từ ngày Cố Cẩn Xuyên bị cấm bước vào phủ đại trưởng công chúa...
Ngày nào chàng cũng trèo tường vào gặp ta.
Ngày đầu tiên...
Là để nhận lỗi.
Ngày thứ hai...
Là mang điểm tâm của tiệm bánh trên phố Đông Tam đến cho ta.
Ngày thứ ba...
Là mang t.h.u.ố.c trị ngoại thương đặc chế của quân doanh.
...
Quả nhiên không ngoài dự liệu của ta.
Tối hôm ấy.
Cố Cẩn Xuyên mất tích cả ngày đúng giờ lại xuất hiện trước mặt ta.
“Cố Cẩn Xuyên, ban ngày chàng đi đâu vậy?”
“Trong quân doanh có chút việc, ta ra ngoài thành một chuyến.”
“Giải quyết xong rồi chứ?”
“Ừm, xong rồi.”
“Cố Cẩn Xuyên... chỉ vài canh giờ nữa thôi là chúng ta thành thân rồi.”
“Chàng có căng thẳng không?”
“Không.”
“...Cố Cẩn Xuyên.”
“Tay chàng đổ mồ hôi rồi.”
16
Ta đoán...
Có lẽ cả đời này, ta cũng khó mà nghe được từ miệng Cố Cẩn Xuyên ba chữ “ta thích nàng”.
Hừ.
Chàng không nói.
Vậy thì ta cũng không nói.
Ta sẽ không nói cho Cố Cẩn Xuyên biết...
Rằng ta đã sớm phát hiện chàng lặng lẽ ghi chép mọi sở thích của ta thành một quyển sổ nhỏ, lúc nào cũng mang theo bên mình.
Ta cũng đã sớm biết...
Chàng luôn lén nhìn ta hết lần này đến lần khác.
Lại càng sẽ không nói cho chàng biết...
Thật ra ta biết rõ.
Một ngày trước đại hôn...
Chàng đã đi đâu.
Ngoài kinh thành.
Bạch Mã tự.
Mấy nghìn bậc đá.
Chàng từng bước một dập đầu mà lên.
“Ta nguyện dâng hiến tất cả những gì mình có…”
“Chỉ cầu thê t.ử của ta…”
“Vĩnh viễn bình an.”
“Một đời mạnh khỏe.”
“Một đời vui vẻ.”
……………
Phiên ngoại: Cố Cẩn Xuyên
1
Chuyện xin bệ hạ ban hôn...
Là điều ta và tổ phụ đã bàn bạc từ trước khi hồi kinh.
“Sau trận chiến này, trong vài năm tới Bắc Luân sẽ không dám xâm phạm nữa.”
“Tổ phụ cũng chẳng còn sống được bao lâu.”
“Kinh thành lòng người hiểm ác, nước sâu khó dò.”
“Tổ phụ thật sự không yên lòng để một mình con ở lại.”
Ta vốn định nói...
Ta không còn là đứa trẻ nữa.
Một kẻ đã bước ra từ đống xác c.h.ế.t như ta...
Sao có thể e ngại những mưu mô quỷ kế ấy?
Nhưng nhìn gương mặt hiền từ mà đầy kỳ vọng của tổ phụ...
Những lời đã lên đến môi...
Cuối cùng vẫn không thể nói thành tiếng.
Tổ phụ...
Chỉ còn lại một mình ta là người thân.
Người làm bậc trưởng bối, yêu thương con cháu thì luôn tính đường lâu dài cho chúng.
Ta sao có thể phụ tấm lòng ấy.
Người mà tổ phụ chọn cho ta...
Là Vĩnh An Quận chúa.
Nàng là ái nữ của đại trưởng công chúa.
