Mỹ Nhân Tác Tinh Của Đại Lão Thập Niên 70 - Chương 8
Cập nhật lúc: 09/03/2026 03:06
“Nói trắng ra, đám đông hóng hớt của cả thôn chỉ là một phần trong màn kịch của nam nữ chính mà thôi.”
Lương Thanh Thanh không muốn trở thành một phần đó, nhưng thời gian qua nhốt mình ở nhà không ra khỏi cửa, cô sắp mốc meo đến nơi rồi, giữ vững tâm lý có kịch hay thì tội gì không xem, cô tăng nhanh bước chân, thậm chí còn vượt qua cả Khâu Tiểu Yến.
“Thanh Thanh, tớ biết ngay là cậu chắc chắn sẽ hứng thú mà, Từ Xảo con khốn đó ch-ết chắc rồi, trước khi tớ đi tìm cậu, chị dâu Ngô đã sắp ấn đầu nó xuống đất rồi, lần này mất mặt lớn rồi, tớ xem sau này nó còn mặt mũi nào mà tranh giành anh Su với cậu nữa.”
Khâu Tiểu Yến như thể đang lập công mà hất cằm, lải nhải không ngớt về bộ dạng t.h.ả.m hại của Từ Xảo.
Lương Thanh Thanh cau mày, nhìn thấy vẻ mặt hả hê trên nỗi đau của người khác của Khâu Tiểu Yến, đột nhiên nhớ ra thân phận của mình — pháo hôi nữ n, lại còn là pháo hôi nữ n thích nam chính và coi nữ chính là tình địch số một!
Đôi khi giác quan thứ sáu của phụ nữ chuẩn xác đến mức đáng sợ, chẳng thế mà ngay cả cái đầu gỗ của nguyên chủ cũng có thể nhận ra giữa Tô Tân Xuyên và Từ Xảo có chút bong bóng màu hồng, cho nên bình thường nguyên chủ hễ gặp Từ Xảo trong thôn là coi như trợn trắng mắt lên tận trời, mắt không ra mắt mũi không ra mũi, còn ở riêng với Khâu Tiểu Yến thì càng không ít lần nói xấu cô ấy.
Trùng hợp là Từ Xảo cũng không ưa gì cách làm của nguyên chủ, hai người có thể nói là ghét cay ghét đắng nhau.
Về điểm này Lương Thanh Thanh không muốn đ-ánh giá nhiều, dù sao chuyện cũng không phải do cô làm, lời cũng không phải do cô nói, tuy cô cũng không thích Từ Xảo — đứa con cưng của thế giới này, sợ lại quay về hàng ngũ pháo hôi nên muốn tránh xa cô ấy ra, nhưng hiện tại hai người có thể coi là người lạ, không cần thiết cứ bám lấy chuyện cũ không buông.
“Sau này đừng nói những lời này nữa, tớ không còn thích anh Su nữa, sau này đừng nhắc đến anh ta trước mặt tớ.”
Lương Thanh Thanh nói xong vài câu thì vừa vặn đi tới ven bờ ruộng, cô nhanh ch.óng nhắm vào một chỗ trống rồi lách qua, để lại Khâu Tiểu Yến với khuôn mặt đầy hoang mang đứng ngây người tại chỗ hồi lâu mới định thần lại được.
“Hả?
Thanh Thanh, cậu không thích nữa rồi à?”
Làm sao có thể nói không thích là không thích ngay được chứ, chuyện này đúng là quá kỳ lạ, người khác không biết chứ Khâu Tiểu Yến cô còn không biết sao?
Lương Thanh Thanh đó là trong lòng trong mắt đều chỉ có anh Su, ước mơ cả đời này là có thể gả cho anh ấy để cùng nhau trở về thành phố.
Thế nhưng bây giờ Lương Thanh Thanh lại thản nhiên nói với cô ấy là không thích nữa rồi?
“Thanh Thanh, có phải cậu bị... nhập rồi không?
Hay là hai đứa mình tìm bà Vương trong thôn xem thử nhé?”
Vì lý do bài trừ hủ tục cũ nên những lời mê tín dị đoan này Khâu Tiểu Yến không dám nói quá rõ ràng, nhưng Lương Thanh Thanh vẫn ngay lập tức hiểu được ý của cô ấy là gì.
Bà Vương là ai chứ?
Đó từng là hậu duệ của một “đạo sĩ” có tiếng khắp mười dặm tám xã, rất có thành tựu trong lĩnh vực này, ngay cả vào những năm thắt c.h.ặ.t nhất vẫn có người xách trứng gà c.ắ.n răng lén lút tìm bà để xem bói.
Nghe vậy, trong lòng Lương Thanh Thanh đ-ánh thót một cái, không ngờ Khâu Tiểu Yến lại nhạy cảm như vậy, thoắt cái đã nhận ra điểm khác biệt giữa cô và nguyên chủ.
Chương 5 Quyến rũ
Nhưng Lương Thanh Thanh chẳng hề sợ hãi, khẽ hắng giọng một cái liền đưa ra những lời lẽ đã chuẩn bị từ trước, học theo ngữ khí và thần thái của nguyên chủ mà hừ lạnh nói:
“Đợi anh ta về thành phố?
Phải đợi đến năm rộng tháng dài nào chứ, tớ đây sinh ra là để sống những ngày tốt đẹp, không thể đem những năm tháng thanh xuân tươi đẹp nhất đều đổ hết lên người anh ta được, cho nên tớ dự định đổi mục tiêu khác, chỉ là tạm thời chưa tìm thấy thôi.”
“Nhưng mà Thanh Thanh này, cậu đã bỏ ra bao nhiêu thời gian và tâm sức cho anh Su rồi, cậu thật sự không đợi nữa sao?”
“Tớ đây gọi là cắt lỗ kịp thời, cậu không thấy tớ đã nửa tháng nay không mang đồ đến điểm tri thức rồi sao?”
Đừng nói là thấy cô mang đồ đến điểm tri thức, ngay cả bản thân cô dạo gần đây cũng đã lâu không gặp trong thôn rồi, chẳng lẽ Thanh Thanh thật sự không còn tơ tưởng đến anh Su nữa sao?
Nhưng mà...
“Anh Su người vừa đẹp trai vừa cao ráo, năng lực lại giỏi, bí thư chi bộ thôn cũng khen anh ấy bao nhiêu lần rồi, lần trước nếu không phải bị anh Vương nẫng tay trên giữa đường thì anh ấy đã sớm trở thành sinh viên công nông binh rồi, Thanh Thanh cậu có muốn cân nhắc lại chút không?”
Khâu Tiểu Yến đếm ngón tay kể hết một tràng ưu điểm của Tô Tân Xuyên, càng nói càng cảm thấy Lương Thanh Thanh không nên cứ thế mà vội vàng từ bỏ anh ta.
“Tớ không xinh đẹp à?
Tớ năng lực không giỏi à?”
Khâu Tiểu Yến vội vàng lắc đầu:
“Xinh đẹp!”
Nhưng năng lực có giỏi hay không thì đúng là còn chưa biết được.
“Cho nên tớ còn cân nhắc gì nữa?
Chỉ tổ lãng phí thời gian, Tô Tân Xuyên giỏi thì có giỏi thật, nhưng xung quanh anh ta có quá nhiều cô gái vây quanh rồi, tớ lười đi tranh giành với họ, Lương Thanh Thanh tớ sau này người muốn tìm chắc chắn phải là người một lòng một dạ chỉ thích mỗi mình tớ thôi, chứ không phải kiểu điều hòa trung tâm như vậy.”
“Điều hòa trung tâm là cái gì?”
Khâu Tiểu Yến chớp chớp mắt, không hiểu câu này, nhưng những câu trước đó đều nghe hiểu hết rồi, hóa ra Thanh Thanh không chỉ thích người có tiền, mà còn thích người chung thủy nữa!
“Dù sao thì tớ và anh ta nếu có khả năng thì đã sớm ở bên nhau rồi, thôi được rồi, sau này cậu không được phép nhắc đến anh ta nữa, chỉ tổ làm tớ bực mình thêm thôi.”
Lời này vừa nói ra, thấy Lương Thanh Thanh đã sắt đ-á đoạn tuyệt với Tô Tân Xuyên rồi, Khâu Tiểu Yến không dám nói thêm gì nữa để tránh làm cô không vui, liền ra vẻ đại ngộ mà liên tục gật đầu, nịnh nọt phụ họa theo:
“Thanh Thanh cậu xinh đẹp thế này, muốn tìm ai mà chẳng được?
Anh Su đúng là mắt mù, không biết điều, chúng ta chẳng thèm anh ta!”
Lương Thanh Thanh gật đầu, dùng dư quang liếc trộm Khâu Tiểu Yến mấy cái, thấy cô ấy không tiếp tục nghi ngờ nữa thì mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Những lời này quả nhiên trăm trận trăm thắng, thời gian qua người trong nhà, đặc biệt là Mã Tú Chi có thể nói là đã bị những lời này tẩy não rồi, tin sái cổ rằng cô bị cái tốc độ “chiêu hoa ghẹo nguyệt” của Tô Tân Xuyên làm cho đau lòng, cho nên mới tính tình thay đổi, trốn ở nhà không ra khỏi cửa.
Thậm chí còn sợ cô nghĩ quẩn, đêm nào cũng phải sang hỏi xem cô có cần ngủ cùng không.
Tuy có thêm một chút sự quan tâm quá mức không cần thiết, nhưng dù sao cũng đã lừa qua chuyện được rồi, từ nay về sau, cô và Tô Tân Xuyên chính là hai con châu chấu trên cùng một sợi dây, sẽ không bao giờ bị những người xung quanh hễ một chút là lôi hai người lại với nhau nữa.
Nói cách khác, từ nay cô có thể trở lại làm một Lương Thanh Thanh thực sự, không cần phải thỉnh thoảng bắt chước hành vi cử chỉ của nguyên chủ nữa!
Nghĩ đến đây, Lương Thanh Thanh thở phào nhẹ nhõm, sau đó dồn sự chú ý vào cuộc “đại chiến” cách đó không xa.
Chỉ thấy xung quanh ruộng đậu nành người vây kín ba tầng trong ba tầng ngoài, những người đứng hàng sau đều giống như Lương Thanh Thanh kiễng chân lên, rướn cổ nhìn theo đám đông, sợ bỏ lỡ khoảnh khắc gay cấn.
