Mỹ Nhân Thập Niên 70 Đến Tây Bắc, Gã Hán Tử Đỏ Bừng Mặt - Chương 163: Mất Kiểm Soát
Cập nhật lúc: 09/02/2026 16:18
Cái miệng c.h.ế.t tiệt, sao lại không có cái khóa nào vậy chứ!
Lâm An An vội xua tay: "Em, em không phải ý đó, em chỉ là trong đầu nghĩ bậy, ngoài miệng nói bừa thôi..."
Chu Minh Chu thấy cô ngoài miệng nói những lời mập mờ, mắt lại dán c.h.ặ.t vào n.g.ự.c mình không dời được liền khẽ cười thành tiếng, nắm lấy tay cô đặt lên người mình.
Chu Minh Chu đã nắm thóp được người phụ nữ nhỏ bé trước mắt này rồi, biết cô thích gì, thích chiêu nào nhất.
Lông mi Lâm An An run run, chạm tay vào là cảm giác săn chắc của da thịt, trong mũi là mùi hương dễ chịu và sạch sẽ, ngước mắt lại chạm phải đôi mắt sâu thẳm hẹp dài của anh, đáy mắt còn mang theo một phần trêu chọc.
Nhịp tim đột ngột tăng nhanh, mặt càng thêm nóng bừng.
Lâm An An định rút tay lại nhưng bị Chu Minh Chu dùng kỹ thuật giữ c.h.ặ.t, không nhúc nhích được.
"Không thích sao?"
Khuôn mặt Chu Minh Chu lại tiến sát thêm một phân.
Lại gần nhìn kỹ Lâm An An mới phát hiện lông mi của anh rất đẹp, rất dày, phần đuôi mắt hơi dài, rủ xuống ở vị trí đường viền mắt, khi khẽ cụp mắt trông hơi lạnh lùng lại mang theo vài phần cấm d.ụ.c trời sinh.
Lâm An An cả người nhích lên trên, Chu Minh Chu rất phối hợp với cô nằm xuống một chút.
Lâm An An dùng ch.óp mũi cọ nhẹ lên lông mi anh.
Hành động thân mật vô thức này của cô làm Chu Minh Chu hơi giật mình, ngay sau đó nụ cười trong mắt càng đậm, giọng nói cũng vô thức trầm thấp đi vài phần: "An An, em đang đùa với lửa đấy."
Lâm An An nhướn mày, ghé sát vào tai anh thì thầm, c.ắ.n tai nói chuyện.
Tai Chu Minh Chu nóng bừng, lan tới tận mang tai...
"Sao em biết được?"
Lâm An An đương nhiên là đoán rồi, lúc ăn cơm ở nhà họ Khổng, Khổng Thường Minh đã ngập ngừng mấy lần, chẳng qua là muốn nói Chu Minh Chu ban đầu đối với cuộc hôn nhân này tràn đầy mong đợi, đối với người vợ cũng tràn đầy hiếu kỳ.
Chu Minh Chu không hề vô tình như trong ấn tượng của nguyên chủ, anh không chỉ không vô tình mà còn trọng tình trọng nghĩa, tâm tư tỉ mỉ, tôn trọng phụ nữ...
Anh ủng hộ nguyên chủ đi học, chưa từng cưỡng ép cô bất cứ điều gì, mỗi tháng thầm lặng gửi tiền, gửi quà cho cô.
Thậm chí là hiện tại, vì sức khỏe mình không tốt anh chỉ trăm phương nghìn kế bao dung và kiềm chế, chưa từng ép buộc điều gì.
"Chu Minh Chu, anh thành thật nói đi, có phải ban đầu anh rất ghét em không? Mặc dù ở giữa có rất nhiều hiểu lầm."
Lâm An An muốn hỏi cảm nhận thật sự của anh, cuối cùng lại còn để lại đường lui cho mình, trước tiên tẩy não PUA anh một chút, đây đều là hiểu lầm, không trách em đâu!
Chu Minh Chu tâm tư thông suốt biết bao, tay khẽ xoa nhẹ trên eo cô, giọng trầm thấp: "Không tính là ghét, chỉ là tôn trọng lựa chọn của em."
Lâm An An nghe mà không vui, tay nắm loạn một cái.
Chu Minh Chu rên khẽ một tiếng, lập tức khống chế cô lại!
"Nhưng mà... sau khi gặp em anh biết em rất tốt, lương thiện, đáng yêu, thông minh, nên không nỡ để em đi."
Chu Minh Chu xoay người một cái, dùng tay vững vàng đỡ lấy sau gáy cô, hai người hoán đổi vị trí.
Lâm An An đối diện với ánh mắt anh bỗng nhiên có chút xấu hổ, lườm anh một cái: "Anh đừng xấu xa thế!"
Ánh mắt anh lập tức trở nên rực cháy, như thể bị lời thì thầm của Lâm An An châm ngòi ngọn lửa sâu trong lòng, tay khẽ bóp lên cằm cô, lực đạo vừa phải, không làm cô thấy đau lại mang theo một loại sức mạnh không thể kháng cự.
"Anh rất thích."
Chương 114
Lâm An An đầu tiên là hơi sững lại, ngay sau đó bị sự nhiệt tình của anh nhấn chìm, nhịp tim như trống dồn.
Cô có thể cảm nhận được anh hoàn toàn khác với bình thường, triền miên quấn quýt, như thể muốn lấy mạng cô...
"Chu Minh Chu, anh nói anh thích cái gì?"
Động tác của Chu Minh Chu khựng lại một chút, từ từ mở mắt ra, trong đôi mắt thâm sâu hiện lên... chính là người anh thích nhất.
"Thích em, Lâm An An..."
Ánh đèn trong phòng không sáng lắm nhưng đủ để hiện lên bóng dáng những chiếc cổ giao nhau...
...
Lâm An An giấc này ngủ thẳng tới trưa hôm sau!
Chu Minh Chu sáng sớm đã tới doanh trại, gần trưa lại về sớm nấu cơm, còn mang về một con cá rất béo.
Đợi khi Lâm An An xoa eo bước ra thì đúng lúc bắt gặp dáng vẻ anh cúi người nếm thử canh cá.
Mặt vẫn là gương mặt đó, lạnh lùng, nghiêm nghị, ít cười.
Nhưng Lâm An An rõ ràng phát hiện anh đã khác.
Mơ hồ có thêm một tia cảm giác người chồng mẫu mực?
Đồ đàn ông xấu xa!
Lâm An An thầm mắng c.h.ử.i, đợi rửa mặt xong đi ra, ngồi xuống ghế một cái "suýt" lên một tiếng, đau tới mức hừ hừ.
Phần đùi trong từng trận đau mỏi như điện giật, đúng là muốn mạng người mà.
Đêm qua anh cuồng nhiệt tới mức có chút mất kiểm soát, hôn cô tới mức quên cả trời đất, tóc ngắn đ.â.m cô vừa ngứa vừa đau, cuối cùng còn c.ắ.n cô một cái...
"Đói không?"
Chu Minh Chu bưng món ăn đã làm xong lên, thấy biểu cảm cô không đúng lại vội vàng ngồi xổm xuống cạnh cô, lo lắng lên tiếng: "Em sao vậy? Rất không thoải mái sao?"
Trong nhà ấm áp Chu Minh Chu đã sớm cởi áo khoác, nới lỏng cổ áo quân phục, từ góc độ Lâm An An ngồi có thể nhìn thấy rõ ràng những vết đỏ trên xương quai xanh của anh.
Nhìn qua là biết giường chiếu giày vò loạn xạ mà thành...
"Đau." Nói đoạn cô còn khẽ đá Chu Minh Chu một cái.
Giận là thật sự giận!
Giận mình không có tiền đồ, hoàn toàn không có khả năng tự kiểm soát.
Cũng giận anh làm loạn, kỹ thuật không tới nơi tới chốn, quá non nớt.
Chu Minh Chu thực ra đã rất cẩn thận rồi nhưng không có kỹ xảo, không biết điều tiết lực đạo, giờ thì hay rồi, hậu quả quá lớn!
Nói thật lòng tim Chu Minh Chu đang hoảng.
Người đàn ông đối mặt với mưa b.o.m bão đạn đều không sợ, lúc này lại có chút luống cuống tay chân.
"Đêm qua là anh không tốt, giờ em cảm thấy thế nào rồi? Có đau lắm không?"
"Ừm." Lâm An An ủy khuất vô cùng.
Dịu lại một hồi lâu thì lại từ kêu đau chuyển thành kêu đói.
Chu Minh Chu đứng dậy lập tức múc cho cô bát canh cá: "Uống bát canh cá trước đã, còn nóng hổi, vừa miệng lắm."
Lâm An An nhận lấy bát canh cá khẽ thổi thổi, hớp một ngụm, canh cá tươi ngon trôi xuống cổ họng, hơi ấm lập tức lan tỏa khắp cơ thể: "Ừm, ngon quá."
Chu Minh Chu ngồi xuống đối diện Lâm An An, lại đột nhiên hỏi một câu: "Anh nhớ là sưng rồi, có cần bôi t.h.u.ố.c không?"
Lâm An An: "..."
Câu hỏi này Lâm An An làm sao biết trả lời thế nào, cô lườm Chu Minh Chu một cái.
Chu Minh Chu thấy cô không hé răng liền nhíu nhíu mày: "Phải bôi ít t.h.u.ố.c thôi."
"Dừng, anh im đi, trước tiên ngậm miệng lại, ăn cơm."
Lâm An An cúi đầu húp canh không thèm lý đến anh nữa.
Khóe môi Chu Minh Chu khẽ nhếch lên, chỉ cảm thấy dáng vẻ này của cô vợ nhỏ nhà mình là nhìn thế nào cũng thấy thích, thích tới mức lòng cũng thấy đau.
Có lẽ vì tiêu hao thể lực quá mức Lâm An An thấy đặc biệt đói, lại còn mệt, mệt tới mức ngón tay cũng không muốn nhấc lên, cả người suy nhược như mất đi hai phần ba cái mạng vậy!
Bồi bổ lại không biết phải mất bao lâu nữa...
Sốc nổi là ma quỷ mà!
