Mỹ Nhân Yêu Giang Sơn - Chương 10
Cập nhật lúc: 14/07/2026 13:03
Ta hỏi Trừng Liên: “Ba người trong phủ Thái t.ử năm đó, chỉ có một người còn mẹ nhỉ?”
Trừng Liên đáp ngay: “Thái hậu nương nương vẫn còn sống ạ.”
Ta nhớ đến Thái hậu, nữ nhân đã dành cả đời để lo nghĩ cho con trai mình, vậy mà đứa con ấy chẳng có bản lĩnh nào, phải dựa vào ta mới lên được ngôi vị vua. Ta thật sự không hiểu, hà cớ gì bà ta lại đặt hết niềm tin vào một người như vậy chứ?
“Thuốc kia còn lại một gói nhỉ?”
Trừng Liên sửng sốt: “Đúng như nương nương nói, đó là gói cuối cùng rồi ạ.”
“Nhớ năm xưa trong phủ Thái t.ử chỉ có ba người chúng ta, nếu ta và Tống Chước Hoa đã mất cha mẹ thì Hoàng thượng cũng không nên có.”
Từ khi Tiên Đế qua đời, Thái hậu vốn chỉ giả vờ đau thương quá độ mà thôi, nào ngờ bà ấy lại lâm bệnh thật, cứ nằm triền miên trên giường bệnh, ngày nào cũng phải dùng t.h.u.ố.c đắng. Mỗi lần tới Từ An Cung, ta đều cảm thấy đầu lưỡi đắng ngắt vị t.h.u.ố.c. Giờ đã đến lúc để nơi đó thông thoáng trở lại rồi.
Mùng sáu tháng sáu năm thứ hai dưới triều Kiền Trị, chuông báo tang bỗng vang lên.
Ta chợt nhớ ra, hình như ngày này cũng là ngày ta nhận được thánh chỉ tứ hôn. Ta không hiểu, vì sao hôm đó ta lại vui như vậy nhỉ? Rõ ràng đó đâu phải là chuyện gì đáng để vui mừng?
Hoàng thượng đang thiết triều thì nghe thấy tiếng chuông. Các đại thần đồng loạt quỳ xuống khuyên bệ hạ nén bi thương. Hoàng thượng còn chưa kịp tuyên bố bãi triều đã chạy thẳng đến Từ An Cung.
Tốc độ của cung nhân rất nhanh, lúc Hoàng thượng đến cũng là lúc quan tài của Thái hậu vừa khép lại. Ta mặc tang phục, quỳ gối trước linh cữu của Thái hậu. Ta thấy rõ sự bi thống trong ánh mắt của Hoàng thượng, thậm chí hắn còn muốn mở nắp quan tài để được nhìn Thái hậu lần cuối.
Uyển phi đứng bên cạnh khuyên nhủ: “Hoàng thượng, Thái hậu đã thăng thiên, ngài đừng quấy rầy người nữa. Hoàng thượng, xin hãy nén đau thương!”
Về phần Tống Chước Hoa, ta đã cố ý dặn dò, cái t.h.a.i của nàng ta đã lớn, thế nên không được xúc động quá độ. Thái hậu rất muốn được bồng cháu khi người còn sống, vì vậy ả phải dưỡng t.h.a.i cho kỹ.
Hoàng thượng hạ lệnh bãi triều ba ngày, cả nước khóc tang.
Hắn chẳng thiết ăn uống mà quỳ trước linh cữu của Thái hậu suốt ba ngày ba đêm. Ngẫm lại chuyện xưa, năm đó Thái hậu cũng đâu ngồi ở vị trí Hoàng hậu được yên ổn? Ngay cả con của bà ấy cũng chịu bao nhiêu lăng nhục ở trong cung.
Mẹ con họ đã nâng đỡ nhau, trải qua bao nhiêu ngày tháng vất vả mới có thể đứng vững gót chân, trở thành người chiến thắng trong hoàng cung này.
Vậy mà Hoàng thượng vừa mới thành thiên t.ử hơn một năm thì Thái hậu đã qua đời, hơn nữa còn qua đời do lâm bệnh nặng vì suy nghĩ quá nhiều? Hắn biết rõ mẫu hậu của mình đã không còn chút tình cảm nào với Tiên Đế, thậm chí loại độc d.ư.ợ.c hại ch.ế.t Tiên Đế cũng là…
Vậy mà bên Thái Y Viện lại nói Thái hậu luôn trăn trở và mang nhiều tâm sự, nhưng người không chịu nói ra nguyên do, cũng không cho phép bọn họ bẩm báo với Hoàng thượng. Tâm bệnh là loại bệnh khó chữa trị nhất.
Cuối cùng, Hoàng thượng đành phải chấp nhận lời giải thích đó. Để tỏ lòng thành kính, hắn tự tay viết tám chữ “Thành nhân cung ý đức thuần huy dực”* làm thụy hiệu cho Thái hậu. Song… chẳng biết Thái hậu dưới suối vàng có nhận được tấm lòng hiếu thảo của hắn hay không nữa.
* Thành nhân cung ý đức thuần huy dực: Thành đạt đức hạnh, cung kính khiêm nhường, đức độ thuần khiết, hiển hách giúp đỡ.
Ta ngước lên nhìn ba chữ “Từ An Cung” trên bài biển rồi nuốt xuống những lời đang định nói. Có lẽ ta sẽ chọn ngày nào đó thật đẹp để kể cho hắn nghe một chuyện.
Cái ch.ế.t của Thái hậu đã gây ra vết thương lòng khó xóa nhòa cho Hoàng thượng, nhưng dẫu gì Tống Chước Hoa cũng đang có thai, thế nên, Hoàng thượng dành rất nhiều kỳ vọng cho đứa bé này, nhiều đến mức hầu như ngày nào hắn cũng phải tới Dực Khôn Cung.
Cơ mà… khi ta nghiên cứu các loại sử sách, ta thấy xưa nay rất ít người trong cung có thể hạ sinh Hoàng tự thành công.
Đao nên rơi xuống rồi.
Nghe tiếng Tống Chước Hoa la hét trong phòng, cung nữ thì liên tục bưng ra mấy chậu m.á.u tươi, ta ngừng thở, cố gắng không hít phải thứ mùi tanh tưởi kia.
Ta là Hoàng hậu, đây lại là đứa con đầu lòng của Hoàng thượng nên ta buộc phải canh giữ ở Dực Khôn Cung để tránh xảy ra sự cố ngoài ý muốn.
Trước kia ta nghe mẹ nói rằng, nữ t.ử sinh con như đặt chân vào cửa t.ử. Hôm nay ta nghe tiếng thét đến xé gan xé lòng của Tống Chước Hoa mà cũng phần nào ngộ ra lời nói ấy.
Ta thấy Hoàng thượng đi tới đi lui, thỉnh thoảng hắn còn quay ngoắt sang nhìn ta với ánh mắt đề phòng. Sợ ta động tay động chân gì à? Ta chỉ thấy buồn cười. Sao lúc hắn âm thầm dung túng cho Tống Chước Hoa, để ả năm lần bảy lượt ưỡn bụng to tới Khôn Ninh Cung giương oai thì không sợ ta hại ả đi?
Tiếng thét bên trong phòng dần dần nhỏ xuống, một bà mụ vội vàng chạy ra: “Thai của Hoàng Quý phi không ổn rồi, xin hỏi Hoàng thượng, giữ lớn hay giữ nhỏ đây ạ?”
Hoàng thượng vừa nghe đã nổi nóng: “Không ổn? Không ổn là thế nào? Chắc chắn là do đám nô tài các ngươi lười biếng rồi!”
Bà mụ bị dọa sợ đến mức quỳ thụp xuống rồi khóc lóc biện bạch: “Hoàng thượng và Hoàng hậu minh giám! Chẳng biết tại sao đầu t.h.a.i lại lớn hơn các t.h.a.i nhi khác rất nhiều, thế nên đứa bé bị kẹt lại, không ra được ạ!”
