Mỹ Thực: Kinh Doanh Quán Lẩu Trong Tận Thế - Chương 11: Bà Chủ Sắp Biến Thành Củ Khoai Tây
Cập nhật lúc: 19/08/2026 21:02
Khi nghe thấy tiếng động, cô gái tóc ngắn Phương Tình cũng chạy tới. Vừa nhìn thấy tấm biển hiệu kia, mắt cô lập tức tràn đầy kinh ngạc.
Thực ra có biển hiệu thì không lạ, điều kỳ lạ là lại có người nỡ dùng nguồn điện quý giá như vậy vào một thứ hoàn toàn không quan trọng.
Phải biết rằng trong căn cứ, thời gian sử dụng điện mỗi ngày đều bị hạn chế nghiêm ngặt.
“Hôm qua lúc chúng ta tới đây, có cửa tiệm này sao?” Những đồng đội khác cũng vây lại, nhìn tấm biển của quán lẩu rồi nghi hoặc hỏi.
“Ai mà biết được, lúc đó căn bản chẳng chú ý.”
Vị trí của quán lẩu đúng là con đường bắt buộc phải đi qua để trở về căn cứ. Sau khi bàn bạc, mọi người quyết định sáng mai lúc rời khỏi đây sẽ tiện đường ghé qua xem tình hình.
Mãi đến rạng sáng Giang Từ mới ngủ, nhưng sáng sớm, chiếc “đồng hồ sinh học đáng sợ” đã đ.á.n.h thức cô dậy.
Nằm trên giường, cô nhìn căn phòng xa lạ xung quanh mà ngơ ngác một lúc, rồi rất nhanh đã nhớ ra mình đang ở đâu.
Bây giờ mới hơn sáu giờ, trời còn chưa sáng hẳn. Vừa đẩy cửa gỗ ra, một mùi ẩm ướt sau cơn mưa đã ập vào mặt, khắp nơi đều phủ sương mù, nhìn không rõ.
Giang Từ vươn vai. Sau một đêm tự điều chỉnh tâm lý, cô ngày càng thích nghi với thân phận hiện tại của mình hơn.
Không có đồng nghiệp đáng ghét, không có khách hàng khó chiều, cũng chẳng cần tăng ca. Bao ăn bao ở. Nhìn mức độ yêu thích lẩu của những người sống sót hôm qua, tiền lương chắc chắn cũng không tệ.
Ngoài việc không nhìn thấy mấy người bình thường và xung quanh đầy quái vật ghê tởm ra, công việc như vậy còn đòi hỏi gì hơn nữa chứ?
Bữa sáng là cháo trắng ăn cùng khoai tây trộn lạnh. Vị khoai tây chua cay giòn giòn hôm nay lại mang một hương vị mới, Giang Từ vừa nhai vừa nghĩ.
Hệ thống đúng là có cầu tất ứng. Thậm chí lúc Giang Từ muốn ăn khuya, nó cũng có thể làm ra cho cô. Nhưng mỗi lần mở hệ thống gọi món ra xem thì chỉ toàn khoai tây chiên, khoai nướng, khoai xào sợi, khoai lát, khoai cắt khúc, khoai nghiền…
Ăn khoai liên tục một ngày trời khiến Giang Từ cảm thấy bản thân sắp biến thành củ khoai tây luôn rồi.
Vẫn nên mau ch.óng làm nhiệm vụ để mở khóa món mới thôi.
Ăn sáng xong, Giang Từ dọn dẹp sơ qua quán, cắt hai đĩa khoai tây lát ngâm vào nước rồi bọc màng thực phẩm lại, đặt vào ngăn mát tủ lạnh.
Hôm nay lúc cắt khoai, cô cảm thấy mình dần tìm được cảm giác rồi. Tình trạng lát dày lát mỏng đã khá hơn hôm qua nhiều.
Vừa đặt khoai vào tủ lạnh xong, Giang Từ liền nghe thấy tiếng chạy rầm rầm vang lên, như thể có thứ gì cực lớn đang lao tới. Cô thậm chí còn cảm nhận được mặt đất dưới chân rung chuyển.
Giang Từ đóng cửa tủ lạnh lại, tò mò đi ra ngoài cửa gỗ.
Từ xa, trong làn sương mù hiện lên một bóng đen dài gầy đang lao tới với tốc độ cực nhanh, loáng thoáng còn nghe thấy tiếng người.
Tim Giang Từ lập tức thắt lại.
Có con người đang bị quái vật truy đuổi sao?
Cô theo bản năng bước lên trước một bước, muốn nhìn rõ hơn.
Rất nhanh, bóng đen trong sương đã lộ ra hình dạng thật — đó là một con rắn lớn cao gần bằng nửa tòa nhà!
Thân rắn đen sì, đôi mắt đục ngầu màu vàng đất, đồng t.ử dựng đứng khiến ánh mắt của nó trông vừa lạnh lẽo vừa sắc bén.
Sau khi nhìn rõ bộ dạng con quái vật, Giang Từ chỉ cảm thấy da gà nổi từ đầu ngón chân lan thẳng lên tận da đầu.
Từ nhỏ tới lớn, thứ cô sợ nhất chính là rắn. Giờ nhìn thấy một con khổng lồ như vậy, toàn thân cô cứng đờ, chân cũng bắt đầu mềm nhũn.
Lúc này, sương mù tan dần, cô mới nhìn rõ phía trước con rắn quả thật có vài người đang liều mạng chạy trốn. Con rắn phía sau nhìn như thong thả bò theo, nhưng khoảng cách giữa hai bên đang càng lúc càng ngắn lại.
Tính mạng con người quan trọng hơn tất cả. Giang Từ cũng chẳng còn tâm trí đâu mà sợ hãi nữa, cô bước ra khỏi cửa quán lẩu rồi lớn tiếng gọi họ mau tới đây trốn.
Mấy người đang chạy trối c.h.ế.t kia cũng chẳng kịp suy nghĩ nhiều, như nắm được cọng rơm cứu mạng mà lập tức lao về phía Giang Từ.
Chạy tới gần rồi, nhìn thấy cô, họ mới phản ứng lại — trốn ở đây thì có ích gì? Chẳng lẽ còn trông chờ một cô gái gầy yếu trước mặt đ.á.n.h đuổi được con rắn khổng lồ sao?
Ngay lúc họ định kéo Giang Từ chạy tiếp, tiếng rung ầm ầm phía sau bỗng nhiên dừng lại.
Mọi người quay đầu nhìn, liền thấy con rắn khổng lồ vừa còn điên cuồng truy đuổi bọn họ giờ như đột nhiên mất dấu mục tiêu.
Cái đầu rắn to lớn đảo qua đảo lại, lướt ngang trước mặt họ. Giang Từ còn nhìn rõ từng lớp vảy cùng những cục u lồi lõm trên đầu nó ở khoảng cách cực gần. Da gà lập tức phủ kín cả cánh tay cô.
Nhưng kỳ lạ là dù ở gần như vậy, con rắn vẫn không phát hiện ra nơi này có người.
Mọi người nín thở tập trung, nhìn con rắn chậm rãi bò sang hướng khác rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Trong lúc kinh ngạc, những người sống sót cũng bắt đầu quan sát xung quanh.
Nơi này chính là quán có bảng hiệu đèn màu mà họ nhìn thấy qua ống nhòm tối qua.
Trao đổi vài ánh mắt với nhau, mọi người đều nhận ra điều đó. Bao nhiêu cảm xúc dâng lên trong lòng, thậm chí còn xua tan phần nào sự mệt mỏi sau cuộc chạy trốn vừa rồi.
Vốn dĩ họ cũng định tới xem quán này, nhưng vừa rời khỏi tòa nhà kia chưa bao xa thì đã bị con rắn cấp sáu kia quấn lấy, suýt nữa không thoát nổi.
“Vào trong ngồi nghỉ một lát đi.” Giang Từ nhìn con rắn lớn vẫn còn lảng vảng bên ngoài, dùng cái đuôi to khỏe phá phách khắp nơi, cố nhịn cảm giác khó chịu trong lòng rồi thúc giục năm người còn đang đứng ngây ra.
Năm người kia không biết bên trong sẽ có gì chờ đợi mình, nhưng bên ngoài vẫn còn con rắn khổng lồ. So ra thì Giang Từ — một con người giống họ — rõ ràng chẳng đáng sợ bằng.
Sau khi trao đổi ánh mắt với nhau, họ liền đi theo Giang Từ bước vào quán lẩu.
Vừa vào trong, mọi người đã ngửi thấy mùi thức ăn.
Đó là hương thơm nguyên thủy nhất, là mùi cơm trắng khắc sâu trong ký ức.
Ngửi thấy mùi ấy, bụng mọi người lập tức réo lên ầm ĩ.
“Mọi người đói chưa? Có muốn ăn chút gì không? Đây là quán lẩu, nhưng hiện tại nguyên liệu chưa nhiều, chỉ có nước lẩu thanh đạm và khoai tây lát thôi. À đúng rồi, cơm trắng sau khi trả tinh hạch thì ăn bao nhiêu cũng được.”
Sau khi trái tim đang đập dữ dội của Giang Từ cuối cùng cũng bình ổn lại một chút, cô liền nghe thấy mấy tiếng bụng réo rất rõ ràng.
Trần Thành và những người khác đ.á.n.h giá quán lẩu này một lượt. Quán không lớn, chỉ đủ kê hai bộ bàn ghế.
Giang Từ đứng sau quầy thu ngân cực kỳ đơn sơ, trong mắt còn mang theo một chút mong đợi khi nhìn họ.
