Mỹ Thực: Kinh Doanh Quán Lẩu Trong Tận Thế - Chương 15: Bò Ngâm Vàng, Lẩu Thịt Bò, Bò Xào Ớt
Cập nhật lúc: 19/08/2026 22:01
“Có nằm mơ tôi cũng không nghĩ đời này mình còn được ăn lại một miếng cơm trắng.”
Người nói là một gã râu quai nón. Anh ta sinh ra ở một ngôi làng nổi tiếng trồng lúa nước, từ nhỏ đã lớn lên cùng những bát cơm trắng thơm phức, vậy mà giờ đây đã nhiều năm chưa từng được ăn lại.
Sau khi chan thêm lớp xì dầu đậm đà, hương vị ấy càng khiến người ta hoài niệm hơn.
Mà nước lẩu cùng khoai tây lát do Giang Từ bưng lên càng khiến độ ngon của món ăn tăng thêm một bậc.
Hai nồi lẩu thanh đạm cuối cùng chẳng còn sót lại dù chỉ một giọt nước. Giang Từ phải nấu tới bốn nồi cơm mới đủ cho tất cả mọi người ăn no.
Cô cũng hoàn toàn được mở mang về sức ăn của người thời mạt thế, trong lòng âm thầm tính toán sau này nên chuẩn bị bao nhiêu thức ăn và cơm trắng để tránh lúc đông khách lại luống cuống tay chân.
Giang Từ phát hiện thể hình của dị năng giả trông cân đối hơn người sống sót bình thường một chút, nhưng lượng ăn thì vẫn không hề nhỏ. Vị dị năng giả hệ chữa trị tóc dài kia một mình ăn liền ba bát cơm trắng mà trông vẫn còn chưa đã thèm.
Sau khi ăn no, cảm giác thỏa mãn khiến cả người những người sống sót như được ngâm trong suối nước nóng ấm áp, thể lực đã tiêu hao cũng dần dần hồi phục.
Sau khi mang đồ ăn lên, nhiệm vụ thứ hai của Giang Từ đã hoàn thành, nhưng cô không vội xem phần thưởng mà bắt chuyện với vị dị năng giả hệ chữa trị kia trước.
Cô gái tên Trần Tiểu Ngọc, năm nay mới hai mươi hai tuổi. Mười năm trước khi mạt thế bùng nổ, cô đã thức tỉnh dị năng hệ chữa trị. Loại dị năng này cực kỳ được săn đón trong mọi đội ngũ, vì vậy một đứa trẻ mới mười hai tuổi như cô khi ấy mới có thể sống sót giữa tận thế tàn khốc.
Tính cách Trần Tiểu Ngọc khá ôn hòa. Theo lời những người sống sót khác, cô cũng rất dễ gần. Bất kể đội nào nhờ cô đồng hành, chỉ cần có thời gian là cô đều giúp đỡ, hoàn toàn khác với vài dị năng giả kiêu ngạo mắt cao hơn đầu khác.
Nghe người khác khen ngợi, Trần Tiểu Ngọc ngượng ngùng nói:
“Tôi chỉ muốn kiếm thêm chút tinh hạch thôi, hơn nữa mọi người đều là con người cả, giúp được thì giúp. Năng lực chiến đấu của bản thân tôi thật ra không mạnh, cũng nhờ mọi người bảo vệ nữa.”
“Nếu ai cũng nghĩ như cô thì tốt rồi.” Một người sống sót tóc ngắn khác bĩu môi. “Nhìn Irene ở căn cứ chúng ta đi, giá thì đắt đỏ, ngày thường còn phải mời tới mời lui. Dù có đi cùng đội ra ngoài thật thì có ra tay hay không cũng phải xem tâm trạng.”
“Biết làm sao được, ai bảo người ta là dị năng giả chứ. Chúng ta cũng chỉ có thể nâng niu thôi. Có vài nhiệm vụ khó mà không có dị năng giả thì căn bản chẳng làm nổi.”
Nhắc tới chủ đề này, không ít người tham gia vào cuộc trò chuyện. Giang Từ cũng nghe được kha khá chuyện bát quái, hóa ra địa vị của dị năng giả trong căn cứ lại cao như vậy — không chỉ có quyền lên tiếng mà còn được cấp nhà riêng và trợ cấp từ căn cứ.
Mọi người ở trong quán lẩu thêm một lúc lâu. Mãi tới khi con rùa khổng lồ bên ngoài yên tĩnh trở lại, những người sống sót mới lưu luyến rời đi.
Giang Từ đứng ở cửa nhìn theo một hồi. Thành phố phía xa bị con rùa khổng lồ phá hủy để lại đầy dấu vết sụp đổ và nứt vỡ, trông vô cùng nguy hiểm, ngay cả mặt đất cũng xuất hiện khe nứt.
Giang Từ nhìn mà thấy lo lắng:
“Sau này sẽ không ảnh hưởng tới việc mở quán của chúng ta chứ?”
“Không đâu. Sau khi cửa hàng nâng cấp, cơ sở vật chất xung quanh cũng sẽ được nâng cấp theo, đường sá và nhà cửa xung quanh đều có thể sửa chữa.” Hệ thống đáp.
“Sửa cả nhà cửa xung quanh?” Suy nghĩ của Giang Từ lập tức bay xa. “Sau này ngoài quán lẩu còn có thêm cửa hàng khác nữa sao?”
“Sau khi nâng cấp ký chủ sẽ biết.” Hệ thống không tiết lộ hướng phát triển tiếp theo của quán lẩu.
Giang Từ bĩu môi, thu hồi tầm mắt. Nhiệm vụ thứ hai hiện đã hiện trạng thái hoàn thành. Sau khi nhấn nhận thưởng, cô lập tức chạy vào bếp.
Trong bếp xuất hiện thêm một cái máy mới. Một đầu giống như chiếc hộp nhỏ đặt một khối thịt bò đông lạnh rất lớn với vân thịt đẹp mắt, đầu còn lại nối với một lưỡi d.a.o chuyên thái thịt bò cuộn.
Chỉ cần đẩy từ chiếc hộp kia ra, muốn ăn bao nhiêu thì cắt bấy nhiêu, vô cùng tiện lợi.
Món mặn được định giá hai viên tinh hạch cấp hai.
Những lát thịt bò sau khi cắt xong sẽ được cho vào tủ đông bảo quản.
Nhìn khối thịt bò lớn như vậy, Giang Từ suýt nữa cảm động tới phát khóc. Ăn chay suốt một tuần, cuối cùng cô cũng được dính chút đồ mặn rồi.
Cô mở thực đơn đồ ăn của mình ra, quả nhiên đã có thêm các món như bò ngâm vàng, thịt bò xào ớt và những món liên quan tới thịt bò khác.
(Kio giải thích: Bò ngâm vàng là thịt bò thái lát nhúng trong nước dùng màu vàng, vị chua cay nhẹ, béo và đậm đà, màu vàng thường đến từ bí đỏ, cà chua vàng hoặc dưa chua vàng nấu cùng nước dùng).
“Hoàn thành hai nhiệm vụ, cửa hàng bắt đầu nâng cấp, thời gian một giờ, mời ký chủ quay về phòng chờ.” Giọng hệ thống vang lên trong đầu Giang Từ.
Giang Từ lập tức trở về phòng mình:
“Phòng của tôi không nâng cấp à?”
“Sau khi khu vực cửa hàng bên ngoài nâng cấp xong và ký chủ rời khỏi, phòng sẽ tự động nâng cấp.” Hệ thống giải thích.
Giang Từ hiểu ra gật đầu, sau đó đóng cửa phòng lại.
Ngay khoảnh khắc cửa phòng khép lại, cánh cửa gỗ của quán lẩu và dãy đèn màu trên bảng hiệu bên ngoài cũng đồng thời tắt ngúm, trở nên xám xịt không khác gì những công trình khác trong tận thế.
Sau đó, cửa hàng bắt đầu tiến hành nâng cấp.
“Hoàn thành hai nhiệm vụ, hiện mở vòng quay may mắn cho ký chủ.” Nhân lúc bên ngoài đang nâng cấp, hệ thống lấy vòng quay lớn ra.
Trước mặt Giang Từ xuất hiện một vòng quay sặc sỡ đủ màu, gồm xanh lá, xanh dương và cam.
Hệ thống giải thích xanh lá là vật phẩm phổ thông, xanh dương là cao cấp, còn cam là hiếm.
Ô xanh lá đa phần là các loại gia vị, ô xanh dương có đồ uống và món ăn, còn ô cam thì cực kỳ hiếm — trên cả vòng quay chỉ có duy nhất một ô màu cam.
Lần này vật phẩm màu cam là một chiếc máy cắt rau tự động. Phần giới thiệu ghi rằng chỉ cần cho nguyên liệu vào, nó có thể cắt thành bất cứ kích cỡ đồng đều nào mong muốn, bất kể rau củ, trái cây hay thịt, còn có chức năng tự động rửa sạch — đúng là giải phóng đôi tay.
Nhưng Giang Từ khá tự giác về vận may của bản thân. Từ nhỏ tới lớn, ngay cả giải “thêm một chai” cô cũng chưa từng trúng lần nào.
Cô không yêu cầu cao, trúng ô xanh dương là được rồi.
Cô đếm thử — có mười hai ô xanh dương và hai mươi hai ô xanh lá.
Giang Từ xoa xoa hai tay, âm thầm niệm ba lần “may mắn”, sau đó đưa ngón trỏ tay phải chạm vào vòng quay trước mặt.
Kim chỉ trên vòng quay lập tức xoay nhanh, rồi từ từ chậm lại, cuối cùng dừng hẳn.
Mũi kim chậm rãi lướt qua ô màu cam, rồi lướt sang ô màu xanh dương…
Cuối cùng, dưới ánh mắt đầy mong chờ của Giang Từ, nó dừng lại ở một ô màu xanh lá.
