Năm 1988, Thôn Ấy Có Tiếng Chửi Đanh Đá - Chương 5
Cập nhật lúc: 25/06/2026 15:01
Người vây xem đứng thành một vòng lớn, nhưng không có một ai dám bước lên.
“Triệu Hồng Mai, chuyện hôm nay không liên quan đến cô."
Vương Kiến Quốc ngậm thu/ốc lá, tựa lưng vào chiếc xe tải nhỏ, biểu cảm rất thong dong, “Cô tránh ra, tôi tìm mụ già nhà Triệu Tiểu Quân tính sổ."
Triệu Hồng Mai không nhúc nhích.
“Vương Kiến Quốc, anh là một thằng đàn ông sức dài vai rộng, đi bắ/t n/ạt một người đàn bà và một đứa trẻ, anh có biết xấu hổ không?"
“Tôi bắ/t n/ạt bọn họ?"
Vương Kiến Quốc cười lớn, “Bọn họ trêu vào tôi trước.
Mẹ của Triệu Tiểu Quân ra đồng thấy hoa màu bị nhổ, chạy đến tận cổng nhà tôi ch/ửi đổng.
Cô bảo xem, chuyện này trách tôi sao?"
Tôi quay đầu nhìn mẹ tôi.
Toàn thân mẹ tôi run rẩy, đôi môi mấp máy không nói nên lời trọn vẹn:
“Tôi... tôi chỉ ch/ửi vài câu thôi... nó... nó đã đẩy tôi ngã..."
Vương Kiến Quốc b/úng điếu thu/ốc ra một bên:
“Bà ch/ửi cả nhà tôi, tôi chỉ đẩy bà một cái, thì đã sao?"
Lũ lưu manh bên cạnh gã cười rộ lên hùa theo.
Sắc mặt Triệu Hồng Mai xanh mét.
“Vương Kiến Quốc, bây giờ anh dẫn người của anh cút đi, chuyện này vẫn còn đường thương lượng."
“Thương lượng?"
Vương Kiến Quốc nghiêng đầu nhìn cô ấy, “Triệu Hồng Mai, cô có phải thực sự nghĩ là tôi sợ cô không?
Cô là một đứa con gái, cầm một cái đòn gánh, mà thực sự tưởng mình là Võ Tòng rồi đấy à?"
Gã bước lên hai bước.
Đòn gánh của Triệu Hồng Mai nhấc lên, chỉ thẳng vào gã.
Lũ lưu manh phía sau gã cũng tất thảy đều ép sát lên một bước, gậy gộc và ống tuýp sắt đung đưa trong tay.
Bầu không khí căng thẳng như một sợi dây đàn sắp đứt.
Tôi đứng trong đám đông, nhìn cảnh tượng này, dòng m/áu toàn thân đang sục sôi bốc lên đỉnh đầu.
Tôi mười ba tuổi, đ.á.n.h không lại những người trưởng thành này.
Nhưng tôi không thể trơ mắt nhìn mẹ tôi và Triệu Hồng Mai vì tôi mà bị đ.á.n.h.
Tôi đang định xông ra ngoài, thì một bàn tay từ phía sau ấn c.h.ặ.t lấy vai tôi.
“Đừng động đậy."
Tôi quay đầu lại.
Bác Triệu Đức Hậu.
Bác ấy chẳng phải nên một tuần nữa mới về sao?
Bác Triệu Đức Hậu vỗ vỗ vai tôi, từ phía sau đám đông bước ra.
Phía sau bác ấy còn có ba người đi cùng, mặc đồng phục.
Người của đồn công an thị trấn.
Vương Kiến Quốc nhìn thấy bộ đồng phục đó, sắc mặt thay đổi hẳn.
“Triệu Đức Hậu?
Ông không phải đang ở trên thành phố sao?"
Bác Triệu Đức Hậu không thèm chấp gã, đi đến trước mặt Vương Kiến Quốc, móc từ trong túi áo ng/ực ra một tờ giấy.
“Vương Kiến Quốc, đây là giấy triệu tập do đồn công an thị trấn cấp.
Anh bị nghi ngờ liên quan đến tội cướp tài sản, cố ý hủy hoại tài sản của người khác, bây giờ phải đưa anh về đồn điều tra."
Sắc mặt Vương Kiến Quốc trong nháy mắt cắt không còn giọt m/áu.
Gã không ngờ bác Triệu Đức Hậu lại đột ngột trở về, càng không ngờ bác Triệu Đức Hậu trực tiếp dẫn người của đồn công an tới.
“Các người... các người không thể bắt tôi!
Tôi không có cướp tài sản!"
“Không cướp tài sản?"
Bác Triệu Đức Hậu lại móc từ trong túi ra một tờ giấy nữa, giơ lên cho tất cả những người có mặt cùng xem.
Đó là một bản chứng nhận.
Trên đó viết:
Em Triệu Tiểu Quân, từ lớp bảy đến lớp chín liên tiếp năm lần thi cuối kỳ đều đạt hạng nhất toàn khối.
“Anh bảo thành tích của Tiểu Quân nhà tôi là gian lận mà có?"
Giọng của bác Triệu Đức Hậu không cao không thấp, nhưng mỗi một chữ đều như b/úa tạ nện vào tim Vương Kiến Quốc.
“Anh bảo thằng bé đột nhiên nhảy vọt từ vạch trung bình lên đứng nhất khối?"
“Anh viết thư nặc danh tố cáo một học sinh năm nào cũng thi đứng nhất khối gian lận, anh tưởng nhà trường không tra ra được sao?"
Môi Vương Kiến Quốc bắt đầu mấp máy run rẩy.
“Tôi...
đó không phải..."
“Không phải cái gì?"
Bác Triệu Đức Hậu cất bản chứng nhận đi, quay đầu nói với người của đồn công an, “Đồng chí, chính là kẻ này.
Thư tố cáo là gã viết, hoa màu cũng là gã sai người nhổ."
Hai viên công an bước lên, bên trái một người bên phải một người kẹp c.h.ặ.t lấy Vương Kiến Quốc.
“Khoan đã!"
Vương Kiến Quốc hoảng loạn, “Các người dựa vào đâu mà bảo hoa màu là tôi sai người nhổ?
Có bằng chứng không?"
“Có."
Một giọng nói từ phía sau đám đông truyền đến.
Bác Triệu Lão Tứ chống gậy bước ra, phía sau bác ấy còn có một người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi đi cùng, mặc bộ quần áo bảo hộ lao động bẩn thỉu, trông như vừa mới tan làm.
“Đây là đàn em của Vương Kiến Quốc, tên là Lưu Tam."
Bác Triệu Lão Tứ chỉ vào người đàn ông đó, “Nửa đêm hôm qua chính nó dẫn theo ba đứa ra ruộng nhổ hoa màu.
Sáng sớm nay tôi ra ruộng xem, vừa vặn chạm mặt nó từ trong ruộng đi ra."
Lưu Tam cúi gằm mặt, không dám nhìn vào mắt Vương Kiến Quốc.
“Thằng Tam?"
Vương Kiến Quốc trợn to mắt, “Mẹ mày phản tao à?"
Lưu Tam rụt rụt cổ:
“Anh Kiến Quốc, em... em không muốn lại vào tù ngồi nữa đâu."
Một câu nói, đã đập tan tành chút tâm lý may mắn cuối cùng của Vương Kiến Quốc.
Công an còng tay Vương Kiến Quốc lại, đẩy lên xe cảnh sát.
Vương Kiến Quốc trước khi đi quay đầu lại nhìn một cái, ánh mắt gã lướt qua người mẹ tôi, lướt qua người Triệu Hồng Mai, cuối cùng dừng lại trên người tôi.
“Triệu Tiểu Quân, mày nhớ kỹ cho tao—"
“Ngậm miệng!"
Đòn gánh của Triệu Hồng Mai nện mạnh lên thùng sắt của xe cảnh sát, “Mày còn dám nói thêm một chữ nữa, đợi đến ngày mày ra tù, tao sẽ đứng ở đầu thôn đợi mày."
Vương Kiến Quốc há há miệng, rốt cuộc không dám nói thêm lời nào nữa.
Xe cảnh sát chạy đi.
Đám đông giải tán dần.
