Năm 73, Nữ Cường Mạt Thế Mang Không Gian Khuấy Đảo Thập Niên - Chương 362: Linh Khuyển Biết Đánh Bóng, Kỹ Năng Thái Rau Thần Sầu Của Đường Mộc Vi

Cập nhật lúc: 28/01/2026 18:53

Sở Hạo Hiên nhẹ giọng nói: “Mẹ, mấy ngày nay vất vả cho mẹ rồi, mẹ chịu khó chút nhé. Đợi bọn con thi xong chúng ta sẽ về kinh đô.”

Chu Ngọc Phương đáp: “Con rể à, mẹ chỉ nấu cơm thôi chứ có gì mà vất vả, trước kia ở trong xưởng còn có việc làm mãi không hết ấy chứ.”

“Mẹ ấy à, cực kỳ vui mừng, cứ nghĩ đến việc sắp được về kinh đô gặp hai đứa con trai và con dâu, ngày nào mẹ cũng tràn đầy năng lượng.”

“Thôi, hai đứa mau đi ôn tập đi, ngày mai không phải còn thi một ngày nữa sao? Hình như nghe tin nói nếu thi ngoại ngữ thì ngày kia còn phải thi tiếp.”

“Vâng! Mẹ nói đúng đấy ạ, con và bà xã đều định thử sức một chút, bất kể kết quả thế nào thì bọn con cũng đã cố gắng rồi, vậy làm phiền mẹ nhé, bọn con đi xem sách một chút.” Sở Hạo Hiên đối với người mẹ vợ này vô cùng tôn trọng.

Sở Hạo Hiên vào phòng tìm một vòng, không thấy vợ và con đâu, liền biết chắc chắn lại ra sân sau chơi với Nhạc Đa rồi.

Đợi anh ra đến sân sau thì thấy bà xã cùng bốn đứa con và Nhạc Đa đang chơi đùa cực kỳ vui vẻ.

Đóa Đóa nhìn thấy bố mình đến liền vui mừng reo lên: “Bố ơi mau lại đây chơi đi, bố xem Nhạc Đa lợi hại chưa kìa, nó thế mà cũng biết đ.á.n.h bóng đấy?”

“Bố ơi, bố nói xem có phải Nhạc Đa thông minh hơn ch.ó nhà người khác không? Tại sao ch.ó người ta nuôi lại ngốc nghếch thế? Vẫn là Nhạc Đa nhà mình thông minh nhất.”

Nhạc Đa thầm nghĩ: Bản đại gia là khí linh không gian, chẳng phải chỉ là đ.á.n.h bóng thôi sao? Chuyện nhỏ như con thỏ. Bản đại gia bình thường chỉ là khiêm tốn thôi, ai bảo chủ nhân không cho ta nói chuyện.

Sở Hạo Hiên đành phải nói lảng sang chuyện khác: “Con gái à, chính vì nó không giống ch.ó nhà người khác, thông minh một chút không tốt sao? Nó có thể chơi cùng các con mà.”

Tiểu Đậu Bảo vỗ tay nói: “Bố ơi đương nhiên là tốt rồi ạ! Bọn con thích Nhạc Đa lắm, nó là bạn tốt của bọn con mà.”

“Bố! Khi nào chúng ta đi kinh đô nhất định phải mang theo nó nhé, không được bỏ nó lại đâu, nếu không con sẽ nhớ nó lắm, bố ơi! Bố nói có được không?”

Sở Hạo Hiên thầm nghĩ đây là khí linh không gian của mẹ con, bỏ ai lại chứ cũng không thể bỏ nó lại được, nhưng vẫn giả vờ nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi mới nói: “Vậy phải xem biểu hiện của mấy đứa, các con phải nghe lời thì bố mới mang theo nó.”

“Hoan hô, hoan hô!” Đóa Đóa ôm cổ Nhạc Đa nói: “Bố đồng ý mang em theo rồi, Nhạc Đa em có vui không nào.”

Nhạc Đa thầm nghĩ: Ta có phải cũng nên phối hợp với tiểu chủ nhân một chút, biểu hiện ra dáng vẻ cực kỳ vui mừng không nhỉ. Nếu không thì có vẻ ta không hòa đồng cho lắm.

Chơi một lúc mấy đứa trẻ đã mệt, Đường Mộc Vi liền đưa chúng đi rửa tay, vừa rửa tay vừa dặn dò: “Mấy đứa nhớ nhé, lúc mẹ không có nhà, nếu tay chơi bẩn thì phải tự mình rửa sạch biết không?”

“Nếu không trên tay toàn là vi khuẩn, không rửa tay mà ăn đồ ăn sẽ bị đau bụng đấy, các con nhất định phải nhớ lời mẹ nói, chúng ta phải làm những em bé ngoan biết giữ vệ sinh, bố mẹ và bà ngoại mới yêu.”

Bố Bố bóp nước rửa tay xoa xoa đôi bàn tay nhỏ xíu của mình, giọng nói non nớt vang lên: “Mẹ ơi bọn con biết rồi ạ, vì bọn con từ nhỏ đã yêu sạch sẽ nên bọn con chẳng bao giờ bị ốm, không giống như mấy bạn nhỏ khác trong khu tập thể, suốt ngày ốm đau uống t.h.u.ố.c.”

“Các bạn ấy bẩn thỉu lắm, bọn con đều không chơi với các bạn ấy đâu, các bạn ấy còn nhặt đồ dưới đất ăn nữa, thật là bẩn c.h.ế.t đi được.”

Sở Hạo Hiên: “Bố Bố! Con biết là được rồi, nhưng trước mặt người khác không được nói người ta như thế, nếu không bạn nhỏ đó sẽ cảm thấy mất mặt đấy.”

“Cùng lắm thì con không chơi với bạn ấy là được, nhưng không được dùng lời nói công kích người ta, như thế là không đúng.”

Bố Bố gật gật cái đầu nhỏ: “Bố! Vâng ạ, con nhất định sẽ nhớ không nói trước mặt các bạn ấy, nếu không các bạn ấy sẽ khóc nhè mất, lớn thế rồi còn khóc, thật là xấu hổ.”

Tiểu Đóa Đóa giơ tay nói: “Anh ơi em còn nhỏ thế này mà em còn chẳng khóc, các bạn ấy chỉ biết khóc đúng là đồ hèn nhát.”

Đường Mộc Vi muốn che mặt, cô con gái này, tính cách càng ngày càng giống cô rồi, trong lòng nghĩ gì là nói toạc ra cái đó.

Mấy người rửa tay xong liền ra phòng khách, Đường Mộc Vi lấy cốc nước của chúng cho uống một chút nước, vừa rồi chơi lâu như vậy chắc chắn là khát rồi, tất nhiên còn có cả Tiểu Nhạc Đa nữa, đây là nước linh tuyền mà nó thích uống nhất.

Đường Mộc Vi vào bếp giúp nấu cơm tối, không thể để mẹ cô làm hết mọi việc được, như thế thì mệt lắm.

Đeo tạp dề vào, rửa rau thái rau, tốc độ đó phải nói là cực nhanh, khiến Chu Ngọc Phương nhìn mà ngẩn người, tốc độ tay của con gái bà thì bà không theo kịp được.

Chu Ngọc Phương cứ thế mắt không chớp nhìn con gái thái rau, cứ như từng đạo tàn ảnh lướt qua, con d.a.o trong tay cô giống như món đồ chơi, tùy ý cô sai bảo.

Đường Mộc Vi vừa thái rau vừa cười hỏi: “Mẹ! Mẹ sao thế? Cứ nhìn con chằm chằm không động đậy, mẹ mệt rồi sao? Vậy mẹ nghỉ một lát đi, để con nấu cơm cho.”

Chu Ngọc Phương lúc này mới phản ứng lại, vừa rồi nhìn con gái đến nhập thần: “Con gái à mẹ đâu có mệt? Mẹ là đang nhìn cái tay nghề thái rau này của con không biết học từ ai.”

“Kỹ thuật đó đúng là điêu luyện, con d.a.o kia múa đến mức tạo ra tàn ảnh luôn rồi, không biết còn tưởng con đang luyện võ công gì đấy.”

Đường Mộc Vi: “Mẹ! Đâu có khoa trương như mẹ nói, con chỉ là tốc độ nhanh hơn chút thôi.”

“Con nấu cơm, con thích chuẩn bị xong hết rồi mới bắt đầu xào nấu, như vậy không tốn thời gian, xào xong món này lại xào món tiếp theo.”

Chu Ngọc Phương: “Vậy để mẹ giúp con nhóm lửa, con xào rau đi, cơm nước con làm ngon hơn mẹ làm.”

“Con nỡ bỏ dầu bỏ gia vị, chứ bảo mẹ đổ nhiều dầu như thế, mẹ thật sự không làm được, mẹ sống mấy chục năm nay chưa bao giờ tiêu xài hoang phí cả.”

Đường Mộc Vi: “Mẹ, bây giờ điều kiện tốt rồi, mẹ phải từ từ sửa đổi đi, đợi mẹ về đó mà mẹ vẫn tiết kiệm quá mức, hai chị dâu lại tưởng mẹ có ý kiến với các chị ấy, thế thì không hay đâu.”

Tay cầm củi của Chu Ngọc Phương khựng lại: “Con gái, vậy để mẹ từ từ sửa, một chốc một lát mẹ cũng không sửa ngay được, dù sao cũng là thói quen mấy chục năm rồi.”

“Chỉ cần hai đứa nó đối xử tốt với anh trai con, không muốn sống chung với hai thân già này, chúng nó ra ngoài ở riêng cũng được, thỉnh thoảng về ăn bữa cơm là được rồi.”

“Chỉ là không biết lần này chúng nó về sẽ ở bao lâu mới đi? Đừng có về chưa nóng chỗ đã lại chạy mất.”

Đường Mộc Vi đang suy nghĩ, sao chưa bao giờ nghe mẹ cô nhắc đến việc cô còn người thân nào khác hay không.

Từ khi cô còn nhỏ bắt đầu có ký ức thì chưa bao giờ đi đến nhà bà ngoại, cô nhớ cô từng hỏi mẹ, tại sao người khác đều có bà ngoại có cậu mà cô lại không có.

Lúc đó mẹ cô nói thế nào nhỉ? Cô có bà ngoại có cậu, chỉ là ở một nơi rất xa, phải đến khi nào có thể về mới về được, bảo cô đừng ra ngoài nhắc chuyện này với người khác.

Nguyên chủ trước kia không hiểu, nhưng Đường Mộc Vi hiện tại chắc chắn biết, nếu cô có bà ngoại có cậu, mà không ở bên này thì chắc chắn là ở bên Hương Cảng.

Nếu không mẹ cô cũng sẽ không cẩn thận như vậy, nhưng sang năm là tốt rồi, cậu cô có lẽ sẽ có thể trở về, cũng không biết tại sao họ lại chia cắt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.