Nam Chính Giả Cao Lãnh Bị Vả Mặt - Chương 2
Cập nhật lúc: 26/07/2026 15:03
Đành phải dứt khoát chuyển khoản nốt số tiền còn lại cho "bọn bắt cóc":
"Thuốc k.í.c.h d.ụ.c dùng được phết."
Bọn bắt cóc: "?"
3.
Tạ Lương Trần hận không thể một tuần mò tới 14 lần.
Trưa đến một lần, tối lại phải sang một lần.
Tuần này của tôi, chẳng khác nào thí nghiệm tước đoạt giấc ngủ ở Liên Xô cũ.
Mấy ngày nay cầm đũa mà tay cứ run lẩy bẩy.
Eo mỏi, chân đau, cổ họng thì khô khốc bốc hỏa đến nơi rồi.
Vậy mà anh vẫn tỉnh táo phơi phới, tần suất đến ngày một dày đặc hơn.
Tối hôm trước vừa vận động kịch liệt xong mà hôm sau vẫn sung sức đi đ.á.n.h bóng rổ được.
Ngay sáng tinh mơ hôm nay, anh lại tới nữa rồi.
Xách theo lỉnh kỉnh một đống đồ ăn lao thẳng vào bếp, bảo là muốn trổ tài nấu nướng cho tôi nếm thử.
Tạ Lương Trần, anh không thấy giữa chúng ta đã bắt đầu mập mờ quá giới hạn rồi sao?
Tôi nhìn người phụ nữ phờ phạc trong gương,
Cứ tiếp tục thế này, chắc tôi c.h.ế.t dưới mẫu đơn mất thôi.
Không thể chống đỡ nổi nữa, tôi vội vàng gọi gấp Tống Nịnh đến cứu giá.
Tống Nịnh cứ tưởng tôi lại thất tình.
Trực tiếp tóm cổ hai anh chàng tiểu soái ca lần trước rồi phóng thẳng đến nhà tôi.
Cửa là do Tạ Lương Trần mở, còn tiếng thét là do Tống Nịnh phát ra.
Tống Nịnh hét to y hệt còi phòng không.
Suýt nữa làm hàng xóm tưởng có tình huống khẩn cấp phải sơ tán ngay lập tức.
Tôi vội kéo cô ấy xề xệch vào nhà.
Tiện tay đuổi khéo hai cậu đàn em kia đi đâu mát mẻ thì đứng đấy hóng gió.
Tống Nịnh và Tạ Lương Trần trừng mắt nhìn nhau, cô ấy lại chuẩn bị hét lên lần nữa.
Bị tôi nhanh tay bịt miệng đẩy tuột vào phòng ngủ.
Tạ Lương Trần còn tưởng Tống Nịnh mắc chứng thiểu năng trí tuệ, không kìm được mà ánh mắt đong đầy vẻ thương hại.
Cô ấy có hàng trăm câu hỏi muốn hỏi dồn:
"Cậu nhìn không nhầm đâu, chính là Tạ Lương Trần đấy."
"Trời ạ, hai người thành đôi rồi á?" Tống Nịnh chớp chớp mắt đầy vẻ hóng hớt nhìn tôi.
"Chẳng phải cậu bảo tớ đi mua t.h.u.ố.c hạ t.h.u.ố.c đấy sao?"
Tôi bịt miệng cô ấy lại trước để phòng hờ tiếng thét ch.ói tai.
"Ừ ừ ừ ừ ừ?" Cậu chơi lớn thế cơ à?
Tôi gật đầu: "Đời người ngắn ngủi, ngại gì không thử một phen."
"Ừ ừ ừ ừ ừ ừ ừ?" Thế hiện tại quan hệ hai người là gì?
"Bạn giường."
Tống Nịnh nghe xong liền hất tay tôi ra.
Chỉ thẳng vào cái bóng dáng đang tất bật bận rộn ngoài kia của Tạ Lương Trần:
"Cậu gọi dạng quan hệ thế này là bạn giường hả?"
Tôi nhìn theo hướng tay cô ấy, bờ vai rộng eo thon chân dài miên man, lại còn đeo chiếc tạp dề trông y hệt như đang chơi trò cám dỗ đồng phục.
Mẹ kiếp, đúng là đang câu dẫn tôi mà!
Mấy ngày nay bị chiều chuộng cho ăn uống no đủ quá mức, tôi chịu không nổi mấy cảnh này đâu nhé!
"Cậu bạn thân ơi, cậu về trước đi nhé, bỗng dưng tớ không muốn đi dạo phố nữa rồi."
Tiếp đó, tôi tiễn cô ấy ra về dưới ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của Tống Nịnh.
4.
Tạ Lương Trần ngày càng lắm trò.
Hôm nay lại bắt tôi đến sân bóng mang nước cho anh.
Nghĩ đến chuyện tối qua anh đeo tai mèo làm nũng lấy lòng tôi, cuối cùng tôi vẫn xách chân đến.
Dù đang giữa tiết trời oi bức, trong sân bóng vẫn có rất nhiều người đang chơi.
Tôi liếc mắt cái là nhận ra ngay Tạ Lương Trần giữa đám đông, phong thái chơi bóng của anh có tính mãn nhãn cực cao.
Đội bóng, chuyền bóng, ném rổ liền mạch một mạch, nhìn rất sướng mắt.
Nghe tiếng reo hò từng đợt bên ngoài sân, nhìn từng cú ném bóng đẹp mắt của anh.
Trái tim thiếu nữ vốn đã bị đè nén từ lâu trong lòng tôi lại bắt đầu rộn ràng trở lại.
Con người ta vốn dĩ luôn tham lam.
Có ngàn vàng lại muốn vạn vàng, làm hoàng đế rồi lại muốn thành tiên.
Tôi đã có được thể xác của Tạ Lương Trần.
Bỗng dưng lại cảm thấy có được trái tim anh hình như cũng không tệ lắm nhỉ?
Trong tiểu thuyết toàn viết thế mà.
Cưỡng chế yêu lâu ngày thì khắc sẽ sinh tình thật.
Có muốn tách ra cũng chẳng được.
Theo tiếng còi cất lên, đội của Tạ Lương Trần không phụ kỳ vọng giành lấy chức vô địch.
Tôi vừa định bước lên đưa nước thì thấy có kẻ nhanh chân hơn mình.
Một cô gái chớp mắt đã sà đến trước mặt Tạ Lương Trần đưa nước cho anh.
Tạ Lương Trần nhận lấy rồi ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.
Hai người không biết đang trò chuyện cái gì mà cười hô hố vui vẻ, ở góc độ của tôi nhìn vào trông chẳng khác nào họ đang ôm chầm lấy nhau.
Cục tức trào dâng, nắm đ.ấ.m của tôi cứng lại rồi đây này!
Mẹ kiếp! Tạ Lương Trần, gan anh lớn thật đấy!
Xem tối nay tôi trừng trị anh thế nào!
Nghĩ xong, tôi tức giận quay người bỏ đi.
Tiện tay ném luôn chai nước vào thùng rác.
Đi được một đoạn tôi lại bắt đầu hối hận, ban đầu chúng ta vốn chỉ là mối quan hệ bạn giường.
Hình như tôi quản hơi quá tay rồi thì phải...
Trên WeChat, Tạ Lương Trần liên tục oanh tạc tin nhắn:
[Trận đấu kết thúc rồi, sao anh không thấy em thế nhỉ ^ω^]
[Vẫn chưa đến à? Thế anh đợi em thêm lát nữa nhé.]
[Không phải đã hứa đến tìm anh cơ mà? Hôm qua anh còn mang cả tai mèo cơ mà...]
[Em đến tìm anh đi nha ╥╯﹏╰╥]
[Mặc em xử lý luôn.]
Bàn tay đang định từ khước của tôi khựng lại ngay lập tức.
[Được, em đến ngay đây.]
Tôi đã thèm muốn bắt anh đeo xích n.g.ự.c từ lâu lắm rồi.
5.
Thấy tôi quay lại, anh vỗ vai cô gái bên cạnh rồi giới thiệu với tôi:
"Đây là Thẩm An Lạc, bạn từ nhỏ của anh."
Thẩm An Lạc? Cái tên này nghe quen thế nhỉ.
À nhớ ra rồi.
Hai người là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau.
Là cặp đồng nam ngọc nữ trong lời kể của hàng xóm.
Nhưng Thẩm An Lạc đã đi du học từ hồi đại học cơ mà.
Bây giờ trở về chắc là muốn nối lại tình xưa đây mà...
Được rồi, phen này tôi càng giống phản diện hơn, chẳng khác nào một ác độc nữ phụ.
Tạ Lương Trần tiếp tục nhìn sang tôi:
"Còn đây là..."
Anh ngập ngừng nửa chừng, vừa muốn nói lại vừa mang theo vẻ mong chờ nhìn tôi.
