Nam Chính Giả Cao Lãnh Bị Vả Mặt - Chương 7

Cập nhật lúc: 26/07/2026 15:03

Cái gì gọi là tôi cùng Lâm Mộ Dương đi du lịch chung hả trời?

Tôi vội vàng ngồi dậy định phân bua minh oan:

"Khoan đã, không phải như anh nghĩ đâu. Anh nghe em giải thích..."

Lời còn chưa kịp dứt, Tạ Lương Trần đã lao bổ người tới đè nghiến lấy tôi, cúi đầu ngậm c.h.ặ.t lấy môi tôi hôn ngấu nghiến.

Đầu óc tôi lập tức nổ tung một tiếng "ong" lên, chẳng phải Tạ Lương Trần đã ở bên Thẩm An Lạc rồi cơ mà?

Thế rốt cuộc hành động bây giờ của anh là sao đây? Chân đạp hai thuyền à?

Định coi tôi là loại người gì thế hả?

Cơn giận dữ bốc hỏa lên đỉnh đầu, tôi giơ tay giáng thẳng cho Tạ Lương Trần một bạt tai trời giáng.

Khuôn mặt anh bị lực tát đ.á.n.h lệch hẳn sang một bên.

Lúc này tôi mới bắt đầu giật mình chột dạ, ra tay có vẻ hơi mạnh quá rồi thì phải, vội vàng chồm tới kiểm tra xem mặt mũi anh có bị rách hay sưng tấy gì không.

"Xin lỗi nhé, ban nãy lỡ tay dùng sức hơi quá đà..."

Tạ Lương Trần tóm c.h.ặ.t lấy tay tôi, làm tôi giật nảy mình, Tạ Lương Trần sẽ không thật sự đ.á.n.h trả lại đấy chứ?

Tôi sợ đến mức nhắm tịt cả hai mắt lại.

Đợi nửa ngày trời mà chẳng thấy anh có hành động gì, bỗng nhiên cảm thấy mu bàn tay bỗng ấm ướt và ẩm ướt.

13.

Tạ Lương Trần khóc rồi, những giọt nước mắt to tướng của anh rơi lã chã xuống mu bàn tay tôi.

Nóng rẫy quá, nóng đến mức tôi muốn rụt tay lại, nhưng lại bị anh nắm c.h.ặ.t áp sát vào mặt.

Quen biết và thích Tạ Lương Trần lâu đến thế, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh khóc.

Lập tức trở nên bối rối luống cuống tay chân.

"Anh đừng khóc nữa mà, có chuyện gì thì từ từ nói chứ."

Tạ Lương Trần nghe vậy nước mắt lại tuôn rơi xối xả y hệt như chuỗi hạt đứt đôi, cứ thế rơi không ngừng nghỉ.

"Em không nên đ.á.n.h anh, xin lỗi anh, thật đấy, anh đừng khóc nữa được không?"

Tôi liên mồm cúi đầu thành khẩn hối lỗi.

Anh chẳng nói năng gì mà vẫn cứ lén lút rơi nước mắt, hỏi gì cũng không chịu mở miệng.

Không hiểu sao, sự kiên nhẫn của tôi đã cạn sạch, tôi nhổm người dậy định với lấy điện thoại.

Cuối cùng anh cũng nghẹn ngào lên tiếng: "Em... định làm gì thế?"

Tôi bực bội nhét điện thoại vào tay anh: "Em không có số của Thẩm An Lạc, anh gọi cho cô ấy bảo đến đón anh về mau lên."

Tạ Lương Trần cứ như vừa bị bấm nút tạm dừng, anh ngơ ngác hỏi lại:

"Khoan đã, sao lại bảo cô ấy đến đón anh về?"

Nghe vậy trong lòng tôi lại bốc lên một ngọn vô danh hỏa,

Hóa ra tôi chỉ là một nhân vật phụ trong trò chơi tình ái (play) của hai người các người thôi đấy à?

Thích thể hiện ân ái trước mặt tôi thế cơ à.

"Hai người chẳng phải đã ở bên nhau rồi còn gì?"

Tạ Lương Trần ngẩn ra mất một giây, rồi bỗng phì cười thành tiếng, vẫn còn vương vấn nước mắt trên mặt mà cứ cười mãi không thôi.

Hay là anh vừa mới nhớ ra bản thân có bạn gái rồi chắc?

Điên thật rồi, phát điên mất thôi, vừa thấy cảnh này là tôi lập tức đứng phắt dậy định chuồn lẹ.

Tạ Lương Trần vung tay dài tóm gạt tôi trở lại, mặc cho tôi giãy giụa vẫn ôm c.h.ặ.t tôi vào lòng.

Anh sợ tịt mất tôi chạy mất, vội vàng mở miệng:

"Không phải thế đâu, anh và Thẩm An Lạc không phải là quan hệ nam nữ yêu đương gì hết."

14.

Nghe vậy tôi sững sờ mất vài giây, nhưng ngay sau đó lại tiếp tục giãy giụa, cho dù không phải người yêu đi chăng nữa, thì cũng đâu đến mức phải giải thích với một đứa bạn giường như tôi chứ nhỉ?

"Ồ, thế thì liên quan gì đến em nào?"

Anh nhìn tôi với vẻ mặt trân trân ngạc nhiên tột độ, tôi bĩu môi nói tiếp:

"Bọn mình chẳng phải chỉ là bạn giường của nhau thôi sao."

Tạ Lương Trần nghe xong, khắp mặt toàn là vẻ khó tin không thể tin nổi.

Anh sờ sờ trán tôi, rồi lại tự sờ trán mình.

"Em đang nói nhảm cái gì thế hả? Chẳng phải chúng ta đã ở bên nhau được mấy tháng nay rồi cơ mà?"

Tôi cũng mang theo vẻ mặt đầy nghi hoặc hoài nghi: "Khoan đã, chúng ta không phải là bạn giường à?"

Tạ Lương Trần bật cười, cười vì tức giận.

"Cái gì? Thế mà ba tháng nay ngày nào anh cũng tận tâm tận lực chăm sóc cho em, tốn hết bao nhiêu sức lực từ trên giường xuống dưới đất thì tính là cái gì hả?"

Tôi vẫn ngẩn ngơ ngác ngơ, nhưng láng thoáng cảm thấy sự tình hình như có gì đó sai sai.

Thử dò dỏi lên tiếng hỏi:

"Chẳng phải từ trước đến nay chúng ta vẫn luôn là bạn giường sao? Lúc bắt đầu chính miệng anh đã đồng ý cơ mà."

Tạ Lương Trần lại phì cười, tiếng cười vang vọng l.ồ.ng n.g.ự.c truyền thẳng vào màng nhĩ của tôi, làm rung rinh từng chiếc xương cốt tê dại cả người.

"Ồ? Thế á? Hóa ra Mạt Mạt vẫn luôn nghĩ chúng ta là bạn giường cơ à? Thế thì để anh cho em mở mang tầm mắt, thế nào mới thực sự là bạn giường chính hiệu nhé."

Tạ Lương Trần buông tôi ra, rồi bắt đầu cởi quần áo.

Tôi nhân lúc anh không chú ý liền lật người quay ngoắt đi, vừa bò vừa lết van xin t.h.ả.m thiết:

"Từ từ đã nào, Tạ Lương Trần, có gì thì từ từ nói chuyện."

Anh cười khẽ, tóm lấy cổ chân tôi kéo giật ngược trở lại.

"Nịnh anh đi, nịnh anh thì anh sẽ nương tay nhẹ chút."

"Khóc lên một tiếng, thời gian phạt cộng thêm nửa tiếng."

15.

Lúc tôi tỉnh giấc trong vòng tay của Tạ Lương Trần, cả người vẫn còn mơ màng ngơ ngác.

Nhưng cơn đau nhức mỏi rã rời khắp người vẫn liên tục nhắc nhở tôi rằng, mọi chuyện diễn ra tối qua hoàn toàn không phải là một giấc mơ.

Hóa ra trước kia mỗi lần ở bên cạnh tôi, Tạ Lương Trần quả thật đã kiềm chế bản thân lắm rồi đấy.

Tối hôm qua cổ họng tôi khản đặc cả ra mà anh vẫn chẳng chịu dừng lại.

Tôi rón rén nhẹ chân nhẹ tay trượt khỏi vòng tay anh, nhanh như cắt bỏ chạy thượng sách tự khóa trái cửa nhà vệ sinh lại.

"Á đù!"

Tôi nhìn chằm chằm chi chít những dấu hôn đỏ rực trước gương, lại nhớ đến khung cảnh tối hôm qua, không kìm được mà mặt mũi nóng bừng lên.

"Á á á á á!"

Rốt cuộc tên này có thích mình hay không hả trời?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nam Chính Giả Cao Lãnh Bị Vả Mặt - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD