Nam Chính Nhất Định Phải Đỗ Đại Học - 4
Cập nhật lúc: 05/08/2026 18:03
08
Tôi không nhớ cuộc thi này có Giang Nhược Hàm tham gia hay không.
Nhưng chuyện Chu Dạng sắp đi thi thì ai cũng biết.
Buổi trưa, tôi vừa lấy cơm xong.
Đã thấy một đám người bê khay cơm, ồn ào đi tới.
“Anh Dạng đỉnh thật! Đến cả cuộc thi Toán cấp quốc gia cỡ này mà cũng tham gia.”
Hình như cuộc thi này chỉ cần tự nguyện đăng ký thôi mà.
“Xem ra cụ Hoa La Canh cũng có người kế tục rồi. Sau này gọi anh là Tiểu La Canh chắc cũng không quá đáng nhỉ?”
Nếu nhà họ La Canh nghe được câu này…
Không biết có vui nổi không.
“Mọi người nói xem, nếu anh Dạng thật sự được tuyển thẳng vào Đại học Thanh Hoa thì sau này tụi mình chẳng phải không thể cùng nhau lập đội chơi game nữa sao?”
Đừng lo.
Chuyện đó không thể xảy ra đâu.
Đúng lúc đi ngang qua tôi.
“Tiểu La Canh” chợt dừng bước.
“Vị thủ khoa tương lai, buổi trưa chỉ ăn có thế này thôi à?”
Tôi cũng cúi đầu nhìn khay cơm của mình.
Hai món rau, một bát canh.
Cũng chẳng còn cách nào khác.
Tiền sinh hoạt mỗi tháng chỉ có từng ấy.
Mua đề với mua sách xong thì chẳng còn bao nhiêu tiền để ăn.
Đối với tôi.
Lương thực tinh thần quan trọng hơn ham muốn ăn uống.
Không ngờ Chu Dạng lại trực tiếp gắp chiếc đùi gà to trong khay của mình đưa cho tôi.
Động tác ấy tự nhiên đến mức.
Đám con trai đứng cạnh cậu ta đều ngẩn người.
Một tên ngơ ngác hỏi:
“Anh Dạng, từ bao giờ quan hệ giữa anh với Dụ Ương Ương lại tốt thế?”
“Hết chủ động đòi ngồi cùng bàn với người ta, giờ lại còn nhường cả đùi gà.”
“Khoan đã…”
“Việc anh đăng ký thi Olympic Toán… chẳng lẽ cũng có liên quan đến cô ấy?”
Cậu ta hít sâu một hơi.
“Chẳng lẽ anh…”
“Tôi không phải! Tôi không có! Tôi nói cho cậu biết, tôi tuyệt đối không phải loại người đó!”
Chu Dạng bỗng trở nên căng thẳng.
“Năm nay tôi mới mười bảy tuổi, còn hai tháng nữa mới thành niên, cậu đừng có…”
“Muốn nhờ học thần kèm ôn đúng không!”
“Hả?”
“Chu Dạng à Chu Dạng, nhìn cậu mày rậm mắt to đàng hoàng thế mà không ngờ lại lén sau lưng bọn này âm thầm cố gắng.”
Chu Dạng chỉ vào mình.
“Tôi á?”
Đám con trai kia chẳng buồn để ý đến cậu ta.
Cả đám ùa hết đến trước mặt tôi.
“Chị Dụ, xin hãy nhận phần sườn xào chua ngọt của em.”
“Xin hãy nhận món gà hầm nấm của em.”
“Xin hãy nhận miếng gà rán giòn của em.”
Chưa kịp để tôi phản ứng.
Mấy cậu ấy đã khoác vai nhau, vừa cười vừa lôi Chu Dạng đi mất.
09
Sau ngày hôm đó.
Chẳng biết ai là người tung tin.
Nói rằng tôi chỉ trông lạnh lùng thôi.
Chứ thật ra lại cực kỳ nhiệt tình giúp đỡ người khác.
Chu Dạng dưới sự chỉ dạy của tôi.
Đã đủ trình độ để đi thi Olympic rồi.
Thế là, mỗi giờ ra chơi, số bạn học đến hỏi bài tôi rõ ràng nhiều hơn trước.
Trước khi dính dáng đến Chu Dạng.
Tôi trong lớp chẳng khác gì người vô hình.
Dù lần nào cũng đứng nhất.
Nhưng chẳng ai đặc biệt chú ý đến tôi.
Còn bây giờ, số người chủ động chào hỏi tôi tăng lên thấy rõ.
Đi trên đường còn có người chỉ chỉ trỏ trỏ về phía tôi.
Đẩy nhau rồi nói:
“Đó chính là học thần đấy.”
Cảm giác này thật sự cũng khá là sảng khoái.
Ha ha ha ha ha.
Thì ra được mọi người chú ý là cảm giác như thế này.
Dạo gần đây tâm trạng tôi rất tốt.
Nhưng Chu Dạng hình như lại emo rồi.
Hôm đó đang trong giờ học.
Cậu ta đột nhiên nói với tôi:
“Ngày nào cậu cũng giảng bài cho người khác, ồn c.h.ế.t đi được, ảnh hưởng đến việc học của tôi.”
Tôi thấy khó hiểu.
“Cậu còn học cơ à? Học cái gì?”
Không ngờ Chu Dạng lập tức xù lông.
“Tôi biết ngay mà!”
“Miệng thì cậu không nói, nhưng trong lòng cậu vẫn luôn coi thường tôi.”
“Có phải trong mắt cậu, tôi chỉ là một tên vô dụng, ngu ngốc, đại ngốc không?”
Tôi: ?
Vài ngày sau.
Đến ngày thi Olympic Toán.
Chu Dạng đi cùng xe với tôi.
Ngồi bên cạnh mà cứ lúng túng, khó chịu.
Thấy tôi chẳng buồn để ý.
Cậu ta chủ động mở miệng.
“Tôi đang chiến tranh lạnh với cậu đấy, cậu không có gì muốn nói với tôi à?”
Tôi ngạc nhiên.
“Hả? Chiến tranh lạnh á? Tại sao? Từ lúc nào?”
Cậu ta hoàn toàn suy sụp.
“Chẳng lẽ cậu không phát hiện mấy hôm nay tôi chẳng buồn nói chuyện nữa sao?”
Cậu ta vừa nói.
Tôi mới nhận ra hình như đúng là như vậy.
“Bảo sao dạo này bên tai yên tĩnh hẳn. Tôi còn tưởng cuối cùng cậu cũng nhận ra mình nói nhiều quá rồi.”
Chu Dạng lại ngậm miệng.
Lúc xuống xe, ở phía xa bỗng có một bóng người lướt qua.
Đó là một nữ sinh mặc đồng phục trường THPT số Một thành phố.
Mái bằng, đôi mắt to, làn da trắng trẻo.
Đúng chuẩn gương mặt nữ chính trong tiểu thuyết ngôn tình.
Cô ấy cũng quay đầu nhìn thấy tôi.
Trong đáy mắt thoáng hiện lên một nụ cười đầy vẻ nắm chắc phần thắng.
Tôi khựng lại, vội vỗ vai Chu Dạng.
“Này, hình như tôi vừa nhìn thấy đối tượng tương lai của cậu rồi.”
Lúc ấy Chu Dạng đang đóng cửa xe.
Trên cửa kính phản chiếu vừa khéo là gương mặt của tôi.
Chu Dạng im lặng.
Chu Dạng đỏ mặt.
Chu Dạng âm thầm vui sướng.
“Biết rồi biết rồi.”
“Tôi tha thứ cho cậu.”
Cậu ta đóng sầm cửa xe lại.
“Mau đi thi đi. Nếu vì tôi mà ảnh hưởng đến tâm trạng của thủ khoa, làm cậu thi không tốt thì không hay đâu.”
Tôi: ?
Chuyện đó không thể xảy ra.
Cho dù ba năm liền cậu ta không nói với tôi một câu.
Cũng không ảnh hưởng đến việc tôi trở thành thủ khoa.
10
Tôi và Giang Nhược Hàm không ở cùng phòng thi.
Thi xong thì đã không còn nhìn thấy cô ấy nữa.
Mở điện thoại ra, thấy trong đó có một tin nhắn của Chu Dạng.
【Tôi đang ở đồn công an.】
Tôi giật mình, tưởng cậu ta xảy ra chuyện gì.
Liền vội vàng chạy tới.
Mọi chuyện bắt đầu trở nên kỳ lạ từ đây.
Hóa ra, Chu Dạng ở trước cổng điểm thi bắt gặp có người cướp đồ của một cụ già.
Cậu ta đuổi theo tên cướp suốt ba con phố.
Cuối cùng cũng bắt được hắn rồi đưa thẳng đến đồn công an.
Chuyện đó thì thôi đi, nhưng con trai của cụ già ấy lại là huấn luyện viên đội chạy nước rút của tỉnh.
Sau khi đến nơi, ông ấy thấy Chu Dạng là một hạt giống tốt.
Liền muốn tuyển cậu ta vào đội để đào tạo.
“Đến lúc thi đại học có thể đi theo diện tuyển sinh thể thao, cũng không ảnh hưởng đến việc tiếp tục học.”
Đầu óc Chu Dạng nhất thời không phản ứng kịp.
Chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt dò hỏi.
Như muốn hỏi xem chuyện này có đáng tin hay không.
Chu Dạng đúng là chạy rất khá.
Mỗi lần trốn thầy giám thị với bảo vệ thì nhảy lên nhảy xuống, chạy nhanh đến mức chỉ còn lại tàn ảnh.
Nhưng cái buff nhân vật chính này cũng gượng ép quá rồi đấy!
Đây là thời đại nào rồi chứ?
Chưa nói đến việc ngay trước cổng trường, nơi dày đặc camera giám sát, lại còn xảy ra kiểu cướp giật từ thời xa lắc xa lơ.
Hơn nữa, người mà cậu ta vừa khéo cứu được…
Lại đúng là mẹ của huấn luyện viên đội chạy nước rút cấp tỉnh.
