Nam Chính Truyện Học Đường Quý Tộc Lại Là Con Trai Tôi - 6

Cập nhật lúc: 26/06/2026 15:07

Tôi đưa tay vạch áo ra, trên làn da trắng ngần là nhành hoa hồng đỏ rực như m.á.u, đang khẽ phập phồng theo nhịp thở của anh.

Tôi theo bản năng khẽ chạm vào, Nam Cung Tuân khẽ rên một tiếng, anh chặn tay tôi lại, giọng khàn đục như mùi rượu nồng nàn.

Anh khẽ gọi tên tôi: "Cảnh Chi..."

Phía dưới cơ bụng, một "cái lều nhỏ" bắt đầu dựng đứng.

Tôi kinh hãi nhảy phắt ra xa, trấn tĩnh lại nhịp tim như trống đập, tôi cười gượng gạo: "Bể bơi nhà anh... trắng phết nhỉ."

12.

Quần áo của cả tôi và Nam Cung Tuân đều ướt sũng, chúng tôi tách ra về phòng thay đồ.

Lúc tôi tắm rửa xong bước ra, không thấy Nam Cung Tuân đâu nữa.

Nhớ lại dáng vẻ đầy "phấn khích" lúc nãy của anh, tôi trầm mặc hồi lâu.

Thanh niên trai tráng như thế cũng là bình thường...

Khi tôi đang ngồi trong phòng giải trí chơi game thì người làm đến nhắc: "Cô Cảnh, có khách đến ạ."

Cả hai người đàn ông đều không có ở đây, tôi đành tạm dừng game rồi bước ra ngoài.

Trong phòng khách có hai người phụ nữ, một lớn một nhỏ, toát lên vẻ ngạo mạn và xa hoa giống hệt nhau.

Hệ thống kịp thời lên tiếng: [Ký chủ, đây là nữ phụ vị hôn thê ác độc Thượng Quan Mạt Lỵ trong bản gốc, người còn lại là dì nhỏ của cô ta, Thẩm Vận.]

Chà, là đồng nghiệp nữ phụ ác độc của mình đây mà.

Thượng Quan Mạt Lỵ trạc tuổi Nam Cung Dật Cảnh, nhưng lớp trang điểm đậm khiến cô ta trông già dặn hơn hẳn.

Còn trẻ mà đã không biết kiềm chế, cô ta liếc nhìn tôi từ đầu đến chân rồi hừ lạnh: "Tôi cứ tưởng là tiên nữ phương nào, mà lại có thể thân thiết với nhà họ Nam Cung đến vậy. Trông cũng thường thôi, chẳng có gia thế gì cả, biết điều thì tự giác mà cút đi."

Thẩm Vận thong thả đặt chén trà xuống, mỉm cười tiếp lời: 

"Cô Cảnh đừng để bụng, Mạt Lỵ còn nhỏ, tính tình thẳng thắn, nó cũng là muốn tốt cho cô thôi."

"Thằng bé Dật Cảnh từ nhỏ đã thiếu vắng tình thương của mẹ, gặp được người phụ nữ trung niên nào đối xử tốt với nó là dễ nảy sinh ỷ lại, giống như hội chứng chim non ấy mà."

"Với lại tôi hiểu rõ A Tuân, hạng người phụ nữ nào mà anh ấy chưa từng thấy qua? Chỉ là nhất thời hứng thú thôi, đến khi chán rồi bị đuổi đi, lúc đó thì khó coi lắm."

"Hai cha con đối xử tốt với cô vài ngày mà cô tưởng mình là nữ chủ nhân thật rồi sao? Cô Cảnh, làm người phải biết tự lượng sức mình chứ."

Tôi tức đến bật cười, khoanh tay nhìn hai người họ:

“Tôi đâu có coi mình là nữ chủ nhân, nhưng đâu cản được việc Nam Cung Tuân và Nam Cung Dật Cảnh cứ muốn đối xử tốt với tôi."

"Chưa kể đến việc họ dành hẳn một phòng ngủ cho tôi, ngay cả mấy món tôi thích hay không thích, nhà bếp đều ghi nhớ rõ ràng."

"À phải rồi, tôi chưa nói thì thôi, tất cả đều là do hai cha con họ tự quan sát rồi dặn dò nhà bếp đấy."

Thượng Quan Mạt Lỵ và Thẩm Vận tức đến vặn vẹo cả mặt mũi.

Thượng Quan Mạt Lỵ đứng phắt dậy, định lao tới tát tôi.

Tôi chặn đứng bàn tay đang giơ lên của cô ta, đang chưa biết phải xử lý cô nhóc chưa thành niên này thế nào thì...

Phía sau bỗng có một luồng gió thổi qua, Nam Cung Dật Cảnh đang mặc đồ cưỡi ngựa lao tới chắn trước mặt tôi, đẩy Thượng Quan Mạt Lỵ ra.

Cậu ta lạnh lùng lên tiếng, đầy vẻ chán ghét: "Tôi có thể là thiếu thốn tình thương, nhưng một người ngoài như cô dám chạy đến nhà tôi làm càn, có phải là não có vấn đề không?"

Thượng Quan Mạt Lỵ che mặt oà khóc.

Tôi huých huých Nam Cung Dật Cảnh: "Học xong rồi à?"

Theo lý thuyết thì còn nửa tiếng nữa mới xong cơ mà.

Nam Cung Dật Cảnh lí nhí đáp: "Vâng... Tôi hoàn thành bài tập sớm nên huấn luyện viên Michael cho phép về trước."

Thẩm Vận nhìn cảnh Nam Cung Dật Cảnh bảo vệ tôi, nụ cười trên mặt cũng không giữ nổi nữa.

Bà ta dùng giọng điệu dỗ dành đứa trẻ nổi loạn: "Dật Cảnh, với con gái, nhất là vị hôn thê của mình, không được thiếu phong độ như vậy đâu nhé. Thôi nào, đây là chuyện của người lớn, con đưa Mạt Lỵ ra ngoài chơi đi, được không?"

Nam Cung Dật Cảnh giận quá hoá thẹn: "Vị hôn thê gì chứ! Bà đừng có nói bậy!"

Cậu ta sốt sắng quay sang nhìn tôi: "Em không có đính hôn với ai cả, cũng không yêu sớm!"

Tôi bật cười, vỗ vỗ vai cậu an ủi: "Được rồi được rồi, cô biết mà."

Nụ cười của Thẩm Vận hoàn toàn biến mất, bà ta lạnh lùng nói: "Nam Cung Dật Cảnh, chuyện này không đến lượt con từ chối. Nếu việc hợp tác giữa nhà họ Thượng Quan và nhà họ Nam Cung đang gặp vấn đề, con gánh không nổi đâu, trừ phi A Tuân..."

Lời bà ta còn chưa dứt, từ cầu thang xoắn ốc trên tầng hai đã vang lên một giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo.

Tôi ngước nhìn Nam Cung Tuân đã thay một bộ đồ mặc nhà, đang cau mày đứng trên bậc thang: "Nhà họ Thượng Quan dạy con gái như thế này sao? Đến nhà tôi để dạy bảo người của tôi?"

13.

Sắc mặt Thẩm Vận trắng bệch ngay lập tức.

Bà ta lắp bắp, chỉ có thể yếu ớt xin lỗi: "A Tuân, xin lỗi anh, anh đừng giận."

Nam Cung Tuân chậm rãi bước xuống cầu thang, đi đến bên cạnh tôi.

Tôi ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên người anh, nhớ lại cảnh tượng ở bể bơi lúc nãy, vành tai tôi đỏ bừng.

Nam Cung Tuân khoác tay lên vai tôi, giọng điệu bình thản nhưng đầy uy áp: "Người cô mạo phạm không phải là tôi, tôi nghĩ mình không cần phải nhắc lại là cô nên xin lỗi ai đâu nhỉ?"

Thẩm Vận nhìn tôi, c.ắ.n môi, miễn cưỡng thốt lời: "Cô Cảnh, xin lỗi..."

Tôi xua tay: "Không chấp nhận, bà đừng nói nữa."

Tôi chẳng hơi đâu mà nghe mấy lời xin lỗi kiểu "bằng mặt không bằng lòng" này.

Thẩm Vận sửng sốt im bặt, Nam Cung Tuân khẽ cười, sự rung động từ l.ồ.ng n.g.ự.c truyền sang bên cạnh khiến tim tôi cũng đập nhanh hơn.

Anh bấm điện thoại rồi thản nhiên ra lệnh: "Vì cô Cảnh nói không chấp nhận, nên kể từ hôm nay tập đoàn Nam Cung sẽ chấm dứt mọi hợp tác với nhà họ Thượng Quan. Tiền vi phạm hợp đồng cứ theo hạn mức tối đa mà bồi thường, phải hoàn tất thủ tục ngay trong hôm nay."

Đầu dây bên kia cung kính đáp lời, mặt Thẩm Vận trắng như tờ giấy.

Bà ta hoảng hốt cao giọng: "Chỉ vì một người phụ nữ mà anh định trở mặt với nhà họ Thượng Quan sao!"

Nam Cung Tuân liếc nhìn bà ta, thản nhiên đáp: 

"Thứ nhất, cô ấy tên là Cảnh Chi, là người quan trọng nhất của nhà họ Nam Cung."

"Thứ hai, trong mắt tôi, nhà họ Thượng Quan không có tư cách để bàn về thể diện với nhà họ Nam Cung. Những gì cô làm trong nhà tôi hôm nay đã tiêu tốn chút thể diện cuối cùng rồi. Vì các người không cần, thì cũng không cần phải giữ làm gì nữa."

"Từ hôm nay trở đi, tập đoàn Nam Cung và Thượng Quan không còn hợp tác, không còn hôn ước, cũng chẳng còn bất cứ quan hệ gì nữa. Nếu cô dám tung tin đồn nhảm ra bên ngoài..."

Anh nhìn thẳng vào mắt Thẩm Vận, giọng lạnh như băng: "Tôi sẽ khiến nhà họ Thượng Quan không còn chỗ đứng ở thành phố A."

Môi Thẩm Vận run rẩy, hốc mắt ửng đỏ, nhưng cô ta không dám thốt thêm một lời nào nữa.

Nam Cung Dật Cảnh phất tay đầy cáu kỉnh: "Còn chưa chịu đi sao? Đợi tiễn à?!"

Thẩm Vận dắt Thượng Quan Mạt Lỵ đang không dám khóc nữa lủi thủi rời đi đầy chật vật.

Nam Cung Dật Cảnh cũng bị Nam Cung Tuân tìm cớ đuổi đi nốt, chỉ còn lại tôi và Nam Cung Tuân.

Tôi nhìn anh, lòng trào dâng một cảm giác mềm mại.

Tôi hỏi anh: "Mẹ của Nam Cung Dật Cảnh có phải là…”

Có phải là tôi không? Có phải chúng ta từng ở bên nhau không?

Nam Cung Tuân dứt khoát phủ nhận: "Không phải."

Tôi sững người, không hiểu tại sao anh lại không chịu thừa nhận.

Tôi c.ắ.n môi: "Vừa rồi anh nói tôi là người quan trọng nhất của nhà họ Nam Cung?"

Biểu cảm của anh trở nên nôn nóng: "Đúng, em là người quan trọng nhất."

Nam Cung Tuân hạ mắt xuống, tôi không nhìn rõ biểu cảm của anh lúc này.

Anh im lặng một lát, rồi khẽ nói: "Cảnh Chi, em là người quan trọng nhất đối với anh và Dật Cảnh, anh sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ em. Nhưng... em không thể là mẹ của Nam Cung Dật Cảnh."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nam Chính Truyện Học Đường Quý Tộc Lại Là Con Trai Tôi - Chương 6: 6 | MonkeyD