Năm Đại Hạn Gian Nan, Bé Gái Có Không Gian Nuôi Sống Cả Gia Tộc - Chương 108: Thế Tử Phủ Trấn Quốc Công
Cập nhật lúc: 27/04/2026 17:39
Đạo lý đơn giản như vậy, sao mình lại không hiểu chứ?
Nếu để bà ta chọn lại một lần nữa, ước chừng bà ta vẫn sẽ vì quyền lực mà trở thành con rối của kẻ khác thôi!
Bà ta đưa tay lau sạch nước mắt trên mặt, nhìn kỹ vào gương trước mặt, lập tức kinh hoàng hét lên: “Thúy Hỷ, mau, mau mang Tồn Nhan Cảo của ai gia tới đây, khóe mắt ai gia lại hiện lên một nếp nhăn nhỏ rồi.”
Thúy Hỷ vốn luôn túc trực ngoài điện vội vàng chạy vào, lấy một hộp nhỏ chứa chất cao đưa cho Cao Phi Lam.
Hộp nhỏ mở ra, tỏa ra một mùi m.á.u nồng nặc, thậm chí còn mang theo mùi hôi tanh khiến người ta buồn nôn.
Cao Phi Lam dường như đã sớm quen với mùi này, tháo hộ giáp ra, dùng ngón cái nhẹ nhàng quệt một chút, sau đó thoa lên vị trí khóe mắt mình.
“Thúy Hỷ, đốt thêm hương đi, lấp cái mùi này đi.” Bà ta đưa hộp cho Thúy Hỷ rồi phân phó, sau đó cứ ôm gương nhìn đi nhìn lại một hồi lâu.
Thúy Hỷ nhận lấy hộp, liền đốt thêm hai lư hương nữa, mùi m.á.u tanh trong đại điện cuối cùng cũng nhạt đi mấy phần.
Đến hoàng thành đã gần hai tháng, thư viện Vũ Sơn cũng bắt đầu tuyển sinh.
Vì đã được sự cho phép của viện trưởng, Đại Phán lược bỏ được khâu báo danh, có thể trực tiếp vào thư viện.
Sáng sớm ngày thứ hai, sau khi dùng bữa xong, Đại Phán dắt theo Chiếu Dương đi đến thư viện Vũ Sơn.
Do nhà gần nên Đại Phán không đăng ký ở lại học viện.
Đến buổi chiều Cẩm Niên cũng không có việc gì làm, bèn dẫn Tiểu Ngọc cùng đi đến thư viện Vũ Sơn đợi Đại Phán tan học.
Thư viện Vũ Sơn được xây dựng vô cùng hùng vĩ, nhìn qua dường như có thể chứa được gần mấy ngàn học t.ử.
Mà học t.ử ở đây, mỗi người không ai không phải là cử nhân.
Cổng thư viện mở ra, có không ít người lục tục đi ra ngoài.
Từng nhóm ba năm người đi cùng nhau, bàn tán xôn xao.
“Chính là cái tên Tô Thiên Hòa đó, cái gì mà đứng đầu bảng Nghiệp Thành, rõ ràng là đi cửa sau mới vào được.” Một học t.ử mặc áo xanh, tay cầm quạt giấy mặt đầy vẻ khinh bỉ nói.
Bên cạnh, vài học t.ử khác cũng liên tục gật đầu: “Không biết là từ cái xó xỉnh nào chui ra, vậy mà cũng có thể cùng chúng ta vào thư viện Vũ Sơn, hơn nữa còn miễn cả báo danh.”
“Chắc chắn là một tên giàu xổi, đưa bạc rồi chứ gì, nếu không sao có thể vào nổi thư viện Vũ Sơn.”
“Đúng vậy, nhìn qua giống hệt một tên bao cỏ!” Học t.ử áo xanh mặt mày khinh miệt nói: “Đẳng cấp chung của Vũ Sơn đều bị hắn kéo thấp xuống rồi.”
Cẩm Niên cau mày, nhìn tên học t.ử áo xanh vẫn mồm năm miệng mười hạ thấp đại ca nhà mình, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, lúc đi lướt qua người hắn, nàng trực tiếp rắc một nắm độc phấn.
Đoạt mạng hắn thì không đến mức, nhưng đủ để quản cái miệng thối của hắn cho tốt.
Chỉ thấy học t.ử áo xanh còn chưa nói được mấy câu, đột nhiên cảm thấy miệng hơi ngứa, đưa tay gãi vài cái.
Kết quả là càng gãi càng không dừng lại được, cho đến khi gãi miệng đến rớm m.á.u, những người bên cạnh mới phát hiện ra điểm bất thường, lập tức đưa hắn vội vã đến y quán.
Cẩm Niên nhìn bóng lưng mấy người đi xa dần, không kìm được cười khẽ, vừa quay đầu lại thì phát hiện một thiếu niên và người hầu đang đứng cách đó không xa nhìn mình.
Hình như bị người ta phát hiện rồi!
Cẩm Niên giả vờ như không có chuyện gì đang định đi tiếp, thiếu niên đột nhiên đi tới chắn trước mặt Cẩm Niên.
“Ngươi đều nhìn thấy cả rồi? Nếu muốn đi báo với hắn thì ngươi đi đi!” Cẩm Niên đành nhận xui xẻo nói, đều tại mình vừa nãy không quan sát kỹ xung quanh, giờ bị bắt quả tang cũng chẳng cách nào chối cãi.
Thiếu niên nhìn chằm chằm vào mắt Cẩm Niên một hồi lâu mới nói: “Tại sao ta phải đi báo cho hắn? Chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến ta cả.”
Thiếu niên vô cùng nghi hoặc nhìn Cẩm Niên nói: “Ta trông giống hạng người hay lo chuyện bao đồng lắm sao?”
“Không giống.” Cẩm Niên lịch sự đáp một câu rồi chuẩn bị rời đi.
Thiếu niên đột nhiên hỏi: “Ngươi không nhớ ta sao?”
Câu này nghe xong khiến Cẩm Niên thấy vô cùng kỳ quặc.
Nàng quay đầu nhìn kỹ thiếu niên, y mặc một bộ y phục trắng trông hơi gầy yếu, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, không một chút huyết sắc, chân mày hiền hòa, nhìn vào vô cùng dễ chịu, một đôi mắt rất sạch sẽ, không chút tạp chất.
Cẩm Niên nghiêm túc hồi tưởng lại, loại diện mạo chỉ cần thấy một lần là không thể quên được này, nàng thực sự không có ấn tượng.
“Xin lỗi, chắc ngươi nhận nhầm người rồi, ta chưa từng gặp ngươi.” Cẩm Niên lắc đầu nói.
“Sao mà nhận nhầm được chứ. Là ngươi quên ta rồi, hồi đó ta còn muốn mời ngươi ăn đùi gà nữa đấy!” Trong mắt thiếu niên hiện lên một tia ủy khuất và đau lòng.
Đôi mắt của Cẩm Niên rất sáng, giống như lưu ly có hào quang vậy. Y chưa từng thấy đôi mắt nào như thế, nên y biết chắc mình không nhận nhầm người.
“Đùi gà?” Cẩm Niên nghiêm túc nhớ lại, nàng đột nhiên nhìn thiếu niên cười nói: “Ngươi là cái cậu bé bị xương gà hóc ở cổ đó, hình như tên là Chu Nguyên phải không.”
Mặt Chu Nguyên đỏ lên trông thấy, nhắc lại chuyện đó y vẫn có mấy phần ngượng ngùng, nhưng vẫn rất vui vì Cẩm Niên không quên mình.
“Chuyện năm đó vẫn chưa cảm ơn ngươi hẳn hoi, nếu không có ngươi, ước chừng ta cũng chẳng sống được đến giờ.” Y có chút thẹn thùng cười nói.
Cẩm Niên đang định khách khí vài câu thì Đại Phán từ trong thư viện đi ra.
Hắn nghi hoặc nhìn Chu Nguyên, hỏi: “Vị này là?”
“Y tên Chu Nguyên.” Giới thiệu xong, Cẩm Niên lại nhìn về phía Chu Nguyên nói: “Chu Nguyên, vị này là đại ca của ta, Tô Thiên Hòa.”
Đại Phán nghe xong, đột nhiên thấy cái tên này có chút quen tai.
“Chu Nguyên? Ngươi là Thế t.ử của phủ Trấn Quốc Công!” Đại Phán có chút kinh ngạc nói, vội vàng định hành lễ nhưng lại bị Chu Nguyên ngăn lại.
“Không cần đa lễ, đã cùng học ở một thư viện thì sau này là đồng môn rồi, muội muội ngươi có ơn cứu mạng với ta, nếu ở thư viện gặp khó khăn gì, cứ việc đến tìm ta, hôm nay ta vừa được phân vào lớp Giáp.” Nói xong câu này, Chu Nguyên không kìm được ho khan mấy tiếng.
Tên tùy tùng bên cạnh vội vàng lo lắng nói: “Thế t.ử, chúng ta về trước thôi, đứng ở nơi đầu gió lâu không tốt cho cơ thể của ngài đâu.”
“Không sao.” Chu Nguyên xua tay, rồi nhìn về phía Cẩm Niên hỏi: “Đã qua lâu như vậy, ta thậm chí còn chưa biết tên của ân nhân cứu mạng nữa!”
“Ta tên Tô Cẩm Niên, ‘Cẩm sắt vô đoan ngũ thập huyền, nhất huyền nhất trụ tư hoa niên’, tên lấy từ đây.” Cẩm Niên giải thích thêm một câu.
Có lẽ nghe thấy một số học t.ử có thành kiến với đại ca nhà mình nên Chu Nguyên vừa rồi mới nói những lời đó, có câu này của y, Cẩm Niên cũng yên tâm hơn nhiều, vì vậy ấn tượng với Chu Nguyên cũng tốt lên mấy phần.
Tuy nhiên nhìn sắc mặt trắng bệch của Chu Nguyên và tiếng ho không dứt, Cẩm Niên có chút nghi hoặc, dù không bắt mạch nhưng nàng cảm thấy mạch tượng của y rất ổn định, trông không giống như có vấn đề gì.
“Thế t.ử, đến lúc phải về nhà rồi, không thì phu nhân sẽ lo lắng đấy.” Tùy tùng bên cạnh thấy Chu Nguyên ho dữ dội, vội vàng khuyên nhủ.
Chu Nguyên bất đắc dĩ đành gật đầu, chào Cẩm Niên một tiếng rồi rời đi.
