Năm Đại Hạn Gian Nan, Bé Gái Có Không Gian Nuôi Sống Cả Gia Tộc - Chương 115: Bọn Họ Lừa Ta
Cập nhật lúc: 27/04/2026 17:40
Chu Nguyên vì tình trạng sức khỏe nên gần đây vẫn chưa từng tới học viện, hiện giờ dù đã trừ được cổ trùng nhưng vẫn cần điều dưỡng lâu dài mới có thể từ từ khang phục.
“Cẩm Niên, thời gian này vất vả cho muội thường xuyên chạy tới phủ rồi, hiện giờ tình hình nương thân của ta đã tốt hơn nhiều, cảm ơn muội.” Chu Nguyên vô cùng cảm kích nói với Cẩm Niên.
Cẩm Niên thu lại ngân châm, nhìn Chu Nguyên đáp: “Không cần khách khí, Chu bá bá chẳng phải cũng đã trả tiền chẩn trị cho ta rồi sao.”
Lão quốc công có lẽ cũng cảm thấy ngại khi để Cẩm Niên cứ phải liên tục chạy tới trấn quốc công phủ như vậy, nên đã trả cho nàng một khoản tiền chẩn trị rất lớn, Cẩm Niên từ chối không được đành phải nhận lấy.
“Tiền chẩn trị là việc nên làm, nhưng đã trả tiền cũng không ảnh hưởng tới việc ta cảm ơn muội. Gần đây thân thể ta hồi phục khá tốt, hay là để ta đưa muội về nhé, nhân tiện tới phủ của muội bái phỏng một phen.”
Chu Nguyên muốn đỡ lấy hòm t.h.u.ố.c trong tay Cẩm Niên nhưng bị nàng né tránh.
Đúng lúc này Quân Diệc Nhiên vừa tới sân, nhìn thấy cảnh này, hắn nhíu mày, ho một tiếng rồi nói: “Hai người các ngươi đang làm gì vậy?”
Nghe thấy tiếng động, Cẩm Niên và Chu Nguyên quay người nhìn về phía cửa, thấy Quân Diệc Nhiên trong sân, cả hai đều có chút kinh ngạc.
Quân Diệc Nhiên thấy Chu Nguyên đứng sau lưng Cẩm Niên định hành lễ với mình, hắn vội vàng dùng ánh mắt ra hiệu, ngăn cản động tác của Chu Nguyên.
Cẩm Niên có chút nghi hoặc hỏi: “Sao huynh cũng tới quốc công phủ thế, còn nữa, mắt huynh bị chuột rút à?”
Quân Diệc Nhiên che giấu vẻ ngượng ngùng trên mặt, nhìn Chu Nguyên nói: “Ta tới quốc công phủ là để thăm Chu thế t.ử, nghe nói huynh ấy bị bệnh, ta có chút lo lắng.”
Chu Nguyên tuy có chút khó hiểu, nhưng cũng vội vàng thuận theo lời Quân Diệc Nhiên mà nói: “Ta và Diệc Nhiên huynh từ nhỏ đã quen biết, chúng ta là bằng hữu cực tốt, xem dáng vẻ Cẩm Niên thế này, chắc là cũng quen biết huynh ấy nhỉ?”
“Quen chứ, nhưng vị bằng hữu này của huynh chẳng ra làm sao cả, huynh bệnh bao nhiêu ngày rồi mà giờ hắn mới tới thăm.” Cẩm Niên ghé sát bên tai Chu Nguyên nhỏ giọng lầu bầu.
Chu Nguyên nhìn khuôn mặt u ám của Quân Diệc Nhiên, thầm thay Cẩm Niên đổ mồ hôi hột.
Hắn vội vàng gượng cười nói: “Chắc là Diệc Nhiên huynh gần đây có chút bận rộn.”
“Huynh ấy bận sao? Ta thấy huynh ấy rảnh rỗi lắm, ngày nào cũng chạy tới nhà ta!” Cẩm Niên dường như không chú ý tới sắc mặt của Quân Diệc Nhiên, tiếp tục lầu bầu.
Quân Diệc Nhiên đen mặt, từ kẽ răng rít ra một câu: “Tô Cẩm Niên, ta chưa có điếc, nghe thấy cả đấy!”
Cẩm Niên bấy giờ mới chú ý tới sắc mặt của Quân Diệc Nhiên, nàng có chút chột dạ lùi lại một bước, cứng miệng nhìn hắn nói: “Ta... ta nói cũng là sự thật mà!”
Đang lúc Quân Diệc Nhiên định bước tới nói gì đó thì lại bị một bóng người đột nhiên xông ra chắn ngang.
Quân Mộng Dao vừa vào sân đã nghe thấy giọng nói đầy tức giận của Quân Diệc Nhiên, thấy hắn định tiến về phía Cẩm Niên, nàng ta vội lấy hết can đảm chắn trước mặt hắn.
Nàng ta đầy vẻ nghĩa hiệp nói: “Nhị hoàng huynh, huynh không được bắt nạt Cẩm Niên!”
Quân Diệc Nhiên nhìn Quân Mộng Dao đột ngột xuất hiện, đầu tiên là sững lại một chút, sau đó cảm thấy vô cùng cạn lời, rốt cuộc là ai bắt nạt ai chứ?
Tuy nhiên hắn thắc mắc nhiều hơn, hoàng muội này của mình quen biết Cẩm Niên từ khi nào, mà còn bảo vệ nàng ấy đến thế.
Cảm giác nàng ta so với bình thường có chút không giống lắm.
Chẳng phải nàng ta chỉ chơi thân với Cao T.ử Huyên sao? Hơn nữa vì muốn gần gũi với Thái hậu, ngay cả thói quen ăn mặc cũng có ý bắt chước theo.
Hôm nay ăn mặc trái lại rất thanh đạm, trên đầu chỉ có một cây trâm hoa đào, lại hiện rõ vẻ thẹn thùng của thiếu nữ, vài phần ngạo khí thường trực trên thần sắc giờ cũng không còn nữa.
Vành mắt nàng ta đỏ hoe, còn có chút sưng, dường như đã khóc suốt một đêm.
Cẩm Niên cũng phát hiện ra điều này, nàng không để tâm tới cách Quân Mộng Dao vừa gọi Quân Diệc Nhiên, mà đầy vẻ quan tâm kéo tay nàng ta hỏi: “Sao vậy, là ai bắt nạt muội?”
Quân Mộng Dao bị Cẩm Niên hỏi một câu như vậy, càng cảm thấy ủy khuất hơn, lập tức ôm chầm lấy Cẩm Niên khóc nức nở.
“Oa oa oa, Cẩm Niên, bọn họ đều là kẻ l.ừ.a đ.ả.o, bọn họ đều đang lừa ta.” Quân Mộng Dao nước mắt nước mũi giàn dụa, quẹt loạn xạ lên người Cẩm Niên, khóc không ngừng lại được.
Cẩm Niên chẳng hề để ý, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nàng ta, dịu dàng an ủi.
Quân Mộng Dao khóc một lúc mới dừng lại, vừa ủy khuất vừa phẫn nộ nói với Cẩm Niên: “Uổng cho ta đối xử chân thành với bọn họ như vậy, thế mà bọn họ từ đầu đến cuối đều đang lợi dụng ta.”
Thấy trong mắt Cẩm Niên đầy vẻ nghi hoặc, nàng ta lại quay sang nhìn Quân Diệc Nhiên, bĩu môi, cúi đầu nói: “Đều tại Mộng Dao, những năm nay không nghe lời khuyên bảo của hai vị hoàng huynh, nếu không cũng sẽ không để bọn họ từ chỗ muội thám thính được nhiều tin tức như vậy.”
Những năm nay quả thực vì sự tiết lộ của Quân Mộng Dao mà khiến nhiều kế hoạch vốn có của Quân Diệc Nhiên và Quân Chính Hoa bị đổ bể.
Sau đó hai người cũng từng tìm cách thuyết phục Quân Mộng Dao, nhưng Thái hậu ở giữa ly gián, quan hệ của ba huynh đệ ngày càng xa cách.
Hiện giờ không biết đã xảy ra chuyện gì, trong phút chốc Quân Mộng Dao lại nghĩ thông suốt rồi.
Chuyện này phải kể từ ngày hôm qua, nàng ta cùng thị nữ đem điểm tâm tới cho Thái hậu, đúng lúc ngày hôm đó Cao T.ử Huyên cũng tiến cung.
Quân Mộng Dao đặt điểm tâm xuống xong, không quấy rầy hai người nhiều liền đứng dậy rời đi.
Đi được một nửa, nàng ta sực nhớ tới thắc mắc trước đó của mình, muốn quay lại hỏi Thái hậu và Cao T.ử Huyên xem có phải điểm tâm nàng ta gửi tới họ ăn không có hiệu quả hay không.
Khi nàng ta đi tới bên ngoài Thọ An cung, cửa không có người canh giữ, đúng lúc nàng ta định đẩy cửa vào thì cuộc đối thoại của Cao Phi Lam và Cao T.ử Huyên trong điện khiến nàng ta vô cùng chấn động.
“Cô mẫu, cái con bé ngốc nghếch đó thật là nực cười, suốt ngày gửi mấy thứ điểm tâm mua từ mấy tiệm nhỏ tới, còn nói cái gì mà có công hiệu làm đẹp, loại lời quỷ quái này mà cũng có người tin, con đều đem thưởng cho thị nữ ăn hết rồi.” Cao T.ử Huyên ngồi bên cạnh Cao Phi Lam, vẻ mặt đầy khinh miệt nói.
Cao Phi Lam nhấp một ngụm trà mới mở lời: “Mấy lời này con đừng để nó nghe thấy, tuy nói tác dụng hiện giờ của nó cũng không lớn lắm, nhưng dù sao vẫn còn nghe lời ta. Hôm kia La Đan vương có gửi thư cầu thân, nó hiện giờ cũng vừa tròn mười ba tuổi, ý của ai gia vốn là muốn đợi thêm một năm nữa, nhưng... hiện giờ tình hình phức tạp, chi bằng gả nó đi hòa thân với La Đan!”
“La Đan là một nước nhỏ, nếu có thể quy thuận nước ta, đưa một đích công chúa đi hòa thân cũng không thiệt.” Cao T.ử Huyên nghe xong phân tích, sau đó nàng ta lại có chút thẹn thùng nói: “Cô mẫu biết tâm ý của con mà, hiện giờ Diệc Nhiên ca ca cũng đã đến tuổi có thể lập phi rồi, không biết...”
Cao Phi Lam liếc nhìn nàng ta một cái, không cho phép thương lượng nói: “Thu lại cái tâm tư nhỏ mọn đó của con đi, nữ t.ử Cao gia chúng ta định sẵn là phải trở thành Hoàng hậu, còn việc khi nào ngồi lên vị trí đó thì cũng không cần gấp, ít nhất bây giờ chưa phải lúc.”
Những lời tiếp theo, Quân Mộng Dao không dám tiếp tục nghe nữa, nàng ta sợ bản thân không khống chế được cảm xúc mà bị lộ.
Những năm nay quan hệ của nàng ta với hai vị hoàng huynh cũng không mấy hòa thuận, nhưng trong lòng thực sự ủy khuất khó chịu, liền tới trấn quốc công phủ tìm Cẩm Niên.
