Năm Đại Hạn Gian Nan, Bé Gái Có Không Gian Nuôi Sống Cả Gia Tộc - Chương 146: Lục Nam Khê
Cập nhật lúc: 27/04/2026 17:46
May mà khi đó mua trạch t.ử đủ lớn, hiện giờ bấy nhiêu người ở cũng đủ rồi.
Bởi vì phải lo liệu hôn sự của Đại Phán, các cửa hàng tạm thời đóng cửa.
Tô T.ử Mộc, Vương Diệu Vinh, Nhị Phán, Tam Phán biết chuyện Đại Phán sắp thành thân cũng cực kỳ vui mừng.
Sau khi Hạ Oánh Oánh ổn định chỗ ở liền đến Tô gia tìm Cẩm Niên.
Cẩm Niên nhìn cô nương đang bận rộn đi theo sau m.ô.n.g Nhị Phán ở trong nhà, nàng hiếu kỳ kéo Hạ Oánh Oánh hỏi: “Cô nương kia là ai vậy?”
Hạ Oánh Oánh lập tức bắt đầu nói hăng say với Cẩm Niên.
“Nàng ấy tên là Lục Nam Khê, bị đụng trúng đầu nên mất trí nhớ, cái gì cũng không nhớ ra được, nhị ca của muội gặp được trên phố, thấy nàng đáng thương nên cho một cái bánh, thế là nàng liền bám theo không đi nữa, may mà còn coi là thông minh, sau đó liền làm việc ở thương hành Tô gia, không thích nói chuyện, chỉ thỉnh thoảng nói với nhị ca của muội vài câu, cho nên lần này mới mang nàng cùng đến hoàng thành.”
Sau khi nghe Hạ Oánh Oánh nói xong, Cẩm Niên lập tức bừng tỉnh đại ngộ, hèn chi phụ mẫu chỉ giới thiệu đơn giản tên của nàng, lại không thấy nàng nói câu nào.
Trông cũng là một cô nương đáng yêu, đi theo sau Nhị Phán giống như một cái đuôi nhỏ vậy, hai người hầu như là hình với bóng.
“Đừng quản những thứ này nữa, trong nhà có bọn họ bận rộn rồi, muội dẫn ta đi hoàng thành chơi đi, ta vẫn là lần đầu tiên đến hoàng thành đó!” Hạ Oánh Oánh liếc mắt nhìn quanh, thấy hai nhóc con không có mặt, liền quyết định bắt cóc Cẩm Niên đi trước, tránh để tụi nó tranh giành với mình.
Cẩm Niên tự nhiên không có từ chối, liền dẫn Hạ Oánh Oánh đi ra ngoài, hai nhóc con lúc tới nơi thì đã hụt mất người, tức đến mức giậm chân thình thịch.
Ra khỏi Tô phủ, trên đường phố vô cùng náo nhiệt, Cẩm Niên chuẩn bị dẫn Hạ Oánh Oánh đi dạo xung quanh một chút, kết quả liền nghe thấy mọi người vây quanh nghị luận xôn xao.
Mà đối tượng bị nghị luận lại là người Cẩm Niên quen biết.
“Bạch Cửu Từ dù sao cũng là người đọc sách, vậy mà lại bất hiếu như vậy, khiến phụ thân ruột của mình tức đến mức hộc m.á.u.”
“Uổng công làm con mà, loại người này đúng là sỉ nhục của Nam Dương quốc chúng ta.”
“Làm con không hiếu, tất làm thần không trung, khó thành đại sự.”
“Trang gia chủ tuổi tác đã cao, không biết có cầm cự qua nổi không đây!”
Người xung quanh kẻ tung người hứng, liền dán lên người Bạch Cửu Từ cái mác bất hiếu.
“Bạch Cửu Từ, thiếu chủ của Vong Hoài Lâu sao?” Hạ Oánh Oánh có chút nghi hoặc nhìn Cẩm Niên hỏi.
Cẩm Niên gật đầu nói: “Là hắn, dù sao hôm nay không có việc gì, chúng ta đến Trang gia thăm hỏi một phen đi!”
Hạ Oánh Oánh đương nhiên không có ý kiến, hai người đang định đi tới thì trước mặt dừng lại một cỗ xe ngựa.
Cẩm Niên lập tức nhận ra đây là xe ngựa của Quân Diệc Nhiên, nàng kéo Hạ Oánh Oánh không thèm chào hỏi mà trực tiếp đi lên.
Động tác vô cùng tự nhiên, nhìn qua là biết thường xuyên làm như vậy.
Thực ra bản thân Cẩm Niên có lẽ cũng không nhận ra, nàng tuy gọi Quân Diệc Nhiên là Yến Vương điện hạ, nhưng thực chất rất ít khi khách khí với hắn.
Quân Diệc Nhiên thấy Cẩm Niên và Hạ Oánh Oánh đi lên liền phân phó Bạch Vũ đ.á.n.h xe.
Cẩm Niên nghi hoặc nhìn hắn nói: “Ngài cũng không hỏi xem ta muốn đi đâu sao.”
“Cái này còn cần phải hỏi ư? Nàng đương nhiên là muốn đi gặp Bạch Cửu Từ.” Quân Diệc Nhiên vô cùng khẳng định nói.
Cẩm Niên có chút kinh ngạc, nàng nhìn Quân Diệc Nhiên, đùa rằng: “Ngài không phải là con giun trong bụng ta đấy chứ.”
“Quen biết lâu như vậy rồi, cho dù không gặp mặt không nói chuyện ta cũng có thể đoán được tâm tư của nàng.” Quân Diệc Nhiên vẻ mặt tự tin nhìn Cẩm Niên, nhếch môi cười nói.
Dường như là đạo lý này, chỉ là Cẩm Niên còn muốn biện bạch thêm vài câu, nhưng rất nhanh đã tới Trang phủ.
Sau khi xuống xe, khi hai người đi tới trước cửa Trang phủ lại bị người cản lại, Quân Diệc Nhiên không có giải thích mà trực tiếp lấy ra thân phận lệnh bài, thị vệ nào dám cản nữa, vội vàng cho đi và dẫn đường phía trước.
Hạ Oánh Oánh thì toàn bộ quá trình nhìn phương thức chung đụng của hai người Cẩm Niên và Quân Diệc Nhiên mà như suy tư điều gì, sau đó càng bị thân phận của Quân Diệc Nhiên làm cho chấn kinh.
Ba người tới viện t.ử của Trang gia gia chủ, bên trong đã vây kín người, mọi người đều chú ý tình hình trong phòng, không ai phát hiện bóng dáng của ba người Quân Diệc Nhiên.
Thị vệ đi tới bên cạnh một nam t.ử trung niên thấp lùn nhỏ giọng nói một câu, nam t.ử trung niên lập tức xoay người, sau khi nhìn thấy Quân Diệc Nhiên liền vội vàng hành lễ, những người còn lại phản ứng lại xong cũng nhao nhao hành lễ.
“Yến Vương điện hạ sao lại quang lâm hàn xá rồi, thật sự là không kịp đón tiếp từ xa mà!” Nam t.ử trung niên tươi cười nói những lời khách sáo.
“Ngươi là ai? Bạch Cửu đâu?” Quân Diệc Nhiên không muốn nói nhảm với hắn, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi.
Nam t.ử trung niên hành lễ nói: “Thảo dân Trang Hành, Trang gia gia chủ Trang Thời Ôn chính là gia huynh, còn về điệt nhi Cửu Từ lúc này đang ở nội thất...”
“Bởi vì trong nội thất có thiết lập cơ quan, chỉ có thể mở ra từ bên trong, Cửu Từ nếu không ra, những người bên ngoài chúng ta đây cũng không có cách nào.” Trang Hành bất lực nói.
Cơ quan?
Nhà ở tầm thường vì sao lại xây dựng cơ quan?
Nén xuống nghi hoặc trong lòng, ba người liền ở trong viện đợi nửa canh giờ, cửa nội thất mới chậm rãi được đẩy ra.
Gương mặt vốn dĩ ôn hòa của Bạch Cửu Từ, lúc này tỏ ra có chút lãnh đạm.
Trang Hành tiên phong xông qua vội vàng quan tâm hỏi: “Đại ca ông ấy thế nào rồi, Cửu Từ, hiện giờ không phải lúc đùa giỡn, phải để y sư vào trước để chẩn trị cho đại ca đã!”
Bạch Cửu Từ nhìn dáng vẻ khổ khẩu bà tâm của Trang Hành, lạnh lùng nói một câu: “Không cần nữa, người đã đi rồi.”
Sau đó không thèm để ý đến tiếng mắng nhiếc đau lòng của Trang Hành, liền đi về phía Cẩm Niên.
“Sao các người lại tới đây?” Bạch Cửu Từ biểu tình vô cùng bình thản hỏi, không hề giống dáng vẻ vừa mới mất cha.
Cẩm Niên do dự một lát vẫn không mở miệng hỏi.
“Tiện đường.” Câu trả lời của Quân Diệc Nhiên vô cùng súc tích.
Hạ Oánh Oánh từ sau lưng hai người ló đầu ra chào hỏi Bạch Cửu Từ, lúc này nàng cũng không biết nên nói cái gì, nửa ngày mới rặn ra được một câu "xin hãy nén bi thương".
“Trong phủ còn có việc, chiêu đãi không chu toàn, hôm khác sẽ tụ họp hẳn hoi với các vị sau.” Bạch Cửu Từ chắp tay hành lễ xong liền rời đi.
Cẩm Niên cảm thấy hắn tuy biểu tình bình thản, nhưng dường như lại không hẳn như vậy, tuy nhiên nhất thời bán hội cũng không nhận ra được điều gì.
Sau khi ba người rời đi, Trang phủ lập tức phát tang, tiếng mắng nhiếc của mọi người ở hoàng thành đối với Bạch Cửu Từ càng thêm kịch liệt.
Quân Diệc Nhiên cùng Cẩm Niên và Hạ Oánh Oánh cùng quay về Tô phủ.
Sau khi hỏi thăm mọi người Tô gia xong, hắn liền đi tìm Đại Phán.
Hạ Oánh Oánh thấy hắn đi rồi mới nhiều chuyện hỏi: “Có tình huống nha, tiểu Cẩm Niên.”
Cẩm Niên bị câu nói này của Hạ Oánh Oánh hỏi đến mức có chút mê mang, nàng vẻ mặt không hiểu nhìn Hạ Oánh Oánh.
“Đừng phủ nhận, ta liếc mắt một cái là có thể nhìn ra được, quan hệ của muội và Yến Vương điện hạ tuyệt đối không bình thường.” Hạ Oánh Oánh tự tin và khẳng định nói.
Cẩm Niên không có biện bạch nàng gật đầu nói: “Đúng vậy, muội và huynh ấy từ nhỏ đã quen biết, quan hệ đương nhiên tốt rồi.”
Hạ Oánh Oánh nhìn qua là biết Cẩm Niên không hiểu ý mình, tuy nhiên nàng cũng không nói quá rõ ràng.
Dù sao tiểu cô nương da mặt mỏng, nhiều chuyện vẫn phải để nàng tự mình từ từ thấu hiểu.
