Năm Đại Hạn Gian Nan, Bé Gái Có Không Gian Nuôi Sống Cả Gia Tộc - Chương 184: Quan Phụ
Cập nhật lúc: 27/04/2026 17:53
“Quân Diệc Nhiên, ta thấy kẻ vừa rồi có chút kỳ quái, sức mạnh y xuất ra dường như không phải nội lực nhỉ!” Cẩm Niên cảm thấy không khí có chút trầm trọng, bèn chuyển chủ đề nói.
Quân Diệc Nhiên gật đầu đáp: “Quả thực, nếu ta đoán không lầm, sức mạnh y vừa sử dụng chắc hẳn là vận lực.”
“Vận lực? Chẳng lẽ y là người Bắc Mạc.” Cẩm Niên suy đoán.
“Không nhất định.” Quân Diệc Nhiên nhận định: “Từ nghìn năm trước, sau khi hộ quốc thần thú biến mất, vận lực cũng theo đó mà tiêu tán, giờ đây thế mà lại có người trong cơ thể vẫn chứa đựng vận lực, nếu bảo có liên quan tới Bắc Mạc thì cũng không thông.”
Cẩm Niên nhất thời cũng không biết nói gì: “Chúng ta về trước đi, xem Ngụy gia gia đã về chưa, hỏi ông ấy một chút xem sao.”
Quân Diệc Nhiên gật đầu, giờ cũng chỉ có thể như vậy.
Sau khi Cẩm Niên và Quân Diệc Nhiên rời khỏi rừng rậm, không lâu sau có ba người bước chân vào nơi này.
“Đại ca, huynh có cảm nhận được không? Hình như là ——” Trần Huyền Dung có chút không chắc chắn nói với Trần Trạch Hy.
Trần Thanh Dung thì thắc mắc: “Cái gì, nhị tỷ tỷ cảm nhận được cái gì cơ?”
“Là vận lực!” Trần Trạch Hy móc ra một miếng bạch ngọc, chỉ thấy bạch ngọc tỏa ra luồng sáng yếu ớt.
“Thức Linh Ngọc sáng lên rồi, đại ca!” Trần Thanh Dung kinh ngạc nhìn miếng ngọc, kích động nói: “Thật sự có vận lực, chúng ta mau tìm xem!”
“Nếu như muội có được vận lực, Chích Dương thái t.ử nhất định sẽ chọn muội làm Thái t.ử phi.” Trần Thanh Dung không nhịn được mà ảo tưởng.
Trần Trạch Hy và Trần Huyền Dung cả hai đều không buồn để ý tới Trần Thanh Dung.
“Đại ca, chúng ta nhìn quanh xem sao!” Trần Huyền Dung nói xong với Trần Trạch Hy liền trực tiếp rời đi.
Hai người tỉ mỉ tìm kiếm nửa ngày cũng không tìm thấy thông tin gì hữu dụng.
“Ở đây từng xảy ra giao đấu, nhưng vừa có sấm vừa có lửa, dường như không có công pháp nào quái dị như thế này!” Trần Huyền Dung nhìn mức độ hư hại của cây cối xung quanh, có chút nghi hoặc nói.
Trần Trạch Hy im lặng hồi lâu rồi nói: “Về thôi, chúng ta đã lỡ mất thời cơ rồi.”
Trần Thanh Dung thấy hai người định đi, vô cùng không cam lòng nói: “Đại ca, nhị tỷ tỷ, chúng ta tìm thêm chút nữa đi, vừa nghe thấy động tĩnh chúng ta đã chạy tới đây ngay, bọn họ làm sao có thể rời đi nhanh như vậy được.”
Nhưng hai người bước chân không dừng, chẳng thèm lý tới nàng ta.
Trần Thanh Dung có chút nản lòng, đành phải đi theo sau.
Khi bọn họ đi tới cửa khách điếm, đúng lúc gặp phải Cẩm Niên và Quân Diệc Nhiên.
“Là huynh à, huynh tên là gì vậy, là người nước nào, cũng vì dãy núi Mê Vụ mà tới đây sao?” Trần Thanh Dung kích động chạy tới trước mặt Quân Diệc Nhiên, hỏi dồn dập mấy câu hỏi.
Quân Diệc Nhiên bây giờ mới phát hiện ra, hóa ra thật sự có kẻ đáng ghét như lũ ruồi nhặng vậy.
Trần Thanh Dung thấy Quân Diệc Nhiên không nói lời nào, lại tiếp tục mở miệng: “Huynh người này sao mà không biết điều thế, chẳng qua là có gương mặt đẹp thôi sao? Có gì mà...”
Trần Thanh Dung lời còn chưa nói hết đã bị Trần Huyền Dung một tay lôi trở về.
“Đừng có làm loạn nữa!” Trần Huyền Dung lườm đứa muội muội không yên phận của mình một cái, sau đó hành lễ, nói lời xin lỗi với Quân Diệc Nhiên.
Mà Trần Trạch Hy ở bên cạnh không hề nói chuyện, mà luôn quan sát Cẩm Niên.
Cẩm Niên cảm nhận được một đạo ánh mắt rơi trên người mình, nàng đối diện với ánh mắt không chút gợn sóng của Trần Trạch Hy.
Hai người nhìn chằm chằm đối phương, Quân Diệc Nhiên phát giác được liền đứng chắn trước mặt Cẩm Niên.
“Cô nương trên người dường như có không ít bí mật nhỉ.” Trần Trạch Hy đột nhiên lên tiếng, nói xong câu này liền rời đi.
Trong lòng Cẩm Niên vô cùng kinh ngạc, vừa rồi đối diện với đôi mắt của Trần Trạch Hy, nàng đột nhiên cảm thấy bản thân dường như bị nhìn thấu vậy.
Sau khi Trần Thanh Dung bị Trần Huyền Dung kéo đi, Quân Diệc Nhiên xoa xoa đầu Cẩm Niên nói: “Đừng lo lắng, bọn họ chắc hẳn là người của nhà họ Trần, nước Đông Bình.”
“Nhà họ Trần ở Đông Bình có khả năng trinh sát rất mạnh, có thể thông qua đôi mắt của người khác mà đoán được suy nghĩ trong lòng họ, vừa rồi khi nàng đối thị với y, trong lòng chắc hẳn vô cùng giới bị, vì thế mới để y nhìn ra được chút gì đó.”
Quân Diệc Nhiên tiếp tục nói: “Y tuổi đời còn trẻ, nếu nàng giấu chuyện trong lòng sâu, y sẽ không nhìn ra được đâu.”
“Đông Bình Trần gia?” Cẩm Niên thắc mắc: “Trần gia cũng là thế gia ẩn thế sao?”
Quân Diệc Nhiên gật đầu đáp: “Phải, Trần gia được coi là đại gia tộc đứng hàng đầu ở Đông Bình.”
Cẩm Niên còn định hỏi thêm gì đó, lại thấy Ngụy Huyền Minh dẫn theo một thiếu niên có khuôn mặt cương nghị bước vào.
“Ngụy gia gia, ông đã về rồi.” Cẩm Niên thấy Ngụy Huyền Minh trở về, trong lòng thầm an tâm không ít.
Ngụy Huyền Minh chỉ vào nam t.ử phía sau nói: “Người ta mang về cho cháu đây, tên là...”
“Quan Phụ!” Thiếu niên thấy Ngụy Huyền Minh không nhớ nổi tên mình, bèn chắp tay hành lễ nói với Cẩm Niên.
“Ngươi là thống lĩnh doanh trại tư binh?” Cẩm Niên không chắc chắn hỏi.
Quan Phụ rành mạch từng câu: “Không phải tư binh doanh, mà là Hổ Bôn quân!”
Hổ Bôn quân?
Cẩm Niên dường như đã hiểu ra điều gì, bèn mỉm cười nói: “Hổ Bôn quân thống lĩnh Quan Phụ, ta gọi là Tô Cẩm Niên, trước khi tiến vào dãy núi Mê Vụ, ngươi liền chịu sự sai bảo của ta.”
“Vâng, hết thảy nghe theo Tô tiểu thư phân phó!” Quan Phụ lại chắp tay, giọng nói vang dội nói.
Cẩm Niên xoa xoa lỗ tai, bất đắc dĩ nói: “Ngươi nói nhỏ một chút, ta có thể nghe thấy.”
“Xin lỗi Tô tiểu thư!” Giọng của Quan Phụ vẫn rất lớn, khiến người ta nhức cả tai.
Ngay khi Cẩm Niên tưởng rằng hắn cố ý như vậy, nhưng câu nói tiếp theo của hắn lại khiến nàng cau c.h.ặ.t c.h.â.n mày.
“Tai của ta có vấn đề, vì thế giọng nói hơi lớn, đã sớm thành thói quen, xin Tô tiểu thư đừng để tâm.” Ánh mắt Quan Phụ vô cùng trong sáng, khi nói lời này không hề thấy vẻ tự ti.
Trách không được hắn lại đứng gần mình như vậy, hóa ra thính lực có vấn đề, đứng xa sợ nghe không được.
“Không sao, ta không để tâm đâu.” Cẩm Niên vội vàng lắc đầu nói.
Sau đó nàng nhớ ra điều gì lại hỏi: “Toàn bộ người trong Hổ Bôn quân đều giống như ngươi sao?” Lo sợ hắn hiểu lầm, Cẩm Niên vội vàng giải thích: “Ta không có ác ý, chỉ là muốn tìm hiểu về Hổ Bôn quân một chút.”
“Vâng, bọn họ đều giống như ta, đều là những người có khuyết tật.” Quan Phụ cúi đầu, ánh mắt mang theo chút bi phẫn.
Nếu có thể, hắn tình nguyện mọi khổ nạn đều đổ dồn lên một mình mình.
Cẩm Niên lúc này dường như đã hiểu tại sao Ngô Truyện lại khẩn trương những người này đến vậy.
“Đã để lại cho ngươi một gian phòng, ta bảo Tiểu Ngọc đưa ngươi đi nghỉ ngơi!” Khi nói chuyện với Quan Phụ, giọng của Cẩm Niên cũng dần lớn lên không ít.
Tiểu Ngọc nhận được mệnh lệnh liền đưa Quan Phụ tới phòng khách.
Sau đó Cẩm Niên mới nhìn Ngụy Huyền Minh hỏi: “Ngụy gia gia, bốn đại hộ quốc thần thú sớm đã biến mất từ nghìn năm trước, vậy vận lực trong cơ thể chúng liệu có thể lưu giữ đến tận bây giờ không?”
“Tất nhiên là không thể rồi.” Ngụy Huyền Minh trả lời: “Kể từ khi chúng biến mất, vận lực trong cơ thể cũng sẽ biến mất theo, làm sao có thể lưu giữ tới tận bây giờ, trừ phi...”
Ngụy Huyền Minh nghĩ tới điểm này lập tức cảm thấy không thể nào.
