Năm Đói Kém! Trưởng Tỷ Tám Tuổi Dắt Nương Mang Thai Chạy Nạn (vé Tàu Ngày Tận Thế) - Chương 190: Cố Nam.

Cập nhật lúc: 09/02/2026 19:17

Bản khế nhà kia chẳng qua chỉ là một tờ giấy mỏng manh.

Nhưng trên đó ghi rõ tên chủ hộ, lý do người bán bán nhà, kết cấu ngôi nhà, diện tích lớn nhỏ, số gian, giá cả, thậm chí cả độ mới cũ và tình trạng trang trí đều được ghi chú lại.

Phía dưới còn có tên và dấu tay của hiệu buôn, người trực tiếp giao dịch, người làm chứng, cuối cùng mới là quan ấn của quan phủ.

"Kỳ lạ thật."

"Viên lão bản, tên của lão bộc nhà ngài chẳng phải là Viên Chu Thạch sao? Tại sao trên văn tự khế ước lại không để tên này?" Cố Cẩn vừa hỏi vừa đưa lại tờ giấy mỏng.

Viên Thiên Đông thấy Cố Cẩn chấp nhất không nhận, đành phải thôi, lão cất kỹ khế ước, nhỏ giọng giải thích.

"Nô tịch tại Chu quốc không có tư cách mua bán nhà cửa. Quê cũ của Chu Thạch ở huyện Thanh Mai, có lẽ hắn đã dùng danh nghĩa của đứa cháu gọi bằng chú để mua."

Viên Chu Thạch bản danh là Giản Đại.

Hắn là trưởng t.ử của Giản gia.

Dưới còn có ba người đệ đệ và một người muội muội.

Hắn có một người đệ đệ út tên là Giản Tứ.

Giản Tứ từ nhỏ thông tuệ, mười sáu tuổi đã đỗ Đồng sinh. Người trong nhà vì cung phụng hắn ăn học mà đã đập nồi bán sắt, cảnh nhà nghèo rớt mùng tơi.

Để có tiền cho đệ út thi lên Tú tài, Viên Chu Thạch đã tự bán thân mình vào Viên phủ làm nô bộc.

Người Giản gia đều nghĩ rằng, đợi đến khi đệ đệ đỗ Tú tài, làm rạng rỡ tổ tông thì có thể chuộc Giản Đại về...

Nào ngờ Giản Tứ thi năm này qua năm khác đều không đỗ.

Lại một năm nọ, hắn bị thí sinh cùng trường thi tố cáo là gian lận. Giản Tứ căn bản không hề gian lận, nhưng lại bị quan phủ đóng dấu định tội.

Hắn khiếu nại không thành, hổ thẹn cùng cực, bèn tự vẫn ở ngọn núi sau Giản gia thôn.

Năm năm sau, vị chủ khảo năm ấy đắc tội với cấp trên, vướng vào lao lý, liên lụy đến một loạt quan viên.

Lúc này Giản gia mới biết được, năm đó Giản Tứ thi rất tốt, vốn dĩ phải đỗ Tú tài, là do những tên quan lại kia cấu kết với nhau, đem bài thi của hắn bán với giá cao cho con trai của một phú thương nọ.

Thân phận Tú tài của Giản Tứ đã bị kẻ khác mạo danh thế chỗ.

Giản gia biết rõ ngọn ngành, muốn đi kiện cáo, nhưng lần nào cũng bị Tân tri huyện đè xuống, chuyện này cũng theo đó mà trôi vào quên lãng.

Cố Cẩn nghe lời Viên Thiên Đông nói, chẳng hiểu sao bỗng nhiên nhớ tới một chuyện.

Khi còn ở Thượng Dương thôn, cha kiếp này của nàng là Cố Trường Sinh, mỗi lần thi Đồng sinh bị trượt đều sẽ chép lại đề thi và bài làm. Nàng đã từng lén xem qua, văn tài phi phàm, nhưng cứ thi là lại rớt.

Chẳng lẽ...

Cố Cẩn nghĩ đến mà phát khiếp.

Nàng cũng từng nghĩ qua, liệu bài thi của cha có phải đã bị kẻ khác chiếm đoạt hay không.

Nhưng trong kỳ thi Đồng sinh của Chu quốc, để phòng ngừa việc "mạo danh thế chỗ", phàm là thí sinh tham gia dự thi đều phải có người bảo lãnh mới được đến Lễ phòng của huyện nha báo danh. ①

Khi báo danh, thí sinh phải điền rõ họ tên, tuổi tác, quê quán cùng tình trạng của ba đời tổ tiên còn tại thế.

Điền xong tư liệu, cuối cùng phải nộp giấy tờ chứng minh sự bảo lãnh lẫn nhau của sáu người cùng thi và Hương lẫm sinh, xác nhận không phải mạo danh, không ẩn giấu tang sự, cũng không phải hậu duệ của phường xướng ca hay nô lệ, thân thế phải trong sạch.

Đợi đến khi vào kỳ thi chính thức, thí sinh phải cầm "Phù phiếu" để vào trường thi.

"Phù phiếu" chính là "Thẻ dự thi" thời bấy giờ.

Trên đó ghi chép chi tiết chiều cao, diện mạo, mặt có râu hay không, có nốt ruồi hay vết bớt gì không.

Giám khảo đối chiếu kỹ lưỡng "Phù phiếu", xác nhận không sai sót thì thí sinh mới được vào trường.

Còn về phần giám khảo, Chu quốc thiết lập chế độ né tránh cực kỳ nghiêm ngặt.

Giám khảo kỳ thi Hương, kỳ thi Hội sau khi được bổ nhiệm thì không được về nhà, không được mang theo gia quyến, trên đường đi còn phải tránh những nơi có thí sinh, sau khi thi xong cũng không được tiếp xúc với người ngoài.

Quá trình chấm bài của Chu quốc cũng rất cẩn mật, có mấy tầng cửa ải sẽ lặp đi lặp lại kiểm tra xem giám khảo ra đề và chấm bài có chỗ nào sai sót hay nhầm lẫn hay không.

Chính vì nghiêm ngẩn và khắt khe như vậy, Cố Cẩn chưa từng nghĩ rằng bài thi của cha sẽ bị người khác thay thế, chỉ cho là thời vận không thông, gặp phải đối thủ mạnh hơn mà thôi.

Giờ xem ra, nàng vẫn còn quá ngây thơ rồi.

Viên Thiên Đông thấy sắc mặt nàng khó coi, bèn quan tâm hỏi han: "Cố tiểu nữ hiệp, có phải trong người thấy không khỏe chỗ nào không?"

Cố Cẩn lắc đầu: "Không có, chỉ là cảm thấy Giản Đại rất tốt, vì để đệ đệ được thi Tú tài mà cam tâm tự bán thân mình."

Viên Thiên Đông cảm thán: "Ai nói không phải chứ. Hai năm trước, ở Hạ Hà thôn thuộc Bạc huyện còn xảy ra một vụ án mạng. Có một hộ gia đình họ Đinh, vị ca ca biết chữ nghĩa, mấy vị đệ đệ hợp lực nuôi ca ca ăn học, nhưng vị ca ca cứ thi mãi không đỗ. Mấy đệ đệ thật sự chịu không nổi nữa, bảo ca ca đừng thi nữa, nhưng vị ca ca không cam tâm."

"Kết quả, trong một lần tranh chấp, một đệ đệ lỡ tay g.i.ế.c c.h.ế.t ca ca mình."

"Đúng là nghiệt ngã."

Cố Cẩn nghe lời Viên Thiên Đông nói, trong lòng lập tức lộp bộp một tiếng.

Trong đầu nàng bỗng hiện lên một gương mặt thật thà trung hậu.

Nhị bá Cố Nam.

Hắn cũng từng lầm bầm muốn cha từ bỏ thi cử, nhưng lúc đó đã bị Cố Thanh Sơn, cũng chính là tổ phụ kiếp này của nàng bác bỏ.

Sẽ không đâu, sẽ không đâu.

Cố Nam là nhị ca ruột thịt của cha, hắn sẽ không làm ra chuyện huynh đệ tương tàn...

Hơn nữa, khi cha qua đời, hắn là người khóc thương tâm nhất.

Những hình ảnh trong tâm trí Cố Cẩn như đèn kéo quân lướt qua từng khung hình.

Cuối cùng, hình ảnh dừng lại trên người ca ca cùng năm cùng tháng cùng ngày sinh với nàng.

Ca ca c.h.ế.t khi trời đã về chiều.

Mỗi ngày vào giờ đó, huynh ấy đều ra sông gánh nước.

Khi ấy, vì hạn hán, nước sông đã cạn đến mức không thể cạn hơn, nhưng huynh ấy lại c.h.ế.t đúng ngay nơi mà cha đã qua đời.

Cố Cẩn từng nghi ngờ, nhưng mỗi khi ý nghĩ nghi ngờ nổi lên, nàng lại nhớ đến việc mình có thể đầu t.h.a.i đến Chu quốc này, có lẽ trong u minh thực sự có quỷ quái quấy phá.

Dẫu sao, nhị bá của nàng tuy ít nói nhưng vô cùng lương thiện, đi đường cũng sợ giẫm c.h.ế.t một con kiến, mỗi lần đại bá gây khó dễ cho nhà nàng, hắn luôn là người đầu tiên đứng ra bảo vệ.

Nhưng, nếu tất cả những điều này đều là sự ngụy trang của hắn thì sao?

Cố Cẩn cảm thấy da gà da vịt trên người đều dựng đứng cả lên.

Nàng vuốt vuốt mu bàn tay mình, tự nhủ trong lòng: Nếu có thể gặp lại hắn lần nữa thì tốt rồi.

Cố Cẩn am hiểu việc phân tích nội tâm qua nét mặt, nhưng nàng không có cách nào nhìn thấu hoạt động nội tâm của một kẻ cố ý che giấu hoặc đã có mưu đồ từ sớm.

Tuy nhiên, khi một hạt giống nghi ngờ đã bám rễ nảy mầm, nếu gặp lại hắn, Cố Cẩn có thể dùng lời lẽ lừa gạt hoặc hù dọa hắn, luôn có một cách để tìm ra chân tướng.

Lần đầu tiên Cố Cẩn hy vọng người nhà họ Cố đều còn sống, chỉ có sống sót, nàng mới có thể tìm được sự thật về cái c.h.ế.t của cha và ca ca.

Nàng hít một hơi thật sâu, đè nén những ý nghĩ hỗn loạn trong đầu xuống.

Chuyện có nặng nhẹ nhanh chậm, trước mắt phải mau ch.óng rời khỏi nơi này.

"Viên lão bản, ngoại tổ phụ, chúng ta vào nhà đi, có chuyện cần thương lượng."

Hai vị lão nhân nghe thấy vậy, lần lượt gật đầu.

Từ Bạc huyện đi đến Kinh thành, đường xá xa xôi, hơn nữa càng gần Kinh thành, việc kiểm soát thành phòng lại càng nghiêm ngặt.

Bọn họ hiện tại đều mang thân phận nạn dân, hơn nữa trong đó có rất nhiều tiểu khất cái vẫn chưa có hộ tịch, đến những thành trì quản lý khắt khe nhất định sẽ bị chặn lại.

Cố Cẩn vừa đi vừa nói ra nỗi lo lắng của mình.

Lý Đại Hải cũng đã cân nhắc đến vấn đề này, đang cảm thấy đau đầu.

Viên Thiên Đông nghe xong, trầm giọng nói: "Viên mỗ có chút giao tình với Huyện lệnh huyện Thanh Mai, chúng ta đi đường vòng một chuyến, có lẽ có thể thay đổi được hộ tịch của chúng ta."

Viên gia kinh doanh nhiều năm ở Bạc huyện, thế lực tự nhiên không thể xem thường, nhưng khi Cố Cẩn nghe thấy lão có giao tình với Huyện lệnh huyện Thanh Mai, vẫn cảm thấy có chút kinh ngạc.

Sau khi vào phòng, Cố Cẩn liền lấy dư đồ ra xem xét kỹ lưỡng.

Viên Thiên Đông thấy vậy, vuốt râu khẽ nói: "Cũng không biết từ bao giờ, dư đồ của Chu quốc này lại có trong tay mỗi người, có thể để bình dân trăm họ đều biết được sông núi của Chu quốc, Hoàng thượng cuối cùng cũng làm đúng được một việc."

Cố Cẩn nghe thấy vậy, tâm niệm khẽ động.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Năm Đói Kém! Trưởng Tỷ Tám Tuổi Dắt Nương Mang Thai Chạy Nạn (vé Tàu Ngày Tận Thế) - Chương 189: Chương 190: Cố Nam. | MonkeyD