Năm Đói Kém! Trưởng Tỷ Tám Tuổi Dắt Nương Mang Thai Chạy Nạn (vé Tàu Ngày Tận Thế) - Chương 277: Xương Tề Vận Hà.
Cập nhật lúc: 10/02/2026 23:07
Trong dư đồ, Khương Tân Thành nằm ở phía Tây cùng của Châu quốc, độ cao so với mặt nước biển cũng là cao nhất.
Ngành nghề trụ cột của thành trì này là bông vải và bồ đào t.ửu.
Giao thông Châu quốc bất tiện như thế, bồ đào t.ửu từ Tây Thành vận chuyển đến Kinh thành, giá cả nhất định rất đắt.
Cố Cẩn thử hỏi: "Đường xá xa xôi, ly rượu nho này hẳn là giá trị không nhỏ nhỉ?"
Viên Chí cười ha hả: "Cố tiểu nữ hiệp cứ việc uống, ngài mà thích, lát nữa ta sẽ tặng thêm hai bình cho ngài."
Cố Cẩn kỳ thực biết hỏi giá cả lúc đang uống rượu là có chút thất lễ, nhưng thông tin này thực sự rất quan trọng.
"Ngại quá, Viên tiểu lão bản, ta muốn hỏi thêm, quan phủ vận chuyển rượu nho đi đường bộ hay đường thủy? Giá một bình bồ đào t.ửu cần bao nhiêu bạc?"
Suốt dọc đường đi, Viên Thiên Đông đã lĩnh giáo qua bản lĩnh từ những manh mối nhỏ mà suy đoán ra thông tin trọng đại của Cố Cẩn, thấy nàng truy vấn, cảm nhận được điều bất thường, vội vàng phân phó: "A Chí, Cố tiểu nữ hiệp hỏi gì, ngươi cứ đáp nấy, không được giấu giếm."
Viên Chí không hiểu lý do, nhưng hắn vốn là đứa con hiếu thảo, cha đã lên tiếng, không dám không tuân.
Hắn quay đầu, nhỏ giọng đáp: "Bồ đào t.ửu của Khương Tân Thành, phần lớn đều đi đường thủy vận chuyển đến Đông Hải, sau đó thông qua Vận hà Xương Tề chuyển đến Kinh thành."
"Kỳ thực, mấy năm trước bồ đào t.ửu chỉ có quý tộc mới uống nổi, nhưng từ khi tân hoàng đăng cơ, hàng hóa cập bến mỗi ngày ở bến tàu vận tải đường thủy có tới bốn phần là bồ đào t.ửu, vốn dĩ vật hiếm thì quý, bồ đào t.ửu càng tích trữ nhiều, giá cả tự nhiên hạ xuống, ta thấy không đắt, chỉ cần ba mươi lăm văn tiền, nên vừa rồi mới mua hai bình, có vấn đề gì sao?"
Vận hà Xương Tề là một con kênh nhân tạo do Châu Huệ Đế bỏ ra năm năm để xây dựng vào một trăm năm trước.
Con sông này dài hơn bốn ngàn dặm, từ hồ Xương Tề ở Kinh thành thông thẳng đến Đông Hải.
Khi đó, rất nhiều người đều cảm thấy không thể hoàn thành công trình vĩ đại này, nhưng ông đã làm được.
Mấy chục năm sau đó, trên Vận hà Xương Tề thuyền bè như rừng, vận tải nhộn nhịp.
Vật tư cần thiết cho Kinh thành phần lớn đi đường thủy, số còn lại do Đệ Vận sở thực hiện.
Chiều dài của Vận hà Xương Tề còn dài hơn cả Vĩnh Tế cừ do Tùy Dạng Đế xây dựng.
Bởi vì theo ghi chép, Vĩnh Tế cừ xây dựng năm sáu trăm lẻ tám sau Công nguyên có tổng chiều dài hơn một ngàn chín trăm dặm.
Từ nơi nước sông Phân phía Bắc Huỳnh Dương nhập vào Hoàng Hà, đi qua Tân Hương, Cấp Huyện… Hoàn Thủy… Thanh Hà… Trường Lư (nay là phía Tây Thương Châu, Hà Bắc) đến Thiên Tân nhập vào Lộ Thủy, lại từ Ung Nô (nay là phía Tây Bắc Vũ Thanh, Thiên Tân) thẳng đến Trác Quận (nay là Bắc Kinh).
Người phụ trách khai tạc Vĩnh Tế cừ là Diêm Tỳ Ty, khi trưng tập dân phu nếu nam đinh không đủ, phụ nhân cũng phải đi phu, hơn một triệu người khai tạc con kênh này, từ khi khởi công đến khi hoàn thành chỉ mất chưa đầy một năm.
Vận hà Xương Tề dài hơn Vĩnh Tế cừ, nên thời gian khai tạc cũng mất tới năm năm.
Bỏ ra bao nhiêu nhân lực vật lực khai tạc ra con kênh như thế, hiện tại hàng hóa vận chuyển có bốn phần lại là bồ đào t.ửu, chuyện này...
Thật không hợp lẽ thường!
Đầu ngón tay Cố Cẩn vân vê, trực giác thấy trong đó có vấn đề.
Quan phủ dựa vào đường thủy vận chuyển rượu nho, ngoài việc kênh đào thông suốt, còn cần rất nhiều thuyền tốt.
Mà chi phí đóng một con thuyền buôn có thể vận tải hàng hóa là rất cao.
Bỏ ra chi phí lớn như thế, rượu nho lại bán rẻ như vậy, mục đích là gì?
Theo logic bình thường, nên giống như Trương Khiển, sau khi đi sứ Tây Vực thì học được kỹ thuật bồi dưỡng nho và nấu rượu, sau đó về bản địa trồng trọt làm rượu, như vậy hoàn toàn không cần tốn cái giá lớn như thế để hằng năm vận chuyển rượu nho từ Khương Tân Thành tới Kinh thành.
Trừ phi...
Ý đồ của hoàng đế không phải ở rượu!
Bồ đào t.ửu chỉ là bình phong!
Hắn kỳ thực đang âm thầm vận chuyển vật tư!
Lúc này, Viên Chí thấy Cố Cẩn cứ trầm mặc, theo bản năng nhìn về phía người ngồi bên cạnh.
Viên Thiên Đông khẽ lắc đầu, ra hiệu bảo hắn đừng nóng vội.
Lý Nhân Dũng và Lý Trung Nghĩa cũng có chút nghĩ không thông, hai huynh đệ bốn mắt nhìn nhau, sau đó không hẹn mà cùng lấy dư đồ ra, muốn xem thử đi đường thủy vận chuyển rượu nho thì có chỗ nào không đúng...
Cố Cẩn thấy vậy, đè nén những suy nghĩ hỗn loạn trong lòng, bưng ly rượu lên kính rượu: "Hôm nay mới tới bảo địa, còn phải làm phiền một đêm, đa tạ Viên tiểu lão bản đã thịnh tình khoản đãi."
Viên Chí vội xua tay: "Cố tiểu nữ hiệp xin đừng nói vậy, nhờ có ngài cứu giúp cha ta ở Bạc Huyện, đại ân đại đức khó lòng báo đáp, xin chớ khách sáo như thế, ly rượu này đáng ra phải là ta kính ngài mới đúng."
Nói xong, hắn nâng ly uống cạn, Cố Cẩn cũng uống nửa ly rượu trong tay.
Lý Đào Hoa và Lý mẫu nhìn nhau cười, trong lòng tràn ngập niềm tự hào.
Cẩn nhi thực sự đã trưởng thành rồi.
Chuyện thưa gửi tiếp khách trên bàn rượu cũng vô cùng nhuần nhuyễn.
Viên Chí uống rượu xong, đặt ly xuống, trong lòng trăn trở không thôi.
Hắn thực sự rất muốn biết quan phủ đi đường thủy vận chuyển rượu nho rốt cuộc có chỗ nào không đúng, nhưng cô bé được cha coi trọng lại đột nhiên không nhắc thêm một chữ nào, trước mắt bao người lại không tiện truy vấn mãi, chỉ đành tạm thời gác lại.
Cố Cẩn kỳ thực không phải không nhắc, mà là người trên yến tiệc thực sự quá nhiều.
Chuyện quan trọng thế này, nếu rêu rao ra ngoài bị kẻ có tâm nghe thấy, sợ rằng sẽ rước lấy thị phi.
Còn về những bí mật như dư đồ, vàng ròng, Long Hải Đề Cử ty, nàng vẫn luôn muốn tìm cơ hội thông báo cho người nhà, nhưng từ khi rời khỏi phủ thành Dương Nguyệt Châu, suốt dọc đường đều vội vã hành quân, cũng không kịp nói ra.
Hôm nay tiến vào Đông Thành, bọn họ có lẽ tưởng rằng những ngày tháng phiêu bạt đã kết thúc, mỗi người đều thả lỏng tâm tình, nụ cười cũng nhiều hơn, Cố Cẩn thấy vậy, lại đột nhiên không nỡ nhắc tới...
Nàng nhai miếng thịt kho tàu mềm rục, nhưng trong đầu toàn là bồ đào t.ửu, thuyền vận tải, Long Hải Đề Cử ty.
Long Hải Đề Cử ty là cơ quan chế tạo thuyền buôn.
Nhưng quản lý vận tải rượu nho và thuyền buôn lại là Thị Bạc ty.
Tên gọi Thị Bạc ty giống với tên cơ quan quản lý hải vận ngoại thương của nhiều triều đại ở kiếp trước.
Nó xuất hiện lần đầu vào thời Tống, đến đầu thời Minh thì đạt tới thời kỳ đỉnh cao.
Kỳ thực, vào thời Đường Huyền Tông, tại Quảng Châu đã thiết lập Thị Bạc sứ, chính là tiền thân của Thị Bạc ty.
Mà hải vận của Châu quốc còn phồn vinh hơn cả bọn họ, chính nhờ có hải vận nên từ nhiều năm trước đã có hàng hóa từ phiên bang.
Ví dụ như trước đây ở Kim Cương Cốc, những loại cây họ trồng như dưa chuột, cà tím, đậu ván, đậu Hà Lan, đậu tằm, đều là được vận chuyển từ nước khác tới, qua nhiều đời cải tiến, những loại rau củ này trên bàn ăn của bách tính Châu quốc đã là chuyện thường tình.
Cố Cẩn đi suốt chặng đường này, vẫn luôn suy đoán xem hoàng đế thông qua con đường nào mà biết được thông tin thiên tai diệt thế.
Khả năng thứ nhất là Thái Thường sở.
Thái Thường sở là tên quan thự của Châu quốc, công việc chính là quan sát thiên tượng, suy tính tiết khí, định ra lịch pháp, nắm giữ thiên thời tinh lịch.
Dưới trướng cơ quan này có đông đảo quan viên, nhưng bọn họ đều nghe lệnh Quốc sư Ôn Bạc Liễu.
Theo lời Đinh Vinh Quý nói, Quốc sư Ôn Bạc Liễu địa vị rất cao, mỗi khi hoàng đế Yến Thù tổ chức hoạt động trọng đại đều cần ông ta dùng thuật số chiêm nghiệm trước, đại cát mới được định đoạt, nếu không thì phải xác lập ngày khác.
Cố Cẩn không hiểu rõ lắm về tinh tượng, nhưng tinh tú liên kết với vũ trụ, tinh tú biến động dẫn đến t.a.i n.ạ.n tinh cầu xảy ra, học thuyết này kiếp trước cũng từng có người nhắc tới.
Vì vậy, nếu là Quốc sư Ôn Bạc Liễu thông qua quan sát tinh tượng mà biết được thông tin thiên tai diệt thế, hẳn là có khả năng này.
Nếu loại trừ phương án đó.
Thì hoàng đế Yến Thù có lẽ thông qua hải vận giao lưu với quốc gia khác mà biết được.
