Năm Đói Kém! Trưởng Tỷ Tám Tuổi Dắt Nương Mang Thai Chạy Nạn (vé Tàu Ngày Tận Thế) - Chương 315: Kẻ Nghe Lén.

Cập nhật lúc: 16/02/2026 04:01

Viên Nguyệt Kiến lớn hơn Cố Tú hai tháng, cũng lên bảy tuổi.

Lúc phân chia phòng ở, Viên Nguyệt Kiến cùng tỷ tỷ mình là Viên Thanh Đại, còn có La Phương Hoa và Đinh Vân Thường ở chung một chỗ.

Viên gia ở hậu viện.

Căn phòng của Viên Thanh Đại và Viên Nguyệt Kiến nằm ở gian sương phòng bên trái.

Lúc này, mấy người sau khi xong việc vặt đều đang đọc sách, chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng gõ cửa.

Viên Thanh Đại đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu hỏi lớn: "Ai đó?"

Cố Cẩn lên tiếng trả lời: "Thanh Đại tỷ tỷ, là ta, Cố Cẩn."

Đinh Vân Thường nghe thấy sư phụ tới, liền đứng dậy mở cửa trước: "Sư phụ, sao người lại qua đây?"

Sau khi gia nhập đội ngũ này, Đinh Vân Thường nhận thấy sư phụ vô cùng bận rộn.

Nàng rất hiếm khi có lúc nhàn hạ, sao bây giờ lại có thời gian ra hậu viện thế này?

Cố Cẩn mỉm cười nói: "Ta tìm Thanh Đại tỷ tỷ hỏi chút chuyện."

Đinh Vân Thường lập tức phản ứng lại, nàng vẫy vẫy tay với La Phương Hoa và Viên Nguyệt Kiến ở trong phòng: "Phương Hoa muội muội, Nguyệt Kiến muội muội, chắc bây giờ sắp nấu cơm rồi, chúng ta ra tiền viện giúp một tay đi."

"Dạ được, Vân Thường tỷ tỷ." La Phương Hoa và Viên Nguyệt Kiến đồng thanh đáp lời.

Bọn họ đặt sách xuống, cùng nhau đi ra ngoài.

Khi đi ngang qua Cố Cẩn, Viên Nguyệt Kiến cúi người hành lễ: "Sư phụ khỏe ạ."

Cô bé này được Ngụy thị nuôi dưỡng béo trắng hồng hào, trông giống như một tiên đồng phúc lộc, vô cùng đáng yêu.

Cố Cẩn đưa tay đỡ lấy: "Không cần khách sáo."

Không ngờ Viên Thiên Đông lại là người cấp tính như vậy, buổi trưa nàng mới đồng ý nhận người nhà họ Viên làm đồ đệ, lễ bái sư còn chưa tổ chức mà đã bảo con cái mình đổi cách xưng hô trước rồi...

La Phương Hoa thì nhỏ giọng gọi một tiếng Cố Cẩn tỷ tỷ.

La Phương Hoa là đồ đệ của nương nàng Lý Đào Hoa, gọi tỷ tỷ là rất hợp lẽ.

Đinh Vân Thường dẫn hai cô bé rời khỏi phòng, chẳng ngờ vừa ra khỏi cửa đã gặp Cố Tú và Cố An, nàng nghĩ ngợi một chút rồi tiện tay kéo cả hai đi cùng.

Cố Tú chớp mắt, từ chối: "Vân Thường tỷ tỷ, muội và muội muội chơi ở trong sân này thôi, sẽ không làm phiền các tỷ tỷ đâu."

Đinh Vân Thường thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa, vội vàng đi về phía tiền viện.

Chờ bóng lưng họ biến mất, Cố Tú ghé sát tai An An thì thầm: "Muội muội, sau này mỗi khi tỷ tỷ bàn chuyện, chúng ta phải canh gác cho tỷ ấy, không được để người khác nghe lén, biết chưa?"

"Biết rồi ạ." Cố An chưa đầy hai tuổi, lúc đầu căn bản không hiểu ý nghĩa thực sự trong lời nói, nhưng không chịu nổi việc Cố Tú cứ dạy đi dạy lại mãi, thế mà cũng hiểu ra thật.

Tỷ muội hai người ngồi xổm dưới đất nghịch bùn đất, trông thì có vẻ đang chuyên tâm chơi đùa, nhưng thực chất hai người đối diện nhau, có thể quan sát được toàn bộ khoảng sân.

Thổ Huyên lẻn vào sân, nhìn thấy hai đứa nhỏ đang chơi, lại thấy chúng chăm chú không để ý đến mình nên cũng không quá bận tâm.

Cố Tú nhận ra có người leo tường vào, nàng định hô lên nhưng sợ làm đối phương kinh động, ngược lại còn đ.á.n.h rắn động rừng, vì vậy liền nhanh ch.óng dắt muội muội chạy về tiền viện.

Tỷ tỷ đã nói rồi, đ.á.n.h không lại thì phải gọi người.

Các đồ đệ của tỷ tỷ đi làm việc vẫn chưa về, ngoại công và hai vị cữu cữu là lựa chọn tối ưu nhất.

Cố Cẩn không biết bên ngoài có khách không mời mà đến, nàng khép cửa phòng lại, lộ ra nụ cười: "Thanh Đại tỷ, không làm phiền tỷ chứ?"

Viên Thanh Đại vội vàng xua tay: "Không đâu, không biết Cẩn muội qua tìm ta có việc gì?"

Nàng vừa trả lời xong bỗng vỗ trán một cái: "Xem kìa Cẩn muội, tỷ thật ngốc, sao có thể để muội đứng ở cửa mà nói chuyện được, mau lại đây ngồi."

Cố Cẩn gật đầu, bước vào giữa căn phòng.

Viên Thanh Đại ở chung phòng với ba người khác, phía tây đặt một chiếc giường, sát tường phía đông kê một chiếc bàn, bên cạnh có hai chiếc ghế.

Góc phía đông nam chất đống hành lý, hành lý rất nhiều chiếm một khoảng không gian khá lớn, vì thế căn phòng trông rất chật chội.

Sau khi hai người ngồi xuống, Cố Cẩn nôn nóng mở lời: "Thanh Đại tỷ, khi nãy An An đọc thơ, có đọc bài 'Hòa Mộng Đắc Hạ Chí Ức Tô Châu Trình Lư Tân Khách' của Túy Ngâm tiên sinh, ta muốn hỏi xem tỷ đã thấy bài thơ này trong cuốn thi tập nào?"

Viên Thanh Đại không trả lời ngay mà hỏi ngược lại: "Bài thơ này có vấn đề gì sao?"

Cố Cẩn tùy ý đáp: "Không có vấn đề gì cả, chỉ là ta từ nhỏ đã theo cha đọc sách nhưng chưa từng nghe qua bài này nên thấy hiếu kỳ thôi."

Viên Thanh Đại nghe bài thơ không có vấn đề gì mới yên tâm.

"Cẩn muội chưa thấy bài thơ này cũng là chuyện bình thường, tỷ cũng là dịp hội hoa đăng đầu năm, thấy trên phố có người bán tập thơ về những bài thi văn ít người biết, tỷ lật xem thấy thích mấy bài trong đó nên mới mua về."

Cố Cẩn trầm tư: "Vậy là trước đây Thanh Đại tỷ tỷ cũng chưa từng đọc bài thi văn này, có đúng không?"

Viên Thanh Đại gật đầu.

Cố Cẩn thử hỏi: "Vậy ta có thể xem tập thơ đó được không?"

Viên Thanh Đại mỉm cười: "Cẩn muội muốn xem đương nhiên là được rồi, có điều tập thơ này tỷ cũng lâu rồi không lật lại, không biết đã cất trong cái rương nào, muội đợi một lát để tỷ tìm xem."

Viên Thanh Đại từ nhỏ đã thích đọc sách, hơn nữa đọc rất tạp, lần này dời từ Đông Thành đến Kinh Đô, cũng bởi vì sách mang theo quá nhiều mà bị cha khiển trách.

Cố Cẩn thấy sách của nàng thật sự quá nhiều, liền đi về phía góc đông nam nơi để hành lý, chuẩn bị giúp tìm một tay.

Nào ngờ khi đi ngang qua cửa sổ, nàng đột nhiên phát hiện có một bóng người thoáng qua.

Nàng không cần suy nghĩ, đẩy cửa sổ đuổi theo.

Thổ Huyên không lường được mình vừa định nghe lén đã bị phát hiện, trong lúc trở tay không kịp liền lập tức lao nhanh về phía bức tường hậu viện...

Chẳng ngờ lại bị Lý Đại Hải, Lý Trung Nghĩa và Lý Nhân Dũng do Cố Tú gọi tới bắt quả tang ngay tại trận.

Ba chọi một.

Không tốn chút sức lực nào, Thổ Huyên đã bị hạ gục.

Cố Cẩn còn chưa kịp ra tay.

Nàng đứng một bên đứng nhìn.

Thật thú vị.

Thân pháp của kẻ nghe lén trước mắt này giống hệt với tên hộ vệ tên Phong Huyên ở thành Dương Nguyệt Châu.

Chẳng lẽ hắn cũng xuất thân từ Ngũ Hành Môn?

Phải rồi.

Chưởng môn Ngũ Hành Môn có rất nhiều đồ đệ được các thế gia ở kinh thành thuê làm hộ vệ, xem ra kẻ này chính là một trong số đó.

Thổ Huyên bị trói gặt tay quăng dưới đất, hắn không ngờ trong một tiểu viện như thế này lại có nhiều võ giả đến vậy, trong lòng cảm thấy chẳng lành.

Cố Cẩn ngồi ở ghế trên, đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Ngươi là ai? Tại sao lại nghe lén?"

Thổ Huyên: "...!?"

Câu hỏi này thật sự rất có trình độ.

Cả hai câu hỏi hắn đều không thể trả lời.

Hắn quay mặt đi, hừ lạnh một tiếng không đáp lời.

Tình báo hại người mà.

Nếu Thổ Huyên sớm biết đối phương phòng thủ nghiêm mật như vậy, nhất định sẽ nghĩ cách khác.

Cố Cẩn thấy kẻ nghe lén im lặng cũng không định nói nhảm thêm.

"Đại cữu, Tiểu cữu, tối nay hai người trông chừng hắn cho kỹ, ngày mai giải hắn đến chỗ Phường trưởng, nhìn thân pháp của tên tặc này chắc chắn ngày thường đã làm không ít chuyện lén lút, loại trộm cắp này quan phủ có đầy cách để trị hắn."

Thổ Huyên sững sờ.

Người trong giang hồ làm việc, tại sao lại phải kinh động đến quan phủ?

Hơn nữa còn trực tiếp quy kết hắn là kẻ trộm.

Nếu thật sự bị bắt vào đại lao với danh nghĩa kẻ trộm thì đời này coi như xong rồi.

Ở Chu quốc, hình pháp vô cùng nghiêm khắc.

Kẻ trộm nếu bị bắt sẽ trực tiếp bị c.h.ặ.t t.a.y!

Tái phạm thì c.h.ặ.t tiếp.

Không còn tay nữa thì c.h.ặ.t c.h.â.n.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.