Năm Đói Kém! Trưởng Tỷ Tám Tuổi Dắt Nương Mang Thai Chạy Nạn (vé Tàu Ngày Tận Thế) - Chương 35: Thôn La Gia.

Cập nhật lúc: 08/02/2026 17:07

Sau khi ra khỏi Lan Thành là một vùng bình nguyên.

Trên đường đi, họ gặp những dân làng đi Lan Thành làm việc, qua một hồi trò chuyện mới biết các làng sát Lan Thành đã bão hòa nhân khẩu, không thể tiếp nhận thêm dân làng nữa.

Triều đình hạ lệnh, bắt đầu từ thôn La Gia cách đó năm mươi dặm, sẽ bố trí nạn dân theo đơn vị gia đình.

Từ thôn La Gia đi tiếp là thôn Tăng Gia, Lý Công Đường, trấn Tam Đường, Thượng Gia Truân, còn làng gần biên ải nhất là thôn Bạch Thủy.

Những thôn xóm này nằm rải rác như quân cờ trong khu vực giữa Lan Thành và biên ải.

Một khi Dị Quỷ đột phá biên quan, nơi chịu trận đầu tiên sẽ là thôn Bạch Thủy.

Nhưng kỵ binh của Dị Quỷ một ngày có thể chạy tới mấy trăm dặm, cho dù thôn La Gia là tấm bia đỡ đạn cuối cùng, e rằng cũng không kịp rút lui.

Cố Cẩn thầm suy tính.

Nàng cảm thấy vẫn phải tìm cách vào Lan Thành.

Vạn nhất Dị Quỷ đ.á.n.h vào, ít ra còn có quan binh Lan Thành bảo vệ, thay vì ngồi chờ c.h.ế.t.

Hơn năm mươi dặm đường, theo sức đi của Lý Đại Hải thì chỉ nửa ngày là tới.

Nhưng để mua sắm vật tư và thăm dò tin tức, khi đi ngang qua các làng gần Lan Thành, Cố Cẩn và Lý Đại Hải đều sẽ vào làng, mọi người vừa đi vừa dừng, khi đến được thôn La Gia thì đã là hai ngày sau.

Thôn chính đã đợi sẵn ở lối vào thôn từ sớm.

Nhìn thấy đám nạn dân đợt này dắt theo ba con lừa, phía sau lừa kéo xe ván chất đầy đồ đạc lỉnh kỉnh.

Trong lòng lão không khỏi ngạc nhiên.

Thôn của họ có vị trí địa lý tốt, nên những hộ nạn dân được phân đến đây điều kiện gia đình đều khá ổn.

Thế nhưng, loại người đi đường xa như vậy mà vẫn còn ba con lừa lớn thì đây là lần đầu lão thấy.

Lý Đại Hải nhìn thấy từ xa, vội vàng đưa dây cương lừa cho Lý mẫu ở bên cạnh, rảo bước tiến về phía thôn chính.

Lão cười đến mức hở cả hàm răng: "Vị lão tiên sinh này, chắc hẳn là thôn chính của thôn La Gia?"

La Sơn giơ tay hành lễ: "Chính là lão hủ, không biết lão ông có phải từ Kiến Châu tới không?"

Lý Đại Hải cười xòa: "Đúng vậy, hai ngày trước mới tới Lan Châu, đã làm xong thủ tục hộ tịch rồi."

Lão vừa nói vừa lấy từ trong n.g.ự.c ra tờ hộ tịch có đóng dấu quan ấn đưa tới.

La Sơn đón lấy, xem xét kỹ lưỡng rồi mới trả lại cho lão.

"Nữ nhi đã xuất giá này, sao cũng treo tên trong hộ tịch của ông vậy?"

Lý Đại Hải vội vàng giải thích nguyên nhân hậu quả.

La Sơn nghe mà ngẩn người.

Lão nhìn về phía Lý Đào Hoa, ánh mắt chất chứa vẻ khó tả.

Nữ nhân này, số kiếp thật khổ cực.

phu quân c.h.ế.t, con c.h.ế.t, còn bị phu gia đuổi ra khỏi cửa.

Cũng may cha nương đẻ không chê bỏ.

Nếu không thì con đường chạy nạn hơn ba ngàn dặm, bụng mang dạ chửa, lại dắt theo hai đứa nhỏ sao có thể sống sót được.

"Được rồi, mọi người đi theo ta."

La Sơn vừa đi vừa giới thiệu.

"Mấy ngày gần đây, nạn dân từ Kiến Châu tới có năm hộ."

"Hai hộ chủ hộ đều họ Hạ, một hộ họ Hoa, một hộ họ Dương, một hộ họ Giả."

"Trong thôn không còn nhà dư thừa, chỉ chia cho các ngươi một miếng đất nền."

"Nếu trong tay các ngươi có tiền dư, có thể tự xây nhà."

"Nếu không có tiền dư, thì dựng một cái lán tạm mà ở."

Lý Đại Hải đứng bên cạnh vâng dạ, Cố Cẩn cũng chăm chú lắng nghe.

Đợi La Sơn giới thiệu xong, Cố Cẩn giả bộ ngây ngô hỏi: "Gia gia ơi, tại sao mọi người không chuyển vào trong Lan Thành ạ?"

"Trong Lan Thành náo nhiệt lắm, mua một cái nhà ở đó thì tốt biết bao."

La Sơn vuốt râu, chỉ thấy buồn cười: "Cái con bé này, cháu thì hiểu cái gì."

"Ở Lan Châu chúng ta, phàm là người từ các quận trong thiên hạ bỏ xứ mà đến, dù có điền sản nhà cửa cũng không được tùy tiện mua bán, phải qua tay người thân hàng xóm trước đã."

"Hơn nữa, thôn La Gia chúng ta chỉ cách Lan Châu có hơn năm mươi dặm, toàn bộ đều là quan đạo, muốn vào thành chơi cũng không khó."

Nhắc đến vị trí địa lý của thôn La Gia, La Sơn có vẻ khá đắc ý.

Cố Cẩn thầm kinh hãi trong lòng.

Chính sách mua nhà ở Lan Châu này cư nhiên lại gần giống với chính sách thời Đường.

Thật là quá vô lý.

Lúc này, Lý Nhân Dũng lặng lẽ kéo tay áo Cố Cẩn, nhỏ giọng hỏi: "Cẩn nhi, lời thôn chính nói có ý gì vậy? Sao ta nghe không hiểu lắm?"

Lan Châu và Kiến Châu cách nhau mấy ngàn dặm, giọng nói tự nhiên có chút khác biệt, tuy nhiên nếu nghe kỹ thì vẫn có thể hiểu được.

Điều này có được là nhờ nước Chu từ khi lập quốc đến nay luôn chú trọng việc thống nhất ngôn ngữ.

Chỉ là, ở các thành trì lớn thì không nói, nhưng dân làng trong thôn quê nói chuyện dù đã cố gắng nói quan thoại nhưng vẫn mang theo âm hưởng địa phương.

Không chỉ Lý Nhân Dũng nghe thấy khó khăn, mà người nhà họ Lý đều là vừa nghe vừa đoán, hiểu được tám chín phần.

Nhưng khi La Sơn dùng từ ngữ cổ văn, bọn họ liền nghệch mặt ra.

Cố Cẩn thì vẫn ổn, giọng của La Sơn có chút giống tiếng Tô Châu, nàng chú ý nghe là hiểu được.

Trong lời của La Sơn.

Tất cả đất đai và nhà cửa ở Lan Châu, nếu muốn bán thì phải hỏi qua họ hàng trước.

Họ hàng đồng ý mới được hỏi tiếp đến hàng xóm.

Chỉ khi cả họ hàng và hàng xóm đều không ai mua thì ngôi nhà hoặc mảnh đất đó mới được bán ra bên ngoài.

Một khi chưa được sự cho phép của họ mà đã bán, thì hàng xóm láng giềng và họ hàng đều có quyền kiện lên quan phủ để mua lại với giá gốc.

Nói cách khác.

Nhà ở Lan Châu không phải cứ có tiền là mua được.

Phải hỏi qua bảy đời họ hàng hang hốc và hàng xóm trái phải của chủ nhà thì mới có cơ hội chạm tay vào.

Như vậy, nguồn nhà có thể mua không chỉ cực kỳ hạn chế mà giá cả còn cao ngất ngưởng.

Nghe xong lời La Sơn, ý định mua nhà trong Lan Thành của Cố Cẩn tan thành mây khói.

Người bản địa muốn mua một căn nhà còn khó như vậy, người ngoài lại càng không phải nghĩ tới.

Dù sao thì con người ai cũng bài ngoại.

Như thôn La Gia này, nếu không phải nhận nhiệm vụ do triều đình chỉ định, họ tuyệt đối không bao giờ tiếp nhận nạn dân từ Kiến Châu tới.

Sau khi đưa nhà họ Lý đến một mảnh đất trống, La Sơn dặn dò thêm một số việc liên quan rồi rời đi.

Để lại một đám người đưa mắt nhìn nhau.

Lý Trung Nghĩa nhìn mảnh đất trống trông như bãi tha ma, tức đến đỏ cả mặt.

"Thế này thì thật là quá đáng."

"Chỗ này cách thôn La Gia xa đã đành, lại còn gần một con mương thối."

"Đến một mảnh ngói cũng không có, làm sao mà ở được?"

Lý Nhân Dũng cũng tức đến nổ đom đóm mắt: "Chúng ta đi đường xa như vậy, triều đình đối xử với chúng ta thế này đây, nếu không phải có chút của cải lận lưng thì chẳng phải đã c.h.ế.t đói rồi sao."

Lý Đại Hải quát: "Cẩn ngôn."

Lão gia t.ử đã lên tiếng, Huynh đệ hai người dù tức giận vô cùng cũng phải ngậm miệng lại.

Lý mẫu và Lý Đào Hoa thì vẫn ổn, họ đã bắt đầu bàn bạc xem dựng lán ở đâu cho phù hợp.

Còn Cố Tú thì đã ngồi xổm một bên nghịch bùn rồi.

Lý Đại Hải lo lắng đến mức chân mày sắp rụng hết.

Đào Hoa còn hai tháng nữa là sinh, phải tìm cách xây một căn phòng trong thời gian này.

Lý Đại Hải quay đầu nhìn Cố Cẩn hỏi: "Cẩn nhi, sao lúc nãy không nhét cho vị thôn chính kia ít bạc?"

"Họa chăng có thể đổi được một chỗ tốt hơn một chút."

Cố Cẩn giải thích: "Vị thôn chính đó từ sớm đã đợi ở cổng thôn để đón nạn dân, suốt quãng đường đi lại tận tình giải thích môi trường xung quanh, điều này chứng tỏ lão là một người khá trách nhiệm."

"Ông nhìn lão mà xem, đế giày đã mòn rách, ống quần cũng tuột chỉ, điều này chứng tỏ gia cảnh lão không hề giàu có."

"Thôn chính của một làng nếu muốn kiếm chác thì chắc chắn là kiếm được, nếu lão đã kiếm chác thì sẽ không sống thanh bần như vậy, cho nên lão hẳn là một người khá chính trực."

Hối lộ một người chính trực, lão sẽ cảm thấy mình bị sỉ nhục, đến lúc đó có khi còn không giữ nổi mảnh đất trống này đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.