Năm Kỳ Việt Sa Cơ Làm Con Tin, Ta Liền Đá Hắn Ngay Lập Tức - Chương 4
Cập nhật lúc: 14/07/2026 16:01
“Hoàng hậu nương nương đêm muộn đi nghe lén chuyện giường chiếu của người khác, đúng là không biết xấu hổ!” Người phụ nữ kia đ.á.n.h giá ta một lượt, giọng điệu càng thêm hống hách đắc ý.
Ta dứt khoát c.ắ.n một miếng đùi cừu nhai ngấu nghiến: “Con gái bà còn dám làm, ta có gì mà không dám nghe?”
Người phụ nữ bị ta vạch trần thân phận thì biến sắc mặt, ngay sau đó liền la lối om sòm: “Ăn nói xằng bậy! Lúc Bệ hạ sa cơ lỡ vận bà nhẫn tâm vứt bỏ người ta, giờ sao lại có mặt mũi bám lấy không buông chứ?”
“Người ta quay về nước lên ngôi hoàng đế, bà lại vác cái mặt dày sấn sổ đến bên cạnh người ta, ép người ta phải cưới bà làm Hoàng hậu...”
“Người ta bây giờ và Quỳnh nhi tình sâu ý đậm, bà lại chiếm giữ vị trí Hoàng hậu để hành hạ con bé, đúng là đồ trơ trẽn vô liêm sỉ!”
Ta nghẹn một ngụm khí ở cổ, suýt chút nữa thì bị đùi cừu làm cho hóc, không giận mà lại bật cười: “Ta giở thủ đoạn ép buộc Kỳ Việt ư? Hắn mà không tự nguyện thì ai có thể ép buộc được đấng thiên t.ử đương triều?”
“Bảo con gái bà trên giường dùng thêm chút sức lực đi, chắc chắn còn có tác dụng nhanh hơn việc bà đứng sủa bậy trước mặt ta đấy!”
Gương mặt người phụ nữ kia xám ngoét lại, ngón tay thô ráp chỉ thẳng vào mặt ta phản bác: “Ai mà không biết bà là trưởng nữ của phủ Trấn Bắc tướng quân, bà mà không buông tay thì làm sao Bệ hạ dám phế hậu chứ!”
Nếu ta thực sự có quyền có thế, làm sao có thể sống một cách uất ức như thế này trong hậu cung được.
Ta chẳng buồn nói nhiều nữa, ăn nốt miếng đùi cừu cuối cùng, vén tay áo lên lau miệng nhưng lau thế nào cũng không sạch.
Ống tay áo màu nhạt loang lổ một vệt đỏ tươi, nơi khóe môi còn có chất lỏng liên tục rỉ ra chảy xuống.
Người phụ nữ kia lộ vẻ hoảng hốt, liên tục lùi về sau: “Tôi... tôi không có hạ độc, bà đừng hòng ngậm m.á.u phun người ăn vạ tôi!”
Ta đè nén ngụm m.á.u tươi đang cuộn trào trong miệng xuống: “Nếu ta mà c.h.ế.t, nhất định sẽ kéo bà chôn cùng.”
Trong chớp mắt, ngự thiện phòng hoàn toàn im phăng phắc, đến một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Khuôn mặt già nua của người phụ nữ kia đỏ bừng lên vì nghẹn, ngón tay chỉ vào ta run lẩy bẩy: “Bà bớt hù dọa người khác đi, con gái tôi là Quý phi, bà không động vào tôi được đâu!”
“Bà sống chuỗi ngày qua ngày còn chẳng bằng một con ch.ó, bà có c.h.ế.t tôi cũng không c.h.ế.t được, đúng là thứ đáng tởm!”
Bà ta nói xong liền quay người bỏ đi, ngay cả cái bóng lưng cũng khiến ta cảm thấy buồn nôn.
7.
Trong hậu cung, bất kể tranh chấp lớn nhỏ gì cũng đều lan truyền đi vô cùng nhanh ch.óng.
Không ít vị đại thần có tâm cơ nhạy bén đã dâng tấu chương thỉnh cầu lập Diệu Quỳnh làm Hoàng hậu mới.
Kỳ Việt đem đốt sạch sành sanh những tấu chương đó: “Hoàng hậu của trẫm sẽ không thay đổi, kẻ nào còn dám can thiệp vào chuyện nhà của trẫm, tất cả đều bị gậy đ.á.n.h đến c.h.ế.t!”
Mẹ đẻ của Diệu Quỳnh cũng bị trục xuất khỏi hoàng cung ngay trong đêm.
“Hoàng hậu là con gái duy nhất của phủ Tướng quân, nắm giữ trọng binh trong tay, ai có thể ép gả bà ta được chứ, đúng là loại lý do rác rưởi nào cũng nghĩ ra cho bằng được!”
“Rõ ràng là nhìn trúng quyền thế của hoàng đế, giờ lại bảo là không tự nguyện, đúng là vừa muốn làm đĩ lại vừa muốn lập bàn thờ trinh tiết!”
Chuyện cũ chẳng buồn ngoảnh đầu nhìn lại, những tình tiết m.á.u ch.ó nực cười ấy chỉ khiến ta thấy mỉa mai.
Năm đó, Hoàng hậu đột ngột qua đời, Thái t.ử Kỳ Việt bị phế truất, phải sống ẩn dật trong cung sâu.
Triều đình tranh chấp không ngừng, vùng biên cương khói lửa chiến tranh lại nổi lên bốn bề.
Cha ta bị tước bỏ binh quyền, nghe tin quân ta liên tục bại trận, ông tức đến mức ngất lịm đi.
Mẹ ta túc trực bên giường bệnh của ông, nói với ta: “Ninh Dụ, cắt đứt quan hệ với Kỳ Việt đi con.”
Ta sững sờ đứng chôn chân tại chỗ: “Mẹ, con không quan tâm đến thân phận của chàng, con chỉ muốn ở bên cạnh chàng thôi.”
Chỉ cần chúng ta có thể ở bên nhau, khó khăn nào cũng có thể vượt qua được.
Mẹ giáng cho ta một cái tát nảy lửa, giận dữ mắng lớn: “Ninh Dụ, con đã quậy phá đủ chưa hả!”
Bà khóc khản cả giọng: “Kỳ Việt chỉ biết có mỗi mình con, con ở bên hắn thêu hoa mua rượu mẹ đều mặc kệ các con, thế nhưng bây giờ hắn có còn là Thái t.ử nữa không!”
“Nếu không phải vì dây dưa với con, hoàng đế làm sao có thể phế truất ngôi vị Thái t.ử của hắn chứ!”
“Bây giờ Hoàng hậu đã đi rồi, gia tộc mẫu thân của hắn chính là hoàng thất phương Bắc đã khơi mào chiến tranh, con thực sự nghĩ Kỳ Việt có thể sống ẩn dật để tránh tai họa hay sao!”
“Con hãy rủ lòng thương xót người cha của con đi, vì thói ích kỷ của con mà ông ấy mất hết chức tước binh quyền, biên thành bại trận, ông ấy bị giam hãm trong căn nhà này sắp c.h.ế.t đến nơi rồi!”
“Làm người không được ích kỷ như vậy, làm quan phải giữ chữ nhân, làm tướng thì phải bảo vệ bách tính trong thiên hạ chứ!”
Mẹ ta nói lão hoàng đế chắc chắn sẽ đem bán đứng Kỳ Việt để cầu hòa, hắn kẹp ở giữa chỉ có con đường c.h.ế.t.
Chiến tranh nổ ra, mạng người không phân sang hèn, đều là thứ rẻ rúng nhất trên đời.
Ta quỳ rạp dưới đất, nhìn khuôn mặt già nua hốc hác của cha, khóc đến mức hụt cả hơi, không thở nổi.
“Mẹ, con... con muốn cứu bọn họ.”
Muốn bảo vệ Kỳ Việt một lần.
8.
Chuyện của bảy năm trước, bây giờ nghĩ lại, vẫn không khỏi cảm thán ngậm ngùi.
Thái y khuyên ta: “Chỉ cần nương nương giao binh phù cho Cảnh Vương, nhất định có thể bình an trở về nhà.”
