Năm Năm Bị Lãng Quên - 10
Cập nhật lúc: 13/08/2026 08:01
Ba mẹ họ Tô sốt ruột đến phát điên, van xin Bùi Thanh Diễn xử đẹp gã súc sinh đó.
Anh ta coi như không nghe thấy.
Gia đình nạn nhân vụ t.a.i n.ạ.n tìm đến tận nhà, ngày nào cũng ép họ phải bồi thường tiền. Hai ông bà già đành phải móc ra một khoản tiền lớn để cho êm chuyện.
Thế nhưng, một khi vận xui đã tìm đến thì đúng là uống ngụm nước lọc cũng có thể bị sặc.
Mẹ Tô dẫn Đường Đường đi học múa, muốn đào tạo lại một "Tô Mai" thứ hai, không ngờ lại vô tình giẫm phải vỏ chuối.
Bà ta ngã chấn thương đầu, trở thành người thực vật. Ba Tô ngày nào cũng giăng băng rôn yêu cầu trừng phạt kẻ xả rác bừa bãi.
Nhưng khu vực đó lại là điểm mù camera, ngay cả người vứt rác là ai cũng không tìm ra.
Một ông lão vừa phải chăm bà lão, vừa phải trông Đường Đường, chỉ trong chớp mắt như già đi chục tuổi.
Đường Đường gọi điện cho Bùi Thanh Diễn: "Ba ơi, con xin ba đưa con về nhà đi, con không muốn sống chung với ông bà ngoại đâu."
"Họ hết tiền rồi, không mua quần áo đẹp cho con, còn bắt con ăn thức ăn cho heo nữa."
Anh ta hoàn toàn dửng dưng, giọng nói lạnh nhạt chưa từng có: "Cút! Nếu không vì mẹ mày thì tao đã không mất Khoai Môn, càng không mất Kiều Kiều!"
26
Bùi Thanh Diễn đồng ý ly hôn, vì Khoai Môn nói: "Chú Bùi, xin chú hãy buông tha cho mẹ đi!"
"Một mình mẹ nuôi con đã chịu rất nhiều cay đắng, mà chú chính là viên kẹo đắng nhất."
"Nếu chú cứ bám lấy mẹ, sau này con sẽ không đến bệnh viện nữa."
Anh ta sợ phát hoảng.
Khoai Môn nháy mắt với tôi.
Dối người đấy, con bé thích Thẩm Độ lắm.
Trước khi nhìn rõ bộ mặt thật của Tô Mai, Bùi Thanh Diễn từng ôm Đường Đường đang lên cơn hen suyễn chạy đến bệnh viện, yêu cầu bác sĩ giỏi nhất đến chăm sóc.
Đúng lúc gặp Thẩm Độ đang trực. Anh vừa nhìn đã nhận ra con bé này bệnh nửa thật nửa giả.
Việc uống đồ lạnh bị kích thích là thật, nhưng giả vờ ho đến điếng người điếng ruột lại là giả.
Khoai Môn ôm lấy cổ tôi: "Sao ba Thẩm Độ lại không muốn lấy vợ nhỉ?"
"Chú ấy nói muốn cống hiến cả đời cho sự nghiệp y tế, nhưng con thực sự rất muốn chú ấy làm ba con đấy."
Tôi véo nhẹ cái mũi cao v.út của con: "Có ba người ba rồi còn chưa đủ sao?"
"Không đủ."
"Bà Từ nói, mỗi năm mẹ đều đến trước mặt Phật Tổ dập đầu một nghìn cái, cầu mong bảo hộ cho con luôn bình an khỏe mạnh."
Đôi môi mềm mại của cô bé hôn lên má tôi: "Mẹ đã làm vì con nhiều như thế, nhưng con lại chẳng có gì để trao lại cho mẹ."
Khoai Môn nhận nhiều ba như vậy, là vì lo lắng một ngày nào đó nó đột nhiên không thể mở mắt, không thể nhìn thấy ánh mặt trời của ngày mai được nữa.
Con bé hy vọng có người thay thế mình, ở lại bên cạnh tôi.
Bùi Thanh Diễn đứng phía sau khóc rất t.h.ả.m hại.
Trong lòng con trẻ, người ba tồn tại như một mặt trời.
Vậy mà anh ta lại vắng mặt ngay từ lúc bắt đầu!
Từ đó rơi vào đêm dài vĩnh hằng, chỉ còn lại sự giá lạnh tột cùng.
27
Bùi Thanh Diễn chia cho tôi rất nhiều, rất nhiều tiền.
Nhiều đến mức đủ cho hai mẹ con tôi tiêu dùng trong ba đời.
Ánh mắt anh ta trầm đục nhìn tôi: "Xin lỗi em, anh đã làm mất em rồi."
"Rất nhiều chuyện không cách nào bù đắp được, nhưng em vẫn sẵn lòng cho anh thăm Khoai Môn, như vậy là đủ lắm rồi."
Bùi Thanh Diễn ký tên vào bản thỏa thuận ly hôn.
Anh ta trông gầy gò đi rất nhiều, dưới mắt có một quầng thâm xì, rõ ràng là bị mất ngủ kéo dài.
Nhưng những đêm dài khó khăn nhường ấy, tôi sớm đã trải qua không biết bao nhiêu lần.
"Kiều Kiều, em yên tâm, sau này anh sẽ không tái hôn nữa."
"Khoai Môn cần phẫu thuật hay chăm sóc, em có thể tìm anh ngay lập tức."
Tôi giữ im lặng. Thực ra có tiền là đủ rồi, đàn ông các thứ không quá quan trọng.
Con gái đến cuối cùng vẫn không chịu gọi anh ta một tiếng ba.
"Chú Bùi, cảm ơn tiền của chú, cháu sẽ lớn lên thật tốt."
Môi Bùi Thanh Diễn mấp máy, rốt cuộc vẫn không nỡ ép buộc con.
Anh ta nói anh ta tin vào sức mạnh của thời gian.
Chỉ cần tình yêu đủ bền bỉ, sẽ có thể kéo lại trái tim của con gái.
28
Nhưng cuộc đời luôn có những bất ngờ.
Bùi Thanh Diễn vì cứu một bé gái nhặt bóng trên đường mà bị tông đ.â.m văng xa hai mét.
Tôi và Khoai Môn không kịp đến bệnh viện.
Tiệm mới khai trương, hàng xóm và ba người ba của con bé đều chạy đến ủng hộ.
Chúng tôi đãi tất cả mọi người uống chè ngọt.
Khoai Môn cảm ơn những "đứa trẻ lớn" và "người lớn nhỏ" đã giúp con bé sống một cách vui vẻ suốt chặng đường qua.
Tiếng cười đùa hòa quyện vào nhau, lấp đi tin tức đau thương đến nghẹn lòng.
Mãi đến đêm muộn, luật sư của Bùi Thanh Diễn mới báo cho tôi biết.
Anh ta đi rồi, để lại toàn bộ tài sản cho tôi.
Khoai Môn ngẩn ngơ mất mấy phút: "Mẹ ơi, có phải chú Bùi đi hái sao trước con một bước rồi không?"
Gió nhẹ ngày hôm đó rất lạnh.
Con bé đặt một bó hoa cúc trắng nhỏ trước bia mộ, nhìn tấm hình trên đó rất lâu. Ghé sát lại, con bé nói không ít lời thì thầm.
Nhưng Bùi Thanh Diễn vĩnh viễn không còn nghe thấy nữa.
Dưới bóng chiều tà, mặt trời đỏ rực như lòng đỏ trứng muối treo lơ lửng nơi chân trời.
Khoai Môn nắm lấy tay tôi, cất giọng nói mềm mại ngọt ngào: "Mẹ ơi, con cùng mẹ, về nhà thôi."
(Hoàn)
