Năm Năm Chân Tình Không Bằng Mười Năm Cũ - 1
Cập nhật lúc: 14/09/2026 08:01
Sau khi Dung Kỳ đi, ta cũng quay trở về phủ.
Có lẽ do đứng quá lâu ngoài miếu Dược Vương nên đến nửa đêm ta bắt đầu phát sốt.
Trong cơn mê man, ta tỉnh lại một lần, giơ tay quờ sang bên cạnh thì chỉ thấy khoảng không lạnh ngắt.
Lúc này mới chợt nhớ ra, Dung Kỳ vẫn còn ở Công chúa phủ.
Ta trở mình, tiếp tục chợp mắt.
Trước đây mỗi lần ta ốm đau, hắn luôn là người sốt sắng hơn cả ta.
Có năm ta phát sốt lúc nửa đêm, thầy t.h.u.ố.c bảo không có gì đáng ngại, vậy mà hắn vẫn ngồi bên mép giường túc trực suốt một đêm.
Sáng hôm sau ta tỉnh dậy, thấy hắn đã gục đầu bên sập ngủ thiếp đi.
Ta lén rút tay ra, hắn lập tức giật mình tỉnh giấc, câu đầu tiên cất lên là hỏi ta còn thấy khó chịu ở đâu không.
Lúc đó ta còn cười hắn nhát gan.
Dung Kỳ liền hờn dỗi nhét chén t.h.u.ố.c vào tay ta.
"Nếu nàng thực sự có làm sao, ta biết tìm đâu ra một kẻ như nàng nữa?"
Ta hỏi ta như thế nào. Hắn bảo phiền phức.
Ta tức giận suốt cả ngày không buồn bắt chuyện với hắn.
Thế nhưng đến đêm ngủ thiếp đi, ta lại phát hiện hắn vẫn từ phía sau quàng tay ôm lấy ta.
Nghĩ đến đây, ta nhắm mắt lại.
Chỉ là đi cứu một người mà thôi.
Chiêu Dương dù sao cũng từng cứu mạng hắn.
Nếu đổi lại là ta, có lẽ cũng chẳng thể giương mắt nhìn bà ta c.h.ế.t được.
Đến chạng vạng ngày thứ hai, Dung Kỳ rốt cuộc cũng trở về.
Ta đang ngồi trên sập uống t.h.u.ố.c.
Hắn bước vào cửa với dáng vẻ rất vội vã, vừa nhìn thấy chén t.h.u.ố.c trên tay ta, sắc mặt lập tức thay đổi.
"Ngoan sao lại bệnh rồi?"
Hắn vừa nói vừa giơ tay áp lên trán ta, lại dồn dập hỏi thầy t.h.u.ố.c đến từ lúc nào, đêm qua sốt có dữ dội lắm không.
Nghe hắn hỏi liền một hơi mấy câu, cơn khó chịu trong lòng ta tự nhiên lại tan đi không ít.
"Chỉ là nhiễm chút hơi lạnh thôi, đã đỡ hơn nhiều rồi."
Dung Kỳ vẫn không yên tâm, bèn bê nửa chén t.h.u.ố.c còn lại của ta sang, tự mình thử lại nhiệt độ.
Ta nhìn thấy dưới quầng mắt hắn chằng chịt những tia m.á.u đỏ.
Đêm qua quỳ suốt một đêm, lại ở lại Công chúa phủ nguyên cả một ngày.
Thực ra hắn cũng chẳng khá hơn ta là bao.
Ta cất tiếng hỏi hắn tình hình Chiêu Dương ra sao.
Dung Kỳ im lặng một lúc lâu.
"Giữ được mạng rồi, đứa trẻ cũng bình an."
Ta gật đầu.
Hắn ngồi xuống bên mép sập, từ trong n.g.ự.c lấy ra một gói mứt hoa quả. Vẫn là tiệm tiệm ở phía tây thành mà ta thích ăn nhất.
"Trên đường về ta tiện tay mua."
Ta bốc một viên nhét vào miệng. Vị ngọt có phần hơi gắt.
Dung Kỳ nhìn ta một lúc, đột nhiên nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.
"A Ninh, đêm qua ta vốn dĩ định quay về."
"Chỉ là bà ấy tỉnh lại một lần rồi lại nhanh ch.óng hôn mê đi. Thái y bảo thần trí bà ấy không được tỉnh táo, cứ nhất quyết không chịu uống t.h.u.ố.c, bảo ta phải ở bên cạnh gọi bà ấy."
Viên mứt trong miệng ta tự nhiên thấy khó nuốt vô cùng.
"Gọi bà ấy là gì?"
Dung Kỳ không lập tức trả lời.
Một lúc sau hắn mới khẽ thốt: "Tên."
Ta ồ lên một tiếng.
Thực ra cũng chẳng có gì.
Người ta cũng sắp c.h.ế.t đến nơi rồi.
Gọi là gì mà chẳng được.
Nếu đến cả chuyện này ta cũng đi chi ly tính toán thì e rằng quá hẹp hòi.
Ta cúi đầu bốc thêm một viên mứt nữa. Thế nhưng bàn tay của Dung Kỳ lại xiết c.h.ặ.t thêm vài phần.
"Bà ấy lúc đó cứ bấu c.h.ặ.t lấy ta, nhất quyết không chịu thả ra."
Lúc này ta mới nhìn thấy trên cổ tay hắn có mấy vết cào rất sâu.
Nơi đó đã chuyển sang màu tím thẫm.
Ta chằm chằm nhìn vết thương một lúc.
Dung Kỳ kéo vạt tay áo xuống che đi.
"A Ninh, ta chỉ là sợ bà ấy c.h.ế.t ngay trước mặt ta mà thôi."
Hắn cất lời rất chậm rãi.
"Mười năm trước, bà ấy cũng từng thức túc trực bên ta như vậy."
Đây là lần đầu tiên ta nghe nhắc đến chuyện này. Dung Kỳ rất ít khi nói với ta về những chuyện trước đây giữa hắn và Chiêu Dương.
Ta chỉ biết bà ta từng cứu mạng hắn.
Về sau lại giam hãm hắn trong Công chúa phủ, từng đ.á.n.h đập hắn, cũng từng nh.ụ.c m.ạ hắn.
Còn về việc ban đầu họ ra sao.
Ta chưa từng hỏi.
Ta luôn cảm thấy không cần thiết.
Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy không cần thiết.
Ta rụt tay quay trở lại trong chăn.
"Người không sao là tốt rồi."
Dung Kỳ đăm đăm nhìn ta.
Có lẽ hắn cũng không ngờ ta lại dễ dàng bỏ qua như vậy.
Hồi lâu sau, hắn cúi người ôm chầm lấy ta.
"Về sau sẽ không thế nữa."
"Ta nợ bà ấy một cái mạng."
"Hôm qua đã trả sạch rồi."
Ta dựa vào vai hắn.
Trong lòng tự nhiên lại cảm thấy an định trở lại.
Hắn đã bảo không thế nữa.
Vậy thì chắc chắn sẽ không thế nữa.
Dù sao năm năm qua, hắn chưa từng lừa dối ta bất cứ điều gì.
……
Buổi tối Dung Kỳ ở lại trong phòng ta. Nửa đêm ta lại tỉnh giấc một lần nữa.
Hắn ngủ không được yên giấc.
Hàng lông mày cứ chau c.h.ặ.t lại không buông.
Nơi khóe miệng khẽ thốt ra một tiếng gọi rất nhẹ.
Ta nghe không rõ ràng.
