Năm Năm Chân Tình Không Bằng Mười Năm Cũ - 4

Cập nhật lúc: 14/09/2026 08:01

Hóa ra hắn cũng nhớ rõ những điều đó ở Chiêu Dương.

Hơn nữa còn nhớ suốt mười năm trời.

Ta đột nhiên không còn chút cảm giác thèm ăn nào nữa.

Nhưng rồi lại tự dặn lòng chuyện này thực ra chẳng đáng là gì.

Chỉ là không ăn được hạnh nhân mà thôi.

Nhớ thì nhớ thôi.

Chẳng lẽ sau khi rời bỏ một người lại phải đem toàn bộ ký ức trong đầu móc sạch ra hay sao?

Ta vẫn ăn hết miếng cá đó.

….

Sau khi tiệc tan.

Chiêu Dương trên đường vắng trong cung đã gọi giật Dung Kỳ lại.

Ta vốn dĩ đã bước tiến lên phía trước.

Nghe thấy bà ta cất lời liền dừng bước lại.

"A Kỳ."

Dung Kỳ nhíu c.h.ặ.t lông mày.

Chiêu Dương như thể không nhìn thấy.

"Cây hải đường nơi Đông viện năm nay nở hoa rất đẹp."

Nét mặt Dung Kỳ đột nhiên biến đổi.

Chiêu Dương nói tiếp:

"Trước đây ngươi cứ chê nó hay thu hút sâu bọ."

"Ta đã sai người c.h.ặ.t đi rồi."

"Nghĩ lại về sau khi ngươi đi rồi gian viện quá trống trải nên ta lại sai trồng lại một cây mới."

Ta đứng bên cạnh.

Lần đầu tiên cảm thấy bản thân thật dư thừa.

Mỗi một câu họ thốt ra, ta đều hoàn toàn không hay biết.

Cây cối.

Gian viện.

Vết thương cũ.

Chim sẻ.

Và cả cái tên mụ Chiêu Chiêu kia nữa.

Hóa ra mười năm của một con người lại dài đến như vậy.

Dài đến mức đâu đâu cũng vương vãi những thứ mà ta chưa từng được chứng kiến.

Trên đường trở về phủ.

Dung Kỳ chủ động nắm lấy tay ta.

Ta không hề rút tay về.

Hắn có lẽ nhận ra ta không vui.

"Về sau sẽ không gặp lại bà ấy nữa."

Ta cúi đầu đăm đăm nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau.

Tự nhiên cảm thấy mệt mỏi vô cùng.

Thế nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

Bởi vì ta cũng không biết ngoại trừ việc tin tưởng hắn ra.

Bản thân còn có thể làm được gì khác nữa.

……

Mùng năm tháng Hai là ngày giỗ của mẫu thân ta.

Mẫu thân ta qua đời từ sớm.

Mỗi năm vào ngày này, ta đều sẽ lên chùa Từ Ân ở ngoại thành thắp cho bà một ngọn đèn.

Dung Kỳ đã đi cùng ta suốt bốn năm trời.

Năm đầu tiên là do ta không gọi hắn.

Sau khi trở về, hắn hỏi ta đã đi đâu.

Ta bảo đi dâng hương cho mẫu thân.

Năm thứ hai khi trời còn chưa hửng sáng, hắn đã ngồi sẵn trong xe ngựa chờ ta.

Về sau năm nào cũng như vậy.

Năm ngoái tuyết rơi rất lớn.

Đường núi khó đi vô cùng.

Ta bảo thôi bỏ đi. Thế nhưng Dung Kỳ vẫn nhất quyết đòi đi.

Hắn giúp ta thắp đèn cho mẫu thân xong xuôi liền đứng rất lâu trước bài vị.

Sau khi trở về mới nói cho ta biết:

"Ta đã nói chuyện với nhạc mẫu rồi."

"Về sau ta sẽ chăm sóc cho ngươi."

Ta cười hắn mặt dày.

Đến cả tờ hôn thư còn chưa có. Mà đã dám gọi nhạc mẫu rồi.

Dung Kỳ lúc đó đè ta trong xe ngựa hôn rất lâu.

"Nếu nàng nhất quyết đòi tờ giấy đó, chờ ngày nào ta nghĩ thông suốt rồi sẽ giao cho nàng."

Ta không hề thúc giục.

Ta luôn nghĩ chúng ta vẫn còn rất nhiều năm tháng phía trước.

Năm nay trước khi lên chùa Từ Ân.

Ta đã dậy từ rất sớm.

Dung Kỳ đã sai người chuẩn bị sẵn hương đèn nến.

Hắn còn đặc biệt mang theo món bánh hoa quế mà mẫu thân ta khi còn sống thích ăn nhất.

Ta nhìn gói bánh đó.

Trong lòng tự nhiên lại mềm đi yếu đuối.

Những chuyện không vui mấy ngày trước dường như cũng nhạt bớt đi nhiều.

Lúc chúng ta sửa chuẩn bị xuất môn.

Người của Công chúa phủ lại tìm tới. Không phải là mụ v.ú già nữa.

Mà là con đại cung nữ thân tín bên cạnh Chiêu Dương.

Nó mang tới một câu nhắn.

Chiêu Dương hôm nay chuẩn bị rời kinh thành đến hành cung dưỡng bệnh.

Trước lúc đi.

Muốn gặp Dung Kỳ lần cuối cùng.

Không hề bệnh tật.

Không hề chảy m.á.u.

Cũng chẳng phải sắp c.h.ế.t.

Chỉ là muốn gặp mặt một lần mà thôi.

Trong lòng ta tự nhiên lại thấy nhẹ nhõm hẳn.

Lần này tổng lẽ không còn lý do nào nhất định phải đi nữa rồi.

Dung Kỳ cũng không hề gật đầu đồng ý.

Hắn sai người nhắn lại bảo hôm nay có việc bận.

Ta đứng bên cạnh.

Lần đầu tiên cảm thấy câu từ chối này nghe ra thật êm tai.

Trên đường đến chùa Từ Ân, tâm trạng ta luôn rất tốt.

Dung Kỳ còn cười chê hôm nay ta nói nhiều hơn hẳn thường ngày.

Đi được một nửa đường núi.

Xe ngựa đột nhiên dừng khựng lại.

Người của Công chúa phủ lại đuổi theo tới nơi rồi.

Vẫn là c.o.n c.ung nữ đó.

Nó quỳ gối trong đống tuyết lạnh.

Dâng lên một chiếc bình rượu rất cũ kỹ.

Dung Kỳ vừa nhìn thấy chiếc bình đó. Rất lâu không thốt ra một lời nào.

Con cung nữ cất lời:

"Điện hạ bảo bình rượu này đã chôn cất mười năm rồi."

"Năm xưa hai người từng hẹn ước, chờ đến khi điện hạ xuất giá sẽ cùng nhau thưởng thức."

"Về sau chẳng ai uống thành công."

"Hôm nay điện hạ sắp rời đi rồi."

"Về sau e rằng sẽ không quay trở về kinh thành nữa."

"Điện hạ chỉ muốn hỏi một câu."

"Dung công t.ử có còn bằng lòng đồng hành cùng điện hạ uống hết bình rượu này hay không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Năm Năm Chân Tình Không Bằng Mười Năm Cũ - Chương 4: 4 | MonkeyD