
Nam Nghi
Ta từng làm phu thê với Thái tử suốt ba năm.
Ngày ta mang thai, Thái tử Tiêu Trạm khôi phục thân phận.
Thần sắc hắn lạnh nhạt xa cách, chặn đứng tất cả những lời ta muốn nói:
“Cô là Trữ quân, ở kinh thành đã có hôn sự định sẵn.”
“Đích nữ phủ Võ Hầu tính tình cương liệt, sẽ khiến nàng phải chịu khổ.”
“Nàng muốn bồi thường gì, Cô đều có thể cho nàng, duy chỉ danh phận là không thể.”
Sau khi Tiêu Trạm hồi kinh, ta cũng trở về phủ Võ Hầu, thế nhưng thánh chỉ ban hôn vẫn mãi không được đưa tới.
Hắn quỳ suốt ba ngày, cầu xin được cưới nữ nhi của một tiểu quan ngũ phẩm.
Nghe nói vị tiểu thư nhà ấy có vài phần giống với cô nương thôn dã mà hắn vẫn luôn nhớ mãi không quên.
“Cô đã có người trong lòng, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn muốn cho nàng ấy một danh phận.”
“Tiểu thư phủ Võ Hầu không thể gả vào Đông cung, gả cho bào đệ của Cô cũng như nhau thôi.”
Ta không nói thêm lời nào, chỉ nhận thánh chỉ đổi hôn.
Vài năm sau, khi ta lần nữa vào cung, Tiêu Trạm nhìn đứa trẻ có đường nét giữa mày và mắt giống hệt hắn, cả người lại như phát điên…












