Nam Phụ Hôm Nay Đã Thượng Vị Chưa? [xuyên Nhanh] - Chương 15

Cập nhật lúc: 17/04/2026 12:05

Chương 15: Nhân vật chính công thụ vì tôi mà cấu xé nhau

Nguy Ngân Hà xoạt cái đứng dậy, chiếc ghế phát ra tiếng ma sát ch.ói tai.

Tiếng động quá lớn khiến bạn học phía trước lầm bầm rồi xoay người ngủ tiếp.

Tim Cố Bất Vọng hẫng một nhịp.

Cái đồ ngu ngốc này.

Cố Bất Vọng nhanh ch.óng liếc nhìn Tô Trừng Quang, thấy cậu chỉ khẽ run mi mắt, hơi thở vẫn đều đặn.

Trái tim đang treo lơ lửng mới hạ xuống.

Anh dùng ánh mắt ra hiệu: 【Đi thôi.】

Dưới lầu, hai người đi ngang qua bụi cỏ bên cạnh, chú mèo bên trong cảnh giác ngẩng đầu lên.

"Lúc nãy cậu làm cái gì đấy?"

Giọng điệu bình thản, giống như sự tĩnh lặng trước cơn bão.

Cố Bất Vọng dùng lưỡi đẩy hàm trên: "Thì hôn thôi, còn làm gì được nữa."

Nguy Ngân Hà cười nhạo: "Hôn đơn phương?"

Hóa ra anh không biết, một Cố Bất Vọng tự phụ sạch sẽ đến mức dị ứng với cả thế giới, sau khi tháo bỏ lớp mặt nạ lại là một tên biến thái cuồng si, đứng trước mùi hương của bạn học mà thèm thuồng đến vậy.

Nhìn thấu sự chế nhạo dưới lớp mặt nạ bình tĩnh của anh, Cố Bất Vọng nheo mắt:

"Nói đi cũng phải cảm ơn cậu, nếu không sao tôi biết được mình lại thích cậu ấy đến thế, một chút cũng không muốn nhìn thấy cậu ấy quấn quýt bên mấy tên trai thẳng dính như keo."

Nguy Ngân Hà nheo mắt: "Tôi là đại ca của cậu ấy, cậu ấy thực sự chỉ có thể đi cùng tôi thôi."

Cố Bất Vọng lạnh lùng nhìn anh: "Một người đại ca coi cậu ấy là đối tượng để di tình (chuyển đổi tình cảm) sao?"

Trong ánh mắt sững sờ đột ngột của Nguy Ngân Hà, anh từ từ mỉm cười, rạng rỡ như đóa hoa sen nhưng lại khiến người ta rùng mình hơn cả t.h.u.ố.c độc:

"Nguy Ngân Hà, cậu coi cậu ấy là thế thân của tôi từ bao giờ vậy?"

"Meo~"

Chú mèo ngẩng cằm, đôi mắt dị sắc nheo lại.

Đôi đồng t.ử hai màu nhìn thấy một bàn tay rõ khớp xương đang vươn về phía nó.

"Suỵt."

Tô Trừng Quang gãi gãi cái đầu nhỏ của nó: "Chúng ta đều không được phát ra tiếng động nhé."

Cách một bức tường.

Trán Nguy Ngân Hà lấm tấm mồ hôi, anh hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra:

"Di tình thế thân cái gì, đừng có nghĩ ai cũng đê tiện như cậu."

Anh biết Cố Bất Vọng là "đồng" (gay), đây cũng là một trong những lý do khiến hai người đường ai nấy đi. Nguy Ngân Hà không thể chấp nhận một người anh em lại đi thích đàn ông.

Liếc thấy mu bàn tay nổi gân xanh của anh, Cố Bất Vọng nhướng mày: "Cậu muốn đ.á.n.h tôi?"

Nguy Ngân Hà hạ mi mắt, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ: "Dựa vào câu nói lúc nãy của cậu, tôi thực sự rất muốn đ.á.n.h cho cậu tỉnh ra."

Cố Bất Vọng lại áp sát anh, dung mạo diễm lệ như một con rắn mỹ nhân đang thè lưỡi:

"Nếu cậu thực sự cảm thấy bị sỉ nhục, lúc này nắm đ.ấ.m của cậu đã giáng vào mặt tôi rồi. Cậu đang do dự lo lắng cái gì? Sợ tôi thẹn quá hóa giận, lột trần lớp mặt nạ cuối cùng của cậu sao?"

Bị nói trúng tâm tư thầm kín, Nguy Ngân Hà đờ người, biểu cảm trên mặt như một nốt lặng đột ngột ngắt quãng giai điệu âm nhạc.

Cố Bất Vọng rảo bước bên cạnh anh: "Để tôi đoán xem, bắt đầu từ khi nào nhỉ?

Từ lúc tôi từ chối cậu ở bữa tiệc, hay là từ lúc tôi thuận miệng nói một câu, bảo cậu hãy tìm một người không biết từ chối để nhận lấy lòng tốt của cậu. Như vậy, lòng tự trọng và sự tội lỗi đáng thương của cậu sẽ bắt đầu được lấp đầy và tha thứ từ việc người khác chấp nhận sự bù đắp của cậu."

Móng tay găm sâu vào lòng bàn tay: "Đủ rồi!"

Nguy Ngân Hà hốt nhiên ngẩng đầu, gương mặt tuấn tú hơi vặn vẹo vì giận dữ:

"Cậu nghĩ cậu sạch sẽ lắm sao? Chuyện của cậu với Nguy Hồ Cảnh tôi đều biết hết, có những chuyện tôi không muốn làm cũng không thèm làm. Nếu hôm nay không phải ở trường, tôi sẽ c.h.ử.i cho cậu khóc tại chỗ luôn."

Họ là những người bạn hiểu rõ gốc rễ của nhau, là thanh mai trúc mã, những điểm đen tối của đối phương bao gồm cả việc mấy tuổi bắt đầu mộng tinh đều nắm rõ như lòng bàn tay. Chẳng qua là một lần nữa xé rách mặt mà thôi, mọi người đều là người trưởng thành, anh không muốn cảnh tượng quá khó coi.

Bờ môi Cố Bất Vọng mím c.h.ặ.t như một con đ*a.

Quá khứ đối với Cố Bất Vọng luôn là điều cấm kỵ, là một miếng thịt thối không thể chạm vào, ai chạm vào là c.h.ế.t. Hồi tưởng lại tâm trạng đau đớn đến tuyệt vọng khi đó, anh hốt nhiên sa sầm mặt, giống như con rắn độc phun ra nọc độc:

"Cút!"

【Cút!】

Âm thanh đó trùng lặp với ký ức xa xăm, ngay cả mẹ ruột cũng chưa từng mắng anh như vậy. Chỉ một chữ ngắn ngủi nhưng lập tức x.é to.ạc vết thương đẫm m.á.u của anh.

Hơi thở của Nguy Ngân Hà đột ngột dồn dập, anh nhìn chằm chằm Cố Bất Vọng, ánh mắt như những lưỡi d.a.o tẩm m.á.u:

"Cố Bất Vọng, chúng ta kết thúc rồi!"

Cố Bất Vọng cười nhạo: "Được thôi."

Khi Nguy Ngân Hà đi ngang qua người anh, anh nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m giáng thẳng vào gương mặt tuấn tú kia:

"Cú đ.ấ.m này là thay Tô Trừng Quang trả cho cậu."

Nguy Ngân Hà nhếch môi, ánh mắt như củi lửa được châm ngòi, nhưng cuối cùng anh vẫn quay người rời đi.

Bụi cỏ sột soạt rung động, một chú mèo vàng trắng chui ra. Chú mèo đuổi theo Nguy Ngân Hà, luồn lách qua chân anh như cá bơi.

Bước chân không dừng lại đi ngang qua t.h.ả.m cỏ tươi tốt, anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu đếm từng ô cửa sổ trên lầu.

Kẻ mê muội thực ra chính là anh.

Khoảnh khắc vừa rồi, khi bí mật bị phát hiện, anh vậy mà lại muốn ra tay bóp c.h.ế.t Cố Bất Vọng. May mà...

Anh vén tay áo lên, dùng sức lau qua mắt.

Tô Trừng Quang hôm nay cảm thấy bạn học trong lớp có chút kỳ lạ. Đặc biệt là các bạn nữ, cứ như đặc công đang đối chiếu mật mã, vừa nhìn thấy cậu là vội vàng dời mắt đi. Sau lưng thì trò chuyện với tông giọng mà họ tưởng là nhỏ nhưng thực tế rất rõ ràng.

"Chính là cậu ấy à, ngoài chiều cao ra thì tớ thấy chẳng giống 'Công' chút nào."

"Học bá ngoan ngoãn Công và đại ca bất lương Thụ là tuyệt nhất, cặp này tớ chèo tới c.h.ế.t."

"Sì sụp sì sụp, tớ nhớ có một chương thơm lắm, Classroom PLAY cộng thêm ngạt thở."

Tô Trừng Quang: "..." Cái quái gì vậy?

Buổi tối.

Tô Trừng Quang đeo cặp sách lên: "Hôm nay cùng về không?"

Cố Bất Vọng cầm b.út, ngẩng đầu lên từ đống tài liệu đề thi. Biểu cảm khi làm bài của anh rất nhạt, đôi mày như phủ một lớp sương lạnh:

"Xin lỗi, hôm nay tôi phải về nhà chính một chuyến."

Nghe qua là biết nhà rất giàu, Tô Trừng Quang nhún vai: "Vậy tôi đi trước nhé."

Cố Bất Vọng khẽ cười: "Đợi qua thời gian này, chúng ta lại cùng về nhà nhé."

Cố Bất Vọng nói câu này mà không hề biết rằng, ngày mai anh sẽ hối hận vì quyết định của mình. Sự bảo vệ tự cho là đúng của anh lại chính là nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái c.h.ế.t của Tô Trừng Quang. Sau này, thậm chí mười năm trôi qua, đó vẫn là niềm hối hận nặng nề không thể quên trong những đêm khuya.

"Cậu chắc chứ?"

Hà Mạn Mạn đang ở lại lớp làm bài tập tỏ ra kinh ngạc.

Nguy Ngân Hà gõ gõ ngón tay lên mặt bàn: "Dông dài cái gì, mang tất cả BL của em cho anh mượn."

Hà Mạn Mạn há hốc mồm: "Anh nhập hội 'hủ' rồi à? Ai đã làm chuyện tốt này thế, quảng cáo giỏi thế này không sợ mất mạng sao?"

Nguy Ngân Hà nhíu mày: "Cái quái gì vậy? Anh chỉ thấy buồn chán muốn xem thử thôi, không cho mượn thì thôi."

Bên cạnh anh em xuất hiện một gã "gay", để t.ử thủ phòng tuyến, anh buộc phải tìm hiểu suy nghĩ và phương thức tư duy của họ.

Hà Mạn Mạn mím môi, nhịn cười một cách điên cuồng: "Được thôi, em vừa hay có mấy cuốn cực kỳ thích, truyện tranh về đại ca bất lương bị bẻ cong, em đoán anh nhất định sẽ thích."

Hà Mạn Mạn nhét cho anh một xấp truyện tranh đam mỹ, kẹp giữa là một cuốn sổ không có bìa. Buổi tối vệ sinh xong, Nguy Ngân Hà chọn một cuốn mang lên giường.

Nhân vật chính bên trong không bao lâu sau đã bắt đầu "hòa hợp sinh mệnh", điều này rõ ràng cũng nằm trong phạm vi nghiên cứu của Nguy Ngân Hà. Anh nén sự khó chịu, lướt qua các đoạn hành động, chỉ xem sự tương tác giữa các nhân vật chính.

Lật xong đống đó, anh như trút được gánh nặng, ném chúng đi như vứt b.o.m. Với tư cách là một chiến sĩ thuần khiết, ngay cả khi yêu đương, cùng lắm anh cũng chỉ nắm tay nhỏ, hôn lên mặt là đã thấy ngượng chín người rồi. Nếu còn phải sờ soạn qua lại, anh chắc chắn sẽ c.h.ế.t vì xấu hổ mất.

Anh băn khoăn mãi không hiểu, tại sao hai nhân vật chính hôn xong là bắt đầu lăn lộn một chỗ, chẳng lẽ quy trình yêu đương của con trai đều là như vậy sao? Hôn hôn, sờ sờ, rồi lên giường?

Cho đến khi anh xuống giường, vớ lấy cuốn sổ bìa trắng. Lật mở trang đầu là hai nam sinh, nam sinh tóc đen ngậm miếng ngọc bội trong miệng, nụ cười ngông cuồng phóng túng, vòng eo bị một đôi cánh tay trắng lạnh ôm c.h.ặ.t từ phía sau.

Vết thương trên người nam sinh tóc đen nhiều như vạch kẻ đường, những vệt đỏ ngang dọc trên mặt, cổ, cánh tay. Nam sinh tóc nhạt cúi đầu l.i.ế.m vết thương trên cổ nam sinh tóc đen, nhắm mắt lại, hàng mi dài rũ xuống một nỗi buồn không tên.

Giống như nhìn thấy x.á.c c.h.ế.t của chính mình nằm dưới đất, biểu cảm của Nguy Ngân Hà từ từ vỡ vụn.

Mẹ kiếp, vết sẹo trên mặt cái gã tóc đen này sao lại giống hệt của anh thế?

Nửa đêm, những hành động tiếp xúc thân thể trong truyện tranh giống như virus, chiếu đi chiếu lại trong bộ não CPU của anh. Anh trằn trọc băn khoăn, khổ sở suy ngẫm.

Đột nhiên, một tia sáng xẹt qua tâm trí, Nguy Ngân Hà giật mình ngồi bật dậy trên giường.

Nếu quy trình yêu đương với con trai đều là hôn hôn, sờ sờ, lên giường. Vậy thì Cố Bất Vọng...

Anh dùng một tay hất tóc lên, để lộ đôi mắt kinh ngạc đến sáng quắc.

Cái thằng ranh Cố Bất Vọng đó, vậy mà lại muốn để Tô Trừng Quang "thịt" mình?!

Đêm khuya.

Cách trường học không đầy ba cây số, có thể nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào. Nước sông va đập vào bậc thềm, bọt nước b.ắ.n lên vạch cảnh báo đỏ trên bờ.

Hai người đàn ông đeo khẩu trang lội qua t.h.ả.m cỏ đọng nước, cùng nhau khênh một cái túi đen khổng lồ xuống bậc thang.

Đến trước hàng rào sắt, một người buông tay, một đầu túi đen đập mạnh xuống đất phát ra tiếng "uỳnh, uỳnh" trầm đục đáng sợ.

Hắn dùng kìm cắt đứt sợi dây thép, giắt công cụ lại vào hông, hai tay cuộn lấy cái túi, khom người chui vào bãi cát đầy lá khô và gai góc.

Ở phía xa, bên bờ sông đột nhiên vang lên một tiếng nổ lớn, giống như một tiếng ho đột ngột vang lên giữa đêm đen tĩnh mịch.

Lời tác giả:

Về Di Tình (Empathy & Einfühlung): Còn gọi là "cảm tình di nhập", tức là sự chiếu rọi tình cảm hoặc cảm nhận từ bản thân hướng về đối tượng. Sự di nhập tình cảm này có hai hướng: Một là tình cảm của bản thân hướng ra bên ngoài; hai là trạng thái của đối tượng đi vào chủ thể tạo thành sự cộng hưởng cảm xúc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nam Phụ Hôm Nay Đã Thượng Vị Chưa? [xuyên Nhanh] - Chương 15: Chương 15 | MonkeyD