Nam Phụ Hôm Nay Đã Thượng Vị Chưa? [xuyên Nhanh] - Chương 48

Cập nhật lúc: 21/04/2026 07:23

Chương 48: Nhục nhã

Nhận thức được điều này, trong lòng Bạch Di như bị găm một cây kim độc, sự không cam tâm rỉ ra khiến hắn thấy đau đớn tột cùng. Hắn nghiến răng, ánh mắt đầy thù hận nhìn Vu Cảnh: "Thế thì thật là cảm ơn anh trai nhé."

Vu Cảnh ừ một tiếng: "Xin lỗi đi."

Bạch Di sững người: "Xin lỗi cái gì?" Cậu ta ngước lên thấy đám đông đen kịt sau lưng, không khỏi nắm c.h.ặ.t t.a.y. C.h.ế.t tiệt, tất cả đều đến xem trò cười của cậu ta sao?!

Tạ Minh xoa cằm cười: "Đúng, anh Vu của tôi bảo xin lỗi thì cậu phải xin lỗi." Nụ cười nhạt thếch nhưng ánh mắt lạnh như băng.

Bạch Di không tin nổi: "Anh muốn tôi xin lỗi anh?"

"Không phải tôi," Tạ Minh thong thả tiến lên, tà áo lướt qua mang theo mùi sắt gỉ nồng nặc như một vụ mưu sát nơi góc tối ngày mưa. Hắn hất cằm về phía Ngân Cốc, nụ cười lạnh lẽo như vùng đất đóng băng: "Chuyện cậu làm với cô ấy, ống kính không quay tới nhưng mắt của khán giả chúng tôi thì sáng lắm đấy."

Ngân Cốc lo lắng ôm lấy cánh tay Chu Dĩnh Nhiên, cố dùng tay áo che chắn cơ thể. Liệu cô có nhận được sự công bằng không? Nhận ra cảm xúc của cô, Chu Dĩnh Nhiên vỗ nhẹ lưng cô: "Không sao, có tớ đây." Ánh mắt cô ôn nhu như làn gió đêm bên bờ hồ Baikal.

Chu Dĩnh Nhiên hy vọng Bạch Di sẽ xin lỗi công khai để xóa bỏ ảnh hưởng tiêu cực, nhưng ý nghĩ đó quá ngây thơ, Bạch Di rõ ràng không thể làm vậy. Chu Dĩnh Nhiên nghĩ không sai, nhưng cô đã đ.á.n.h giá thấp khả năng khống chế của Vu Cảnh đối với Bạch Di.

Bạch Di giống như con rắn bị bóp trúng t.ử huyệt, chỉ có thể bẻ nát răng độc mà nuốt vào bụng. Toàn thân cậu ta run rẩy, gương mặt thanh lãnh đỏ bừng như gan lợn. Bị tát trước mặt mọi người, giờ lại phải đi xin lỗi, thiên hạ này còn chuyện gì hoang đường hơn thế không?

Nhưng... Bạch Thành. Mọi người đồng loạt nín thở.

"Xin lỗi!" Bạch Di cúi đầu chào Ngân Cốc, nhưng ánh mắt khi ngẩng lên lại hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Gia phong nhà họ Bạch cực kỳ nghiêm khắc, nếu bị Bạch Thành phát hiện hắn làm chuyện xằng bậy bên ngoài, chắc chắn không chỉ là chuyện bị cấm túc ba ngày nữa.

Mọi người kinh ngạc, đây có còn là thiếu gia nhà họ Bạch hay coi người bằng nửa con mắt không? Vậy mà lại chịu thua dễ dàng thế này.

Tạ Minh quay đầu, ánh mắt lướt qua hai cô gái đang ôm nhau: "Chưa đủ, ít nhất phải đăng bài lên Weibo mới thấy có thành ý chứ?"

Bạch Di nhảy dựng lên: "Anh đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu!"

Ngân Cốc lắc đầu, thế này là đủ rồi. Cô chỉ là một cô gái xuất thân bình thường, đắc tội Bạch Di chẳng có gì tốt lành.

Tạ Minh liếc nhìn Bạch Di đầy thâm ý: "Thanh sắt đó là nhắm vào cậu và Vu Cảnh mà rơi xuống, Vu Cảnh đã đỡ cho cậu, suýt chút nữa làm mình bị thương. Dù là anh trai, cậu không nên cảm ơn cậu ấy sao?"

Nhóm đạo diễn ánh mắt phức tạp. Đã nghe danh nhà họ Bạch tìm được đại thiếu gia nhưng mãi chưa công khai, cứ ngỡ là bí mật hào môn, giờ xem ra là thật. Hai người con trai đều trong giới giải trí, nhà họ Bạch tặng Bạch Di một công ty, còn Vu Cảnh thì mặc kệ tự sinh tự diệt, sự thiên vị này đúng là quá rõ ràng rồi.

Bạch Di tức nổ đom đóm mắt. Không đời nào! Duy nhất điều này là không thể. Cậu ta thuê người chính là để Vu Cảnh bị thương, giờ Vu Cảnh không những bình an vô sự mà cậu ta còn phải mang ơn đội nghĩa với hắn, chẳng phải là tự vả vào mặt mình sao?!

Hai bên đang bế tắc thì Lâm Tuấn Văn hất rèm, xách túi đồ hiên ngang đi vào: "Đại ca, em mua được t.h.u.ố.c rồi!" Hắn biết thói quen của đại ca, Ibuprofen và Amoxicillin dùng chung để vừa kháng viêm vừa giảm đau.

Tạ Minh dừng lại, xé lớp băng gạc thấm m.á.u: "Đến rồi thì lại đây bôi t.h.u.ố.c." Băng bó xong xuôi, hắn nhàn nhạt nói: "Báo cảnh sát đi."

Câu nói này làm đạo diễn hết hồn, vội kéo tay Tạ Minh nói nhỏ: "Chẳng phải đã bảo giải quyết riêng sao, sao anh đột nhiên đổi ý vậy?"

Bạch Di vốn đã chột dạ, nghe thấy tìm cảnh sát liền cảnh giác ngước mắt: "Báo cảnh sát làm gì? Ai báo cảnh sát?"

"Thanh sắt đang yên đang lành sao đột nhiên lại rơi xuống, tôi có lý do nghi ngờ các người sử dụng thiết bị không đạt chuẩn. Đợi cảnh sát đến, các người cứ việc giải thích với họ nhé." Giọng điệu hắn chắc nịch, như thể đã nắm thóp được điều gì đó.

Đạo diễn và Bạch Di mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Đầu tư showbiz là miếng bánh lớn, từ sản xuất đến tiêu thụ làm gì có chuyện không tranh thủ kiếm chác. Đến lúc kiểm toán, lợi nhuận không khớp, giấy trắng mực đen, biết lấp l.i.ế.m kiểu gì đây.

Tạ Minh thong thả bồi thêm: "Hay là gọi cả Trương Bưu và Vương Tạ Vũ tới một thể. Thành phố Thượng Kinh dạo này đang truy quét gắt lắm, ai cũng đang tăng ca cày KPI để cuối năm về quê ăn tết, coi như tặng họ chút thành tích vậy."

Tim đạo diễn thót lại một cái: "Trương Bưu? Cục trưởng Cục giám sát Trương Bưu? Còn có lão Vương Cục trưởng Cục An ninh quốc gia?"

*Trời đất ơi, cái anh A Minh này không lẽ là con trai của vị nào sao?*

Bị ánh mắt sợ sệt của đạo diễn nhìn chằm chằm, Tạ Minh vẫn vững như bàn thạch, tỏa ra khí chất của một đại lão thực thụ.

Bạch Di bắt đầu cuống cuồng, vô thức đưa tay sờ lên môi xé lớp da c.h.ế.t. Giờ không có chị Hồng bên cạnh, cậu ta xử lý rất lúng túng. Chỉ cần cảnh sát vào cuộc, kiểm tra lịch sử trò chuyện và giao dịch chuyển khoản trên điện thoại thì ai cũng biết cậu ta đã làm gì! Bạch Di chưa bao giờ thấy uất ức như vậy, cậu ta sắp khóc đến nơi rồi.

Kìm nén nước mắt, cậu ta khịt mũi: "Tôi xin lỗi là được chứ gì?"

Góc nghiêng của Tạ Minh lạnh lùng như sắt đá: "Không phải xin lỗi, là cảm ơn."

Vu Cảnh nhìn Bạch Di trợn trắng mắt sắp ngất xỉu, trong lòng cười hả hê. Được rồi, phen này Bạch Di chắc chắn hận c.h.ế.t Tạ Minh. Hai người này cứ đấu nhau đi, càng gay gắt cậu càng có lợi.

Vu Cảnh nhẹ nhàng nắm lấy tay cậu ta, nhưng lực tay lại không cho phép phản kháng mà bóp c.h.ặ.t vào hổ khẩu, cười rạng rỡ: "Chúng ta là người một nhà, xin lỗi cái gì chứ, em chỉ cần nói một câu cảm ơn anh trai là anh vui lắm rồi."

Bạch Di mếu máo: "Cảm ơn anh trai."

Vu Cảnh xoa đầu cậu ta. Khi cậu dịu dàng, ánh mắt sâu thẳm đa tình như thể trao cả thế giới cho đối phương. Mọi người xung quanh đều kinh diễm, một người đẹp như tiên giáng trần thế này mà tâm địa sao còn nhân hậu hơn cả Bồ Tát vậy.

Bạch Di nhanh ch.óng bị một cuộc điện thoại gọi đi. Chắc vì bị đả kích lớn quá nên lúc ra cửa suýt nữa ngã lăn xuống cầu thang trước mặt truyền thông. May mà có vệ sĩ và trợ lý chắn ống kính giúp, cậu ta chạy thục mạng lên xe. Trên xe bảo mẫu, chị Hồng ném chiếc điện thoại cho cậu ta, mệt mỏi xoa thái dương: "Sao em lại đi xé áo người ta như thế?"

Chị biết Bạch Di tính nóng, lại thích thể hiện. Lần này chị đi theo chăm sóc một nghệ sĩ khác, không ngờ Bạch Di quay lưng một cái đã gây ra họa lớn thế này. Bạch Di mất kiên nhẫn: "Chị giúp em mua lại đống ảnh đó là được chứ gì, bao nhiêu tiền em trả gấp đôi."

Chị Hồng liếc nhìn cậu ta: "Nếu chuyện chỉ đơn giản vậy thì tốt rồi."

Bạch Di ngẩn người: "Còn chuyện gì nữa?"

"Trước khi Phó Trầm thanh lý hợp đồng với Thịnh Duyệt, hắn đã tung bằng chứng em ép hắn phải buộc c.h.ặ.t để xào nấu CP rồi."

Phía bên kia. Lâm Tuấn Văn đã bị Tạ Minh đuổi về, chỉ còn Vu Cảnh và Tạ Minh đi dạo trên phố. Cơn gió cuối thu mang theo hơi lạnh buốt của băng tuyết len lỏi vào cổ áo, lá ngô đồng dưới chân kêu răng rắc.

Vu Cảnh khoác thêm một chiếc măng tô, vai rộng chân dài, đi trên phố đẹp như người mẫu. Tạ Minh thì mặc chiếc áo ba lỗ đen, để lộ cơ bắp săn chắc, cẳng tay quấn một vòng băng gạc trắng dính m.á.u, trông như nam chính vừa bước ra từ một bộ phim t.h.ả.m họa.

Phong cách của hai người thực sự quá "lệch pha" (OOC), khiến không ít người đi đường kinh ngạc nhìn ngó như đang xem một bộ phim live-action "Mỹ nhân phương Đông và Hiệp sĩ diệt rồng".

Chàng hiệp sĩ quay sang hỏi: "Muốn ăn gì?"

"Tùy."

"Đi siêu thị đi, hôm nay tôi nấu cơm."

Tạ Minh đã chính thức trở thành "đầu bếp" của gia đình, vì người kia thực sự không biết nấu ăn. Năng lực làm bếp của Vu Cảnh chỉ dừng lại ở việc ném hết đồ vào nồi. Kể từ khi Vu Cảnh cho hộp thiếc vào lò vi sóng, Tạ Minh chưa bao giờ dám để cậu bén mảng vào bếp nữa.

**Lời tác giả:**

Vu Cảnh: Để tôi nấu cơm cho.

(Vu Cảnh trực tiếp dùng tay mở van xả áp, nồi áp suất nổ bùm một phát — bay luôn nóc nhà).

Tạ Minh: Tôi thật sự... "cảm ơn" em.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.