Nắm Tay Nàng Rời Thành - 5
Cập nhật lúc: 12/07/2026 18:04
Ta nói ta từng bỏ trốn theo nam nhân, coi như đã là người từng có một đời chồng.
Nghe vậy, rất nhiều nam nhân đều chùn bước.
Ta gặp Mạnh Hàn vào một ngày vừa cùng bà mối rời khỏi trà lâu.
Khi ấy, Tiểu Man còn rất nhỏ, bất ngờ chạy đến va vào lòng ta, suýt nữa ngã xuống đất.
Ta vội vàng đỡ lấy con bé.
Tiểu Man rất đáng yêu, đôi mắt tròn xoe, hai má mềm mại phúng phính.
Con bé không sợ người lạ, nhìn ta một lúc rồi cười.
Nụ cười ấy khiến ta nhớ đến đứa con chưa kịp chào đời của mình, lòng bỗng như bị gió lạnh lướt qua.
Ngay lúc đó, Mạnh Hàn vội vàng chạy tới.
Thấy Tiểu Man bình an vô sự, chàng mới thở phào.
“Sao con lại nghịch như vậy?”
Tiểu Man không để ý đến chàng, chỉ nhìn ta không chớp mắt.
“Mẫu thân.”
Giọng trẻ thơ mềm non ấy vang lên, khiến sống mũi ta cay xè.
“Tiểu Man từ nhỏ đã không có mẫu thân, để cô nương chê cười rồi.”
Mạnh Hàn vội bế Tiểu Man lên, đỏ mặt xin lỗi ta.
Nhưng Tiểu Man lại nắm c.h.ặ.t góc áo ta, thế nào cũng không chịu buông.
Đúng lúc ấy, bà mối quay lại tìm ta.
“Cô nương, nửa canh giờ nữa còn phải đến nhà phía đông thành xem mắt, không thể chậm trễ.”
Bà mối kéo ta rời khỏi Tiểu Man, rồi đỡ ta lên xe ngựa.
Buổi xem mắt ngày hôm đó vẫn thất bại như những lần trước.
Biểu cữu mẫu cho rằng ta chỉ biết gây phiền phức, trong bữa cơm liên tục nói lời châm chọc.
Ngay khi ấy, Mạnh Hàn tìm đến cửa.
Mạnh Hàn nói muốn cưới ta.
Chàng nghe được chuyện ta ở nhờ nhà biểu cữu, cũng biết ta đang vội gả đi.
Chàng đến quá gấp, thậm chí chưa kịp mời người mai mối, cứ thế tự mình đến tận nơi.
Biểu cữu mẫu vui mừng đến mức không giấu nổi.
Sau khi biết Mạnh Hàn là thương nhân, bà ta càng mở miệng đòi một khoản sính lễ lớn.
Ta không màng đến sắc mặt khó coi của biểu cữu và biểu cữu mẫu, kéo Mạnh Hàn sang một bên.
“Công t.ử, chuyện của ta chắc hẳn chàng đã nghe qua.”
“Ta từng bỏ trốn theo nam nhân, từ lâu đã…”
“Như vậy thì sao?”
Giọng Mạnh Hàn vẫn rất ôn hòa.
“Ta cũng mang theo một đứa con gái, nào có tốt hơn cô nương bao nhiêu.”
“Nhưng công t.ử đâu hiểu ta.” Ta nói.
Mạnh Hàn cúi đầu cười nhẹ.
“Đúng là chưa hiểu.”
“Nhưng ta biết cô nương là một người thiện lương.”
“Tiểu Man rất thích cô nương. Sau khi về nhà, con bé cứ khóc mãi, đòi đi tìm mẫu thân.”
“Ta không phải vì biết hoàn cảnh của cô nương mà muốn nhân lúc khó khăn ép cưới. Ta chỉ muốn nhờ cô nương chăm sóc Tiểu Man.”
“Ta thường xuyên ra ngoài buôn bán, chẳng mấy khi ở nhà. Tiểu Man còn nhỏ, ta lại không thể lúc nào cũng mang con bé theo bên cạnh.”
“Nếu cô nương gả cho ta, cô nương có thể rời khỏi nơi này, Tiểu Man cũng sẽ có mẫu thân.”
“Sau khi thành thân, mỗi tháng ta sẽ đưa bạc cho cô nương, coi như thuê cô nương chăm sóc con bé.”
“Danh nghĩa phu thê giữa chúng ta, cũng chỉ dừng ở đó.”
Ta nghe xong, chỉ cảm thấy khó tin.
Nhưng Mạnh Hàn quả thật đã làm đúng như lời chàng nói.
Nếu không phải ta ngăn lại, chàng thật sự sẽ đồng ý với số sính lễ vô lý mà biểu cữu mẫu đưa ra.
Về sau, biết rõ bộ mặt tham lam của nhà biểu cữu, chàng lại thay ta đòi lại toàn bộ của hồi môn, rồi giao hết cho ta, không thiếu một món nào.
Ngày thành thân, lễ nghi cần có đều được chuẩn bị đầy đủ.
Sau khi thành thân, Mạnh Hàn đối với ta vẫn luôn rất tốt.
Chàng dành viện đẹp nhất trong phủ cho ta, ngày thường ngoài lúc đến thăm Tiểu Man, chưa bao giờ tùy tiện quấy rầy.
Số bạc mỗi tháng chàng đưa cũng rất rộng rãi.
Muốn nhận ra tấm lòng của Mạnh Hàn, thật ra không khó.
Mọi chuyện liên quan đến ta, chàng đều âm thầm ghi nhớ.
Ngay cả những sở thích mà Tiểu Man vô tình nhắc tới trong cuộc sống hằng ngày, chàng cũng đặt vào lòng.
Ví như mỗi lần đưa Tiểu Man ra phố, ta đều dẫn con bé đi ăn bánh táo đỏ.
Tiểu Man nói nó thích, cũng nói ta thích.
Không lâu sau, trên bàn điểm tâm buổi sáng trong phủ thỉnh thoảng lại có thêm bánh táo đỏ.
Tháng đầu tiên sau khi ta gả vào Mạnh phủ, trang sức và y phục chàng sai người đưa tới có đủ loại kiểu dáng.
Ta chỉ chọn vài thứ mình thích.
Nhưng từ tháng thứ hai trở đi, những món đưa đến phần lớn đều đổi thành trân châu và váy áo màu Quân Vụ.
Khi ấy ta mới nhớ ra, ban đầu ta chỉ chọn một cây trâm trân châu, một đôi hoa tai trân châu và vài bộ y phục màu nhạt.
Trong số đó, bộ váy màu Quân Vụ là bộ ta mặc nhiều nhất.
Những lúc rảnh rỗi trong phủ, ta thường may y phục cho Tiểu Man.
Có một lần, Tiểu Man nghiêng đầu hỏi ta:
“Mẫu thân của Lễ Vân nhà bên thường may y phục cho phụ thân tỷ ấy. Sao mẫu thân chưa từng may cho phụ thân vậy?”
Ta bị con bé hỏi đến nghẹn lời, nhất thời không biết nên đáp ra sao.
Dù sao từ khi thành thân đến nay, ta và Mạnh Hàn vẫn luôn giữ khoảng cách, không can dự quá sâu vào cuộc sống riêng của nhau.
Muốn đo người may y phục cho chàng, quả thật quá thân mật.
“Phụ thân sợ làm mẫu thân mệt. Con còn nhỏ nên chưa hiểu đâu.”
Mạnh Hàn bỗng xuất hiện, bế Tiểu Man lên.
Tiểu Man nhíu mày, dáng vẻ như một bà cụ non.
“Vậy con cũng không để mẫu thân may nữa. Con lớn rồi, phải biết thương mẫu thân.”
Ta và Mạnh Hàn đều bị con bé chọc cười.
Nhưng Tiểu Man nói được làm được, từ đó nhất quyết không chịu để ta may áo mới cho con bé nữa.
Ta hết cách, đành phải may cho Mạnh Hàn.
Khi đầu ngón tay ta chạm lên người chàng để đo số đo, ta cảm nhận rõ thân thể Mạnh Hàn lập tức căng cứng.
Ngay cả hơi thở của chàng cũng như khựng lại, tựa hồ sợ chỉ cần khẽ động một chút, ta sẽ bị dọa mà tránh xa.
Lúc đến gần, ta nghe được nhịp tim chàng loạn lên.
