Nắm Tay Nàng Rời Thành - 7

Cập nhật lúc: 12/07/2026 18:04

“Mấy năm nay, bên ngoài ta là thương nhân, nhưng thật ra vẫn thay thiên t.ử thu thập tin tức.”

“Lần này hồi kinh cũng vì việc ấy.”

“Nhưng tình cảm của ta dành cho nàng chưa từng là giả. Ta không nói rõ thân phận, chỉ vì mỗi lần nhắc đến kinh thành, sắc mặt nàng đều không tốt. Ta sợ nàng biết rồi sẽ rời khỏi ta…”

Thì ra là thế.

Chẳng trách Mạnh Hàn quen biết Tiêu Doanh.

Chẳng trách Tiêu Doanh lại có vẻ như đang khuyên chàng.

“Nhược Ngư, chuyện quá khứ của nàng, ta không để trong lòng.”

“Nhưng nếu nàng không chấp nhận thân phận của ta, nếu nàng muốn hòa ly, ta cũng sẽ không ép nàng ở lại.”

“Chỉ là bây giờ chưa được. Ở kinh thành này, nàng không an toàn.”

Mạnh Hàn nói liên tiếp, như sợ một khi ngừng lại, ta sẽ thật sự quay đi.

“Ta cần thời gian suy nghĩ.”

Ta rút tay khỏi tay chàng.

Trong mắt Mạnh Hàn lập tức rơi xuống mấy phần mất mát.

“Được.”

Chàng gật đầu.

“Nhưng Khương phủ không an toàn. Ta sẽ đưa nàng và Tiểu Man về nhà của ta trong kinh thành.”

Mạnh Hàn có một tòa nhà trong kinh.

Ngay ngày hôm ấy, chàng đưa ta và Tiểu Man đến đó ở.

Giống như ở Tây Bắc, chàng vẫn để viện tốt nhất cho ta và con bé.

Ngày hôm sau, Mạnh Hàn để lại lời nhắn, nói rằng chàng phải vào cung diện thánh.

Tiểu Man lần đầu đến kinh thành, nhìn thứ gì cũng mới lạ, cứ quấn lấy ta đòi ra ngoài chơi.

Ta đưa con bé đến cửa hàng đồ ngọt ngày trước ta thường ghé, gọi cho con bé một bát chè viên ngọt.

Tiểu Man thích lắm, ăn hết một bát vẫn muốn ăn thêm.

Ta sợ con bé ăn quá nhiều sẽ đau bụng, đang định trả bạc rồi đưa con bé về.

Đúng lúc ấy, trước mặt ta có người ngồi xuống.

Ánh nắng bị người đó che khuất quá nửa.

Cùng bóng râm phủ xuống, còn có ánh mắt u trầm của Tiêu Doanh.

“Thúc thúc Thái t.ử.”

Tiểu Man lên tiếng trước.

Con bé còn nhớ hôm qua Tiêu Doanh từng tranh chấp với Mạnh Hàn, nên hơi sợ hãi, lặng lẽ nép sát vào người ta.

“Vì sao điện hạ lại đến nơi này?”

“Trước kia Thái t.ử phi từng dẫn Cô đến đây. Nàng nói ngươi từng đưa nàng tới ăn chè ngọt, nàng rất thích.”

Tiêu Doanh hơi nghiêng người về phía ta.

“Chỉ là lạ thật, suốt ba năm nay, Thái t.ử phi chưa từng nhắc lại nơi này một lần.”

Lòng bàn tay ta ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Một cơn gió thoảng qua khiến sống lưng ta khẽ run.

Hắn không phải đã chọn tin trưởng tỷ rồi bỏ qua mọi chuyện ngày ấy.

Hắn đã nghi ngờ.

Thậm chí còn sai người theo dõi ta, chọn đúng lúc này để đến hỏi.

Nhưng người hắn nên chất vấn nhất, rõ ràng là trưởng tỷ.

“Dân phụ không hiểu điện hạ đang nói gì.”

“Nếu điện hạ thấy kỳ lạ, chi bằng đi hỏi trưởng tỷ.”

“Có lẽ trưởng tỷ biết điện hạ không thích những món dân dã như thế này, nên không nhắc lại nữa.”

Ta quả thật từng đưa Tiêu Doanh đến cửa hàng này.

Đó là ngày cuối cùng trước khi ta trả lại thân phận cho trưởng tỷ vào ba năm trước.

Khi ấy, trong lòng ta vẫn còn giữ chút hy vọng mong manh cuối cùng.

Ta cố ý làm một chuyện mà Khương Nhược Ninh thật sự tuyệt đối sẽ không làm.

Ngay từ khi ngồi xuống, Tiêu Doanh đã nhíu mày.

“Một nơi bình dân như vậy, Nhược Ninh, nàng không nên đến.”

Ta cúi đầu nói:

“Nhược Ngư từng đưa ta đến đây. Ta thấy chè ngọt ở đây rất ngon.”

“Hôm nay ta bỗng thèm, nên muốn đưa điện hạ đến nếm thử.”

“Khó ăn.”

Tiêu Doanh mới uống nửa ngụm đã đặt bát xuống.

Hắn còn không cho ta ăn tiếp.

“Sau này không được đến nữa.”

“Những thứ như vậy dễ làm đau bụng, đừng ăn.”

“Nếu nàng thích chè ngọt, bảo nhà bếp làm là được.”

Nói xong, hắn kéo ta rời khỏi đó.

“Muội muội của nàng không biết phép tắc, lại từng bỏ trốn theo nam nhân, vô đức ích kỷ, làm cả gia tộc chịu liên lụy.”

“Nàng không nên học theo những điều nàng ta làm.”

Đó là lần đầu tiên ta thấy Tiêu Doanh nghiêm khắc đến vậy.

Chỉ vì nhắc tới cái tên thật của ta.

Thật không nên.

Hắn chưa từng nghĩ người trước mặt mình không phải Khương Nhược Ninh.

Hắn càng không nên đến tận hôm nay mới muốn hỏi rõ chuyện này.

Ta gọi chưởng quầy đến tính tiền.

“Gói thêm một phần chè viên ngọt mang về.”

“Phu quân ta là người thô kệch, lại rất thích món chè viên ở đây.”

“Điện hạ đã ăn không quen, hà tất phải tự mình đến nơi này?”

Ta cầm phần chè ngọt, kéo Tiểu Man định rời đi.

Nhưng cổ tay lại bị Tiêu Doanh nắm lấy.

“Đứa trẻ này rốt cuộc bao nhiêu tuổi?”

Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào hắn, rồi bật cười.

“Con của ta và phu quân bao nhiêu tuổi, điện hạ quyền thế ngập trời, đã có thể theo dõi ta đến tận đây, chẳng lẽ ngay cả chuyện ấy cũng không tra được sao?”

Tiêu Doanh thoáng sững lại.

Ta nhân lúc ấy hất tay hắn ra, dắt Tiểu Man đi.

Nhưng chưa được mấy bước, ám vệ của hắn đã chắn trước mặt hai mẫu nữ chúng ta.

“Phu nhân.”

Mạnh Hàn vội vã chạy tới, đưa tay gạt đám ám vệ ra.

Tiêu Doanh không ra lệnh, nên đám ám vệ kia cũng không dám ngăn chàng.

“Nàng có mua chè sắn mà ta thích nhất không?”

Chàng nắm lấy tay ta, hơi ấm quen thuộc khiến lòng ta yên xuống.

“Mẫu thân đương nhiên mua rồi!”

Tiểu Man nhanh nhảu đáp thay ta.

“Vậy chúng ta về nhà.”

“Được.” Ta gật đầu.

Ta và Mạnh Hàn sóng vai rời đi.

Dọc đường, ta luôn cảm thấy phía sau có một ánh mắt đuổi theo mình không rời.

“Đừng sợ.”

Mạnh Hàn thấp giọng nói.

“Ta không sợ.”

“Nếu ta sợ, ta đã không quay lại kinh thành.”

Mạnh Hàn nghe vậy, như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn ngập ngừng.

“Bệ hạ nói, cung yến hai ngày sau muốn gặp nàng.”

“Ta biết nàng không thích, nên đã thay nàng từ chối.”

“Hai ngày tới ta còn phải vào cung. Nếu nàng muốn ra ngoài, ta sẽ cho người đi cùng, tránh để chuyện hôm nay xảy ra thêm lần nữa.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nắm Tay Nàng Rời Thành - Chương 7: 7 | MonkeyD