Năm Tháng Đều Có Hình Bóng Anh - Chương 17
Cập nhật lúc: 23/07/2026 17:04
15
Lần tiếp theo tụ tập lại với đám người anh Đào là vào dịp Giáng sinh.
Khắp các con phố được trang hoàng đầy ông già Noel, cây thông xanh và ánh đèn đỏ rực, không khí lễ hội rộn ràng, ngập tràn niềm vui.
Lần này mọi người lại hẹn nhau ở quán nướng của tôi, và vẫn là để bọn họ tự tay nướng thịt.
Chu Dịch Nhiên vừa bước vào quán liền cởi áo khoác ngoài ra, bên trong anh chỉ mặc một chiếc áo sơ mi màu xám.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh, rồi lại cúi xuống nhìn chiếc áo len cao cổ đang mặc trên người mình: "Anh mặc ít thế này không thấy lạnh à?"
Anh ấy rót cho tôi một cốc sữa đậu nành, khẽ ngáp một cái. Dưới ánh đèn vàng ấm áp cả người anh trông thật dịu dàng: "Anh họp hành cả ngày trời, điều hòa bật nóng quá nên không mặc nhiều."
"Anh buồn ngủ rồi à?"
Anh khẽ nhướng mày: "Được gặp đàn chị Tưởng đây thì sao mà buồn ngủ cho được."
Vừa dứt lời anh ấy lại ngáp thêm cái nữa. Không gian tĩnh lặng mất một giây, rồi cả hai đứa cùng phá lên cười.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi buồn ngủ của Chu Dịch Nhiên: "Dạo này anh bận lắm đúng không?"
Anh lắc đầu: "Anh mới nhận vụ án của một ông lão người Mỹ, tối nào cũng phải mở cuộc họp." Nói rồi anh ngửa đầu tựa vào lưng ghế.
Tôi giơ tay vỗ vỗ vai anh ấy, chất vải thật mềm mại: "Hehe sếp Chu cố lên nhé." Anh bỗng nắm lấy cổ tay tôi. Hai người trố mắt nhìn nhau, hồi lâu sau mới cùng lúc buông tay ra.
Tôi đưa tay áp lên chiếc cổ đang nóng ran của mình. Rõ ràng đang ở trong quán của mình, vậy mà chẳng hiểu sao tôi lại thấy ngại ngùng không tự nhiên chút nào.
Suốt bữa ăn tôi cũng chẳng mấy khi ngẩng lên nhìn Chu Dịch Nhiên, lúc nào cũng có cảm giác không dám đối diện với ánh mắt của anh ấy. Ánh mắt anh dịu dàng tựa như hồ nước thu trong vắt, chỉ vừa chạm phải thôi đã khiến tôi có cảm giác như không thở nổi.
Bọn họ mải mê trò chuyện, mãi cho đến lúc quán đóng cửa, Chu Dịch Nhiên đã tựa vào lưng ghế nhắm mắt ngủ mất từ lúc nào.
Dưới ánh đèn, từng sợi lông mi của anh hiện lên rõ mồn một. Anh cứ thế để lộ khuôn mặt mà ngủ thiếp đi ở đó không chút phòng bị, chiếc cổ hơi ngửa lên, yết hầu nhô ra rõ rệt, đường nét quai hàm sắc sảo vô cùng.
Mặc dù trong phòng đang rất ấm áp, tôi vẫn lấy một chiếc chăn mỏng đắp lên người anh.
Buổi tối tôi là người cầm lái, Chu Dịch Nhiên ngồi ở ghế phụ. Lúc bị gọi dậy để lên xe anh vẫn còn hơi ngơ ngác. Tôi nhướng mày nhìn anh hồi lâu, anh cũng ngoan ngoãn ngước mắt nhìn lại tôi.
Tôi đành bất lực nghiêng người sang thắt dây an toàn giúp anh. Anh bèn kề sát tai tôi cất giọng hỏi trầm thấp: "Tài xế Tưởng đấy à?"
......Thôi được rồi, tôi lại biến thành tài xế riêng mất rồi.
"Sao thế ạ?"
"Phải đưa anh về nhà an toàn đấy nhé."
"Vâng vâng vâng, anh ngủ đi."
Tôi nghiêng đầu nhìn sang, anh đang nhắm nghiền mắt, hai tay khoanh trước n.g.ự.c, dáng vẻ lại có chút ngoan ngoãn đến lạ. Tối nay anh uống chút rượu, vừa buồn ngủ lại vừa mệt. Trạng thái lúc này trông thật sự rất kỳ diệu.
Tôi lén chụp một bức ảnh của anh rồi gửi qua điện thoại cho anh ấy.
Kèm theo dòng ghi chú: Đã được 5 tuổi chưa đây.
Ngày hôm sau, tin nhắn phản hồi là một cái meme cầm b.úa tạ gõ vào đầu.
Giáo sư đứng bục bỗng réo tên tôi: "Sao nào, tôi giảng bài buồn cười đến mức sư tỷ của mấy đứa cười đến mức không khép được miệng kìa."
Tôi vội vàng ngồi ngay ngắn lại, tắt điện thoại không dám lơ đãng thêm phút nào nữa.
Sếp lớn đang thời kỳ tiền mãn kinh, không trêu vào được đâu.
Buổi tối, Chu Dịch Nhiên tràn đầy năng lượng tới trước cổng trường đón tôi. Đây là lần đầu tiên trong mùa đông năm nay tôi thấy anh mặc áo phao, một chiếc phao ngắn màu đen của thương hiệu thể thao nào đó, bên dưới phối với quần jeans sáng màu và giày thể thao. Cả bộ đồ này khoác lên người làm anh ấy trông hệt như một sinh viên đại học.
Tôi đứng từ xa gọi lớn tên anh: "Đàn em ơi."
Anh cười híp mắt: "Đừng có gọi bậy bạ. Ông chú 5 tuổi làm sao làm học đệ của đại tiến sĩ như em được."
Tôi bật cười, vươn tay vỗ vỗ lên cánh tay anh.
Tuyết trên mặt đất vẫn chưa tan hết mà đóng lại thành lớp băng trơn trượt. Tôi đột nhiên đứng không vững nên bị trượt chân. Anh đưa tay ra kéo tôi lại, và kể từ lúc đó cho đến tận lúc ra bãi đỗ xe, cái nắm tay ấy chưa từng buông ra.
......
