Năm Thứ Ba Kết Hôn Giả, Hợp Đồng Đã Hết Hạn - Chương 1
Cập nhật lúc: 11/09/2026 01:01
01
Trần Tự trở về vào nửa đêm ngày thứ ba.
Lúc đó, tôi đang mặc bộ đồ ngủ, đứng trên ban công tầng hai nghe điện thoại.
Bất chợt, tôi cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào mình.
Tôi cúi đầu nhìn xuống, vừa vặn bắt gặp Trần Tự đang kéo vali, khuôn mặt đầy mệt mỏi đứng trước cổng biệt thự.
Tôi trợn tròn mắt, vội vàng cúp điện thoại rồi chạy biến xuống tầng mở cửa cho anh, đón lấy chiếc vali trong tay anh.
"Anh Trần, sao anh lại về muộn thế này?"
Đây là lần đầu tiên anh trở về mà không hề báo trước.
Đúng là khiến tôi một phen trở tay không kịp.
Giờ này bác giúp việc đã đi ngủ rồi, trong bếp cũng chẳng còn đồ ăn gì.
Tôi mở tủ lạnh, suy nghĩ một lúc rồi hỏi anh: "Anh Trần, em nấu cho anh bát mì nhé?"
Trần Tự ngồi trên sofa, day day sống mũi rồi khẽ ừ một tiếng.
Vừa dứt lời, anh mở mắt ra, lại bổ sung thêm một câu:
"Nấu đơn giản là được rồi, đừng phiền phức quá."
Tôi mím mỉm cười vâng lời.
Món nào phức tạp quá tôi cũng có biết làm đâu.
Nấu một bát mì đơn giản, thả chút rau xanh rồi rán thêm quả trứng là xong xuôi.
Hơn mười phút sau, tôi bưng bát mì vừa nấu xong đặt trước mặt Trần Tự.
Trần Tự rất tự nhiên đón lấy đôi đũa tôi đưa, cúi đầu ăn mì.
Hơn nửa năm không gặp, Trần Tự trông gầy đi trông thấy so với trước kia.
Mấy cân thịt khó khăn lắm mới bồi bổ được dạo anh dưỡng bệnh ở biệt thự, sang nước ngoài nửa năm là bay sạch.
Tôi thở dài, hỏi anh:
"Các cổ đông ở công ty chi nhánh khó nhằn lắm sao?"
Bằng không làm sao lại sút cân đến nông nỗi này.
Động tác ăn mì của Trần Tự khựng lại, anh rủ mắt ừ một tiếng.
Anh không có ý định tiếp tục bàn sâu về chủ đề này.
Tôi cũng không hỏi thêm nữa.
Dù sao nói cho cùng.
Tôi và Trần Tự đâu phải vợ chồng thật.
Tôi chỉ là cô vợ giả do anh thuê về để đối phó với người ngoài.
02
Cuộc gặp gỡ giữa tôi và Trần Tự kể ra cũng khá thú vị.
Ba năm trước, vào thời điểm cận Tết.
Cứ nghĩ đến cảnh về nhà lại phải hứng chịu hàng loạt lời giục kết hôn từ họ hàng là tôi lại giật mình đau đầu.
Họ năm nào cũng giục, năm nào cũng sốt sắng, năm nào cũng liều mạng gây áp lực cho tôi.
Năm nào tôi cũng tìm cách ậm ừ cho qua chuyện.
Nhưng năm nay thì không xong rồi.
Mẹ tôi đã hạ lệnh c.h.ế.t.
Bà gắt gỏng quát tôi qua điện thoại: "Mày có kết hôn hay không mẹ đếch cần biết."
"Tóm lại năm nay mày phải dắt bằng được một thằng đàn ông về để bịt miệng thím hai mày lại!"
"Thím hai mày dạo này ngày nào cũng đi bêu rếu khắp nơi bảo mày thích con gái kìa!"
"Mẹ cũng chẳng thèm chấp mày thích nam hay thích nữ, tóm lại năm nay mày phải tìm bằng được một thằng nam về diễn kịch, ăn Tết xong mày muốn làm trò gì thì làm, bà đây không thèm quản nữa!"
Bà buông câu cuối cùng rồi dứt khoát cúp máy.
Tôi ngồi trong quán cà phê, tâm trạng vô cùng hỗn độn.
Rốt cuộc là cái quái gì thế này?
Sao chuyện của tôi lại dính dáng tới thím hai rồi?
Thật là vô lý hết sức!
Nhưng mẹ tôi đã hạ tối hậu thư như thế.
Thì năm nay tôi bắt buộc phải dắt một người về rồi.
Cơ mà tôi FA từ lúc đẻ ra đến giờ.
Đến bạn nam thân thiết còn chẳng có lấy mấy ai.
Biết tìm đâu ra bây giờ?
Tôi sốt ruột vò đầu bứt tai, đang định mở cái ứng dụng đồ cũ ra để thuê một anh bạn trai mang về nhà thì đột nhiên bờ vai bị ai đó vỗ nhẹ.
Tôi giật b.ắ.n mình, quay đầu lại, khi chạm phải gương mặt với ngũ quan tinh tế của Trần Tự, đến cả hơi thở ngưng trệ từ lúc nào tôi cũng chẳng hay.
Trần Tự ngồi ngay phía sau tôi, có vẻ đã nghe không sót một lời cuộc trò chuyện giữa tôi và mẹ.
Vì anh ngước mắt nhìn tôi một cái rồi hỏi: "Cô đang muốn tìm người đóng giả bạn trai sao?"
Tôi trợn tròn mắt, còn chưa kịp trả lời thì đã nghe anh hỏi tiếp:
"Cô thấy tôi thế nào?"
Tôi cứ tưởng anh cũng là kiểu người muốn tranh thủ dịp Tết đi đóng giả bạn trai người khác để kiếm chút tiền tiêu xài.
Tôi suy nghĩ một chút rồi hỏi anh vài câu.
Chẳng hạn như có đang độc thân không, tiền thuê trong năm ngày là bao nhiêu.
"Nói trước nhé, mấy ngày Tết anh đều phải ở lại nhà tôi, chứ không phải chỉ lộ diện trước mặt gia đình tôi một cái là xong đâu."
Đây là yêu cầu bắt buộc.
Nói xong, tôi cẩn thận quan sát nét mặt của Trần Tự.
Thấy vẻ mặt anh có chút do dự.
Tôi nghiến răng, vừa định c.ắ.n răng bảo có thể tăng thêm tiền thì Trần Tự gật đầu.
"Được chứ."
"Còn yêu cầu gì khác không?"
Trần Tự lại hỏi.
"Dù sao cũng là đóng giả bạn trai."
Tôi hơi ngượng ngùng, hạ thấp giọng nói: "Cho nên có thể sẽ cần anh cử chỉ thân mật một chút với tôi trước mặt người nhà."
"Nhưng anh yên tâm, buổi tối chúng ta tuyệt đối sẽ không ngủ chung một phòng đâu, tôi thề đấy!"
Tôi giơ tay thề thốt, Trần Tự nhìn tôi bằng ánh mắt nửa cười nửa không, rồi cất tiếng ừ một tiếng.
Cuối cùng tôi bảo hay là giao dịch qua ứng dụng đồ cũ đi, tôi chuyển tiền trước cho anh.
Trần Tự không có ý kiến gì.
Dưới sự hướng dẫn của tôi, anh có chút vụng về tải chiếc ứng dụng đồ cũ màu vàng kia về máy.
Sau khi đăng ký tài khoản xong xuôi, tôi mới sực nhớ ra và hỏi anh: "Thế thuê anh về nhà ăn Tết hết bao nhiêu tiền vậy?"
Trần Tự rõ ràng bị câu hỏi của tôi làm cho đứng hình.
Anh ngẩn ra một chút, mím môi suy nghĩ khá lâu, quan sát sắc mặt tôi rồi ướm lời đưa ra một con số: "Ờm... năm trăm tệ?"
Tôi vốn đã chuẩn bị tinh thần bị chảy m.á.u túi một khoản lớn… lập tức trợn ngược mắt.
Tôi và Trần Tự nhìn nhau chằm chằm suốt một phút.
