Năm Thứ Ba Tôi Và Người Chồng Liên Hôn Tôn Trọng Nhau Như Khách - Chương 10
Cập nhật lúc: 16/07/2026 15:02
Đôi môi đỏ mọng khẽ mấp máy, thốt ra hai chữ ngọt ngào: “Ông xã.”
Ngay giây tiếp theo, đất trời xung quanh bỗng chốc đảo lộn hoàn toàn.
Vị thế công thủ lập tức bị hoán đổi cho nhau nhanh ch.óng.
Hoàn toàn không thể phân biệt nổi là bộ đồ ngủ của ai đã bị lột sạch ra trước.
Cánh chim nhỏ lún sâu vào nệm gối, cá voi khổng lồ hôn dài lên tấm ga giường.
Ánh trăng dịu mát ngoài cửa sổ như đang nuốt trọn lấy những chiếc bóng quấn quýt, đan xen không rời của đôi tình nhân trên giường.
Cô nàng Kiều Hạ huênh hoang, ngạo nghễ là tôi đây, rốt cuộc lại bị anh “chuyển động”, giày vò bắt nạt suốt cả một đêm dài.
...
18
Đến khi tôi mở mắt ra lần nữa, ánh nắng ban mai rực rỡ ngoài kia đã rọi sáng khắp căn phòng.
“Em tỉnh rồi à?”
Một ly nước ấm ấm bất ngờ được đưa lại gần trước tầm mắt tôi.
Ánh mắt tôi không tự chủ được mà dời sang nhìn chằm chằm vào bàn tay đang cầm chiếc cốc kia.
Đêm hôm qua, chính bàn tay với những khớp xương rõ ràng, thon dài và vô cùng mạnh mẽ này đã...
Không được phép nghĩ ngợi lung tung thêm nữa... đầu óc tôi bốc hỏa mất thôi!
Tôi khẽ chống tay ngồi dậy, vươn tay nhận lấy ly nước từ tay anh.
Chiếc chăn mỏng đắp ngang n.g.ự.c theo động tác của tôi vô thanh trượt dài xuống dưới.
Đốm đỏ đậm nhạt lớn nhỏ rải rác khắp làn da trắng ngần tựa như những cánh hoa rụng rơi lả tả sau một trận mưa rào nồng nhiệt.
Chúng thi nhau “nở rộ” dày đặc, chằng chịt khắp toàn bộ cơ thể tôi.
Nhịp thở của Diệp Hoài Tự bỗng chốc trở nên dồn dập, nặng nề hẳn lên.
Trong đôi mắt sâu thẳm của anh lại một lần nữa cuồn cuộn dâng lên ngọn lửa ham muốn bỏng rát, nóng hổi.
“Vẫn còn sớm lắm...”
Lời nói vừa mới thốt ra khỏi miệng, những ngón tay ấm áp của anh đã tìm đường mò mẫm bò lên trên bả vai trần của tôi.
Tôi vội vàng trừng mắt lườm anh một cái thật sắc lẹm để tỏ vẻ dữ dằn:
“Có chuyện gì thì để tối rồi tính tiếp!”
“Giờ thì ngồi xuống đây, khai thật chuyện của anh cho tôi nghe trước đã.”
Sau khi cả hai cùng nhau xử lý xong bữa sáng ngon lành.
Tôi ngoan ngoãn thu nhỏ người, nằm lọt thỏm trong lòng n.g.ự.c của Diệp Hoài Tự.
Lắng nghe anh dùng giọng điệu vô cùng thản nhiên, bình tĩnh để kể lại những chuyện đã qua.
Nghe anh kể về việc sau khi mẹ ruột qua đời vì bệnh tật, anh đã bị người mẹ kế đang m.a.n.g t.h.a.i hành hạ, ngược đãi dã man ra sao.
Về chuyện anh từng bị bà ta nhốt c.h.ặ.t trong một căn phòng tối tăm chật hẹp, dẫn đến việc bị lên cơn sốt cao co giật dữ dội, do không được đưa đi cấp cứu và chạy chữa kịp thời nên mới để lại di chứng nói lắp bắp sau này.
Nghe anh kể về việc người bố ruột của mình tuy rằng sau đó đã biết rõ toàn bộ chân tướng sự việc đen tối kia.
Nhưng ông ta vẫn vì chê bai anh là một đứa trẻ mang bệnh tật, nói năng không lưu loát, mà quyết định dồn hết mọi tài nguyên tâm huyết sang bồi dưỡng đứa con trai do người mẹ kế sinh ra.
Kể từ đó trở đi, người mẹ kế độc ác kia mới không còn coi anh là cái gai trong mắt cần phải nhổ bỏ nữa.
Thế nhưng đổi lại, một đứa trẻ đã bị tước đoạt mất quyền thừa kế sản nghiệp gia đình như anh lại phải gánh chịu sự thờ ơ, ghẻ lạnh tột cùng của tất cả mọi người xung quanh.
Cho đến tận năm mười lăm tuổi, anh mới được ông ngoại đích thân đón trở về chăm sóc nuôi dưỡng tại nhà họ Diệp.
Nghe đến đây, lòng tôi thắt lại vì xót xa, nước mắt ngắn nước mắt dài thi nhau trào ra khóe mi.
Diệp Hoài Tự dịu dàng đưa bàn tay to lớn lên xoa nhẹ đỉnh đầu tôi trấn an:
“Ngoan nào, đừng khóc nữa mà. Sau đó chẳng phải anh đã may mắn được gặp gỡ em rồi sao. Kể từ khoảnh khắc gặp được em, mọi chuyện xảy ra trong cuộc đời anh đều là những chuyện vô cùng tốt đẹp cả.”
“Chính sự xuất hiện của em đã nhen nhóm trong lòng anh niềm khao khát mãnh liệt muốn được sở hữu một cuộc đời mới tươi sáng hơn. Thế nên anh mới gật đầu đồng ý với sự sắp xếp của ông ngoại, ra nước ngoài để điều trị dứt điểm căn bệnh nói lắp của mình. Sau khi làm thủ tục đổi lại họ Diệp theo họ mẹ, anh đã tự mình thêm một chữ vào sau tên cũ.”
“Chữ Tự trong ‘trật tự’ hay ‘mở đầu’ sao? Có nghĩa là một khởi đầu mới đúng không? Ý nghĩa của cái tên này thực sự rất hay đấy.”
Tôi mỉm cười gật gật đầu đồng tình với anh.
Diệp Hoài Tự chỉ khẽ mỉm cười nhẹ nhàng, không giải thích gì thêm.
Tôi cũng không nghĩ ngợi sâu xa gì quá, bỗng nhiên chợt nhớ ra việc hai đứa hồi đi du học ở nước ngoài cũng học chung một trường thạc sĩ.
“Tiếc thật đấy, hồi còn đi du học bên kia, hai đứa mình lại chưa từng có cơ hội tình cờ chạm mặt nhau lần nào.”
Anh khẽ đưa mắt nhìn tôi bằng một ánh mắt vô cùng thâm sâu và đầy ý vị:
“Sao em biết là chưa từng gặp qua chứ?”
“Những anh chàng từng theo đuổi em hồi đó, anh đều có thể kể ra vanh vách không thiếu một ai đâu.”
“Cũng may là em chẳng chịu đồng ý hẹn hò với một tên nào trong số bọn họ cả.”
Tôi có chút ngượng ngùng, rụt cổ cúi đầu xuống né tránh ánh mắt anh. Thật ra thì hồi đó cũng không phải là hoàn toàn không có ai khiến tôi nảy sinh chút rung động cỏn con cả.
Chỉ là tôi vốn dĩ đã hình thành thói quen luôn tiến hành điều tra lý lịch, bối cảnh gia đình của đối phương thật kỹ càng trước khi bắt đầu mối quan hệ.
Mà lần nào chỉ cần tiến hành thăm dò sơ qua một chút là lại phát hiện ra đời tư của mấy gã đó vô cùng hỗn loạn, chơi bời rất phóng túng, thế nên tôi đương nhiên là dứt khoát dẹp ngay ý định tiến tới luôn cho lành.
19
Kể từ sau khi lớp màng ngăn cách mỏng manh giữa hai đứa chính thức bị chọc thủng.
Tôi và Diệp Hoài Tự đều vô cùng ngầm hiểu, chủ động thu xếp công việc để được trở về nhà sớm hơn mỗi ngày.
Cùng nhau ngầm hiểu tham gia vào những cuộc hành trình khám phá giới hạn chịu đựng của đối phương.
Chẳng có ai chịu cam tâm chịu thua, chịu lép vế trước người kia cả.
