Nàng Bị Gia Đình Bán Với Giá Mười Lạng Bạc - Lại Trở Thành Một Phú Bà - Chương 77: Nàng Chỉ Có Thể Là Của Một Mình Ta ---

Cập nhật lúc: 19/04/2026 13:46

Quý Thanh Dao nghe nửa câu đầu đã cười không mấy thiện chí, nhưng nghe đến nửa câu sau thì mặt lập tức đen lại. Cái gì mà nàng không tin có thể kiểm tra? Nàng phải kiểm tra bằng cách nào? Là bắt hắn cởi quần sao, hay là tự mình ra trận?

Bùi Minh Triệt hoàn toàn không biết những lời y nói là đang quá trớn. Nhưng y không biết mà! Y chỉ nghe những tên lính già trong quân doanh nói muốn xem một nam nhân có phải đồng nam t.ử hay không thì có thể kiểm tra như thế. Tại sao ban đầu Thanh Dao còn cười, sau đó lại đen mặt?

Chẳng trách người ta thường nói lòng dạ nữ nhân khó dò như kim đáy biển.

“Bùi đại nhân, ngươi là đồng nam t.ử cũng được, là kẻ đã lăn lộn trong chốn nữ nhân cũng không sao. Ta không phải công công của Kính Sự Phòng, không thể nghiệm thân.”

Quý Thanh Dao từ trong tay áo lấy ra hai viên t.h.u.ố.c màu trắng đặt vào lòng bàn tay: “Miệng nam nhân, lời dối trá của quỷ. Muốn ta tin ngươi cũng không phải không có cách. Này, ngươi nuốt viên t.h.u.ố.c này xuống. Nếu trong ba năm tới ngươi không quản được nửa thân dưới, chỉ cần chạm vào cơ thể nữ nhân khác, ngươi sẽ phải chịu đựng cơn đau thấu tim, khó chịu như vạn kiến bò c.ắ.n.”

Quý Thanh Dao nói xong, trực tiếp lấy một viên nuốt vào bụng. Bùi Minh Triệt muốn ngăn cũng không kịp, y bất đắc dĩ thở dài, cầm viên còn lại, không chút do dự nuốt xuống bụng.

Quý Thanh Dao nhìn nam nhân cứ thế nuốt viên canxi màu trắng kia xuống, không khỏi cảm thấy buồn cười, nhưng nàng gắng gượng nhịn lại.

Đời này và đời sau, nàng đối với y thuật đều là nửa vời. Việc nối xương, khâu vết thương đơn giản thì nàng làm được, nhưng nếu là bắt mạch hay chế tạo t.h.u.ố.c viên thì thật là làm khó nàng.

Tất cả t.h.u.ố.c men nàng đang dùng đều được mua bằng bạc trong không gian. Sách y thuật thì nàng đã đọc vài cuốn, nhưng chỉ biết những thứ đơn giản, trị đau đầu sổ mũi thì được, còn lại thì đừng nghĩ tới.

Quý Thanh Dao lại lần nữa bị nam nhân kéo dậy ôm vào lòng. Nàng muốn phản kháng, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thôi. Ai bảo thực lực quá chênh lệch, nàng không muốn bị điểm huyệt lần nữa, cảm giác đó không dễ chịu chút nào.

“Dao Nhi, hãy tin ta. Tuy ta không thể cho nàng cuộc sống đại phú đại quý, nhưng ít nhất đảm bảo nàng cơm no áo ấm về sau thì không thành vấn đề. Đợi ta trở về sẽ cưới nàng.”

Nói xong, y không quản Quý Thanh Dao có nguyện ý hay không, lại lần nữa hôn hai người đến mức thở dốc mới lưu luyến buông ra.

“Dao Nhi, ngọc bội này nàng giữ lấy. Cần tiền thì cứ đến tiền trang rút. Nàng muốn đi săn thì chỉ được hoạt động ở vành ngoài thôi, đừng vào núi sâu khi không có ai đi cùng, đừng khiến ta lo lắng.”

Quý Thanh Dao lại thấy khối ngọc bội toàn thân đen đỏ, giữa khắc hình tỳ hưu hôm trước. Không từ chối được thì cứ nhận lấy trước đã, đợi hắn quay về rồi trả lại y là xong.

“Ngươi có thành ý như vậy, ta nhận ngọc bội trước. Khi nào cần, ngươi cứ phái người đến lấy.”

“Dao Nhi, chúng ta thế này cũng xem như đã tư định chung thân rồi. Nể tình ta sắp phải đi, nàng không có lời nào khác muốn nói với ta sao? Ta thật sự rất không nỡ xa nàng, chỉ cần nghĩ đến việc lâu ngày không gặp nàng là lòng ta đã đau như cắt. Tại sao Dao Nhi lại như không có chuyện gì vậy?” Bùi Minh Triệt cứ thế nhìn chằm chằm Quý Thanh Dao không chớp mắt.

Khụ, khụ, đây toàn là những lời hổ lang gì thế này? Cho dù nàng đã đồng ý miệng với hắn, ừ thì ở cổ đại đây cũng coi như tư định chung thân rồi. Nhưng cái gì mà nghĩ đến là đau như cắt? Quả nhiên miệng nam nhân vừa được chút lợi lộc là lộ nguyên hình ngay.

Quý Thanh Dao xách bọc đồ đưa vào tay nam nhân: “Đây, bên trong ngoài t.h.u.ố.c cầm m.á.u còn có ít đồ ăn. Cầu chúc ngươi thượng lộ bình an. À, muốn quay về cưới ta thì phải biết quý trọng cái mạng nhỏ của mình. Nếu có tin ngươi t.ử trận, ta sẽ không vì ngươi mà thủ tiết đâu, ta sẽ mang theo tiền bạc của ngươi đi lấy chồng đấy!”

Nói xong, nàng giơ cao miếng ngọc bội Bùi Minh Triệt vừa đưa. Bùi Minh Triệt cười bất lực, y đúng là tự mình rước họa vào thân rồi.

“Nàng yên tâm, ta sẽ không cho nàng cơ hội đi lấy người khác đâu. Tiền bạc có thể cho người khác, nhưng con người nàng chỉ có thể là của ta, sinh sinh thế thế đều chỉ là của một mình ta.”

Nói rồi, y lại lần nữa giam c.h.ặ.t nàng vào lòng, đôi môi lưỡi lại giao chiến với đôi môi đỏ mọng không sao hôn đủ kia.

Cho đến khi bên ngoài vang lên vài tiếng chim hót.

Cằm y tựa vào trán Quý Thanh Dao, hít sâu một hơi: “Dao Nhi, ta thực sự không nỡ rời xa nàng. Đợi ta trở về.”

Quý Thanh Dao chỉ cảm thấy trên đầu nhẹ đi, chiếc trâm cài tóc bằng gỗ đã nằm trong tay Bùi Minh Triệt. Y đặt nó lên mũi khẽ hít hà: “Đây coi như tín vật đính ước của chúng ta.”

Một cảm giác ấm áp trên trán nhanh ch.óng biến mất, theo đó, người y cũng biến mất không còn dấu vết.

Ồ, có khinh công thì giỏi lắm sao.

Cút đi, cút đi! Dù sao cũng không thân quen. Nếu sống sót trở về, bổn cô nương sẽ giữ lời hứa. Nếu không về được, bổn cô nương sẽ quyên góp hết tiền bạc của ngươi.

Quý Thanh Dao và Bùi Minh Triệt đều nghĩ rằng lần chia tay này ít nhất phải vài năm mới gặp lại. Nào ngờ, ba ngày sau, khi Bùi Minh Triệt mang giấy tờ chiêu tế (ở rể) đặt trước mặt Quý Thanh Dao, vận mệnh của hai người từ đó về sau mới thực sự gắn bó với nhau, mà là loại gắn bó cả đời cả kiếp.

Bùi Minh Triệt ẩn mình trong bóng tối, nhìn cô gái nhỏ ngây người tại chỗ, chốc lát nhíu mày, chốc lát lại mỉm cười, y nén nỗi lưu luyến trong lòng rồi biến mất vào màn đêm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.