Nàng Cái Điên Phê Được Năm Vị Thú Phu Quấn Quýt - Chương 20: Kẻ Sau Còn Khó Gần Hơn Kẻ Trước
Cập nhật lúc: 22/01/2026 12:05
Trước đây, đám Thị quân trong điện của Ly Huyền Nguyệt mỗi khi nhận được lễ vật ả tặng, kẻ thì nịnh nọt lấy lòng, kẻ lại cảm kích đến rơi nước mắt, giúp Ly Thanh Hòa thu về không ít lợi lộc.
Chính vì vậy, nàng ta định dùng lại chiêu cũ để chiếm lấy hảo cảm của năm vị Thị quân mới này, hòng tạo dựng hình ảnh tốt đẹp trong lòng họ. Thế nhưng nàng ta chẳng thể ngờ rằng, năm nam nhân này của Ly Huyền Nguyệt kẻ sau còn khó gần hơn kẻ trước.
Chẳng lẽ cách thức của mình có chỗ nào sai sót?
"Công chúa, vị Chung Thị quân này đã không biết điều như vậy, chi bằng chúng ta đi thôi ạ." Như Nguyệt ghé tai Ly Thanh Hòa nói nhỏ.
Trong mắt tỳ nữ này, Công chúa đích thân tới tặng quà đã là nể mặt bọn họ lắm rồi. Vậy mà họ còn dám khước từ?
Chẳng lẽ họ không biết Công chúa tôn quý nhường nào, há là hạng người họ có thể trèo cao sao?
Ly Thanh Hòa liếc Như Nguyệt một cái, ý bảo nàng ta ngậm miệng.
Như Nguyệt lập tức đứng thẳng người, im bặt không dám ho một tiếng.
"Chung Thị quân, ngươi là sợ nhận đồ của bản cung sẽ bị tỷ tỷ quở trách sao?"
Ly Thanh Hòa suy tính hồi lâu, cuối cùng cũng tìm ra được một cái cớ thoái thác hộ hắn.
"Chuyện của Văn Thị quân trước đó quả thực có chút hiểu lầm, nhưng bản cung có thể cam đoan, bản cung và Văn Thị quân hoàn toàn trong sạch."
Lời này rõ ràng là đang ám chỉ Ly Huyền Nguyệt là kẻ hẹp hòi, dù biết nàng ta và Văn Thị quân không có chuyện gì nhưng vẫn cố tình hắt nước bẩn vào người họ.
"Hơn nữa, ngươi hẳn cũng biết dạo này tỷ tỷ sức khỏe không được tốt, cứ một mình ở lì trong điện Phượng Hòa, đôi khi khó tránh khỏi suy nghĩ vẩn vơ. Điểm này bản cung làm muội muội đương nhiên có thể thấu hiểu, chỉ là thấy tội nghiệp cho Văn Thị quân quá..."
"Tội nghiệp hắn cái gì?"
Lời Ly Thanh Hòa vừa dứt, giọng nói tuy có phần suy nhược nhưng vẫn đầy uy quyền của Ly Huyền Nguyệt đã từ ngoài điện Ngô Đồng vọng vào.
"Bái kiến Công chúa!" Chung Hạc cùng đám thuộc hạ vội vàng hành lễ.
Người Ly Thanh Hòa cứng đờ, sau đó mới chậm chạp đứng dậy: "Tỷ tỷ!"
Ly Huyền Nguyệt chẳng thèm liếc nàng ta một cái, trực tiếp tựa vào tay Ngân Tâm mà bước lên ngồi vào vị trí chủ vị.
Gương mặt nàng tuy xanh xao nhợt nhạt, nhưng thần thái nơi mắt mày vẫn rất tinh anh, khí sắc không hề tệ như lời đồn.
"Chung Thị quân, vừa rồi ngươi và Thanh Hòa công chúa trò chuyện rôm rả chuyện gì vậy?"
Ly Huyền Nguyệt biết rồi còn hỏi.
Ngay từ khoảnh khắc Ly Thanh Hòa mang lễ vật đi ban phát cho đám Thị quân của mình, nàng đã thấu rõ tâm đồ của nàng ta.
Chiêu bài này kiếp trước nàng đã nếm qua rồi.
Khi ấy, đám nam nhân trong cung kẻ nào thấy Ly Thanh Hòa mà chẳng cảm kích đức độ, cuối cùng còn quỳ gối nịnh nọt, bán mạng cho nàng ta.
Chẳng ngờ trọng sinh một đời, những chiêu trò của nàng ta vẫn chẳng có gì thay đổi.
Lẽ nào những lợi lộc từ đám Thị quân kiếp trước khiến nàng ta đắm chìm quá sâu, nên muốn tiếp tục diễn lại trò cũ?
Để xem kiếp này nàng có cho nàng ta cơ hội đó hay không.
Chung Hạc liếc nhìn về phía Ly Thanh Hòa: "Nhị công chúa nói có chuẩn bị một món quà cho thần."
"Ồ?"
Ly Huyền Nguyệt lập tức tỏ vẻ hứng thú, ánh mắt rơi thẳng lên hộp quà trên tay Như Nguyệt:
"Vậy thì mau mang lại đây cho bản cung mở rộng tầm mắt nào."
Nàng muốn xem xem muội muội tốt của mình rốt cuộc hào phóng đến mức nào.
Chẳng đợi Như Nguyệt kịp thoái lui, Tiêu Hàn đã nhanh tay đoạt lấy hộp quà tinh xảo kia.
"Tuyết liên thiên sơn?" Ly Huyền Nguyệt nhíu mày: "Đúng là một món quà cực kỳ quý giá."
Vị muội muội này của nàng quả thực rất chịu chi.
"Chung Thị quân, đây đã là hảo ý của Thanh Hòa công chúa, ngươi cứ nhận lấy đi."
Thứ này tuy không hiếm lạ nhưng cũng chẳng dễ tìm, Ly Thanh Hòa dám đem ra tặng chứng tỏ trong tay nàng ta vẫn còn đồ tốt hơn.
"Rõ!"
Có bậc thang của Ly Huyền Nguyệt đưa tới, Chung Hạc đương nhiên sẽ không từ chối nữa.
Mẫu thân hắn vừa hay có thể dùng thứ này vào t.h.u.ố.c để bồi bổ thân thể.
"Được rồi, chuyện quà cáp đã xong, giờ chúng ta nên bàn tới chuyện khác nhỉ."
Ly Huyền Nguyệt nhẹ nhàng gạt chuyện tặng quà sang một bên, nhìn thẳng vào Ly Thanh Hòa:
"Thanh Hòa, vừa rồi muội nói tội nghiệp cho Văn Thị quân? Muội tội nghiệp hắn chuyện gì? Là cảm thấy bản cung xử lý không đúng sao?"
Lời nói của Ly Huyền Nguyệt như một lưỡi gươm treo lơ lửng trên đầu Ly Thanh Hòa, khiến mặt nàng ta lúc xanh lúc trắng.
Nàng ta nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình nói xấu sau lưng Ly Huyền Nguyệt lại bị chính chủ bắt quả tang tại trận. Cảm giác này chẳng khác nào bị người ta nhìn thấu khi đang t.h.o.á.t y, vô cùng khó chịu.
"Không phải đâu tỷ tỷ!"
Ly Thanh Hòa nghiến răng, vội vàng phủ nhận.
Vẻ cao ngạo của một công chúa trước mặt Chung Hạc ban nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ.
"Là Văn Thị quân không biết giữ bổn phận, bị tỷ tỷ xử phạt cũng là lẽ đương nhiên."
"Nhưng sao bản cung nghe lời muội nói lại giống như đang chỉ trích bản cung hẹp hòi thế nhỉ?"
Ly Huyền Nguyệt vẫn không buông tha, tiếp tục ép hỏi:
"Muội tưởng bản cung bệnh ba tháng nay là đã hóa ngớ ngẩn ở điện Phượng Hòa rồi sao?"
Dám nói xấu nàng ngay trước mặt nam nhân của nàng, thật sự tưởng nàng vẫn ngu muội như kiếp trước, để mặc nàng ta bôi nhọ sau lưng chắc?
Lòng Ly Thanh Hòa hoảng loạn, không hiểu vì sao Ly Huyền Nguyệt lại trở nên sắc sảo như vậy.
Trước đây quan hệ hai người luôn rất tốt, Ly Huyền Nguyệt đối xử với nàng ta luôn khách khí, đôi khi còn mang ý nịnh nọt vì sợ nàng ta giận.
Vậy mà giờ đây, từng lời thốt ra đều như d.a.o găm đ.â.m vào tim người khác. Lẽ nào ba tháng bệnh tật hành hạ đã khiến tính tình nàng đại biến?
"Lại còn chuyện này nữa, muội mãn hạn cấm túc cũng được ba năm ngày rồi nhỉ?"
Ly Huyền Nguyệt thấy nàng ta không đáp lời, cũng chẳng cần biết nàng ta nghĩ gì, tiếp tục chậm rãi nói:
"Vừa ra ngoài muội không lo tới thăm tỷ tỷ này, ngược lại còn mang theo quà cáp đi bái phỏng đám Thị quân của bản cung. Muội cảm thấy tỷ tỷ này còn chẳng quan trọng bằng đám nam nhân này sao?"
Ly Thanh Hòa đột ngột ngẩng đầu: "Không có chuyện đó đâu!"
Nàng ta giải thích: "Tỷ tỷ, người hiểu lầm rồi. Thanh Hòa sở dĩ không tới điện Phượng Hòa thăm người ngay là vì nghe hạ nhân nói người đang bệnh nặng, không muốn tiếp khách. Thanh Hòa vì sợ quấy rầy người nên mới không dám tới."
Nói xong, Ly Thanh Hòa còn lấy khăn che mặt khóc thút thít. Ai không biết nhìn vào lại tưởng Ly Huyền Nguyệt vừa đ.á.n.h đập, hành hạ nàng ta không bằng.
Ly Huyền Nguyệt nhíu mày đầy chán ghét: "Thôi đi, bản cung vẫn chưa c.h.ế.t, muội khóc cái gì? Kẻ không biết lại tưởng bản cung khắt khe, ngược đãi muội đấy."
Nàng ghét nhất là bộ dạng tiểu thư đài các, động chút là rơi lệ này của Ly Thanh Hòa.
Kiếp trước nàng ta cứ hở ra là khóc lóc trước mặt nàng, khi ấy nàng cũng thật ngu ngốc, chẳng nhận ra đó là chiêu trò cố ý của nàng ta, cứ ngỡ mình đã làm gì sai hay nói lời gì quá đáng khiến muội muội tổn thương.
