Nàng Cái Điên Phê Được Năm Vị Thú Phu Quấn Quýt - Chương 51: Quá Mức Kiêu Ngạo Rồi Chăng?

Cập nhật lúc: 22/01/2026 12:10

Vừa từ điện Hy Hòa trở về, Ly Huyền Nguyệt còn chưa kịp ngồi xuống nghỉ ngơi lấy một hơi, Ngân Tâm đã vội vã chạy đến rỉ tai nàng về việc Diệu Quang lên cơn sốt cao, hiện đang rơi vào hôn mê.

Trong mắt Ly Huyền Nguyệt thoáng hiện vẻ kinh ngạc:

"Sáng nay lúc ở điện Hy Hòa của Phụ quân chẳng phải vẫn bình an vô sự đó sao?"

"Sao mới qua có một buổi sáng đã sốt cao hôn mê rồi?"

Vị Diệu Thị quân này của nàng chẳng lẽ làm bằng giấy sao?

Thuộc loại người cứ chạm nhẹ là tan vỡ?

Gương mặt Ngân Tâm lộ vẻ ngập ngừng:

"Nghe nói hai ngày trước Diệu Thị quân bị ngã xuống hồ đã nhiễm chút phong hàn, nhưng ngài ấy vẫn luôn giữ kín, không chịu mời thái y đến chẩn trị."

"Sáng nay vốn dĩ thân thể đã mỏi mệt, lại bị Quân hậu triệu đến điện Hy Hòa từ sớm, tinh thần suy nhược không chống đỡ nổi. Bởi vậy khi từ chỗ Quân hậu trở về, ngài ấy liền phát sốt."

Ly Huyền Nguyệt: "..."

"Đã mời thái y chưa?"

Sốt cao không phải chuyện đùa, hơn nữa đối phương lúc này còn đang hôn mê, xem chừng bệnh tình khá nghiêm trọng.

Ngân Tâm cúi đầu thưa:

"Liễu thần y đã sang bên đó rồi ạ. Công chúa... người có muốn đích thân qua xem sao không?"

Khi nói lời này, Ngân Tâm không quên quan sát sắc mặt của Ly Huyền Nguyệt, chỉ sợ nàng sẽ lộ vẻ không vui.

May thay, gương mặt Ly Huyền Nguyệt lúc này vẫn bình thản, không chút gợn sóng, điều đó mới khiến tảng đá trong lòng Ngân Tâm được hạ xuống.

"Đi thôi."

Ly Huyền Nguyệt cụp mắt, phủi nhẹ y phục trên đầu gối, rồi dưới cái nhìn của Ngân Tâm, nàng dứt khoát đứng dậy.

Nàng dùng giọng điệu nhẹ nhàng nói:

"Vừa vặn hôm nay bản cung cũng rảnh rỗi, liền đích thân tới điện Dao Hoa xem thử một chuyến."

Tiện thể hỏi thăm đôi câu.

Dù sao hai ngày trước khi Diệu Quang rơi xuống nước, Ly Huyền Nguyệt lúc đó chỉ lo xử lý Triệu Xuyên mà chưa từng phái người tới thăm hỏi.

Giờ nghĩ lại, nếu khi đó nàng tâm lý tinh tế hơn một chút, kịp thời sai thái y tới xem cho hắn, có lẽ hôm nay hắn đã không phải chịu khổ thế này.

"Khụ khụ!"

Lúc này, tại điện Dao Hoa, Diệu Quang vừa tỉnh lại sau cơn mê mê sảng sảng.

Nhìn thấy bộ dạng sốt sắng của Hợp Chiếu, hắn khẽ ho một tiếng cho dịu bớt cảm giác khô rát nơi cổ họng.

"Công t.ử, ngài cuối cùng cũng tỉnh rồi!"

Hợp Chiếu nhìn Diệu Quang đang yếu ớt trên giường, đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t rốt cuộc cũng giãn ra, ánh mắt lấp lánh niềm vui mừng khôn xiết.

"Ngài có biết không, thần suýt chút nữa là bị ngài dọa c.h.ế.t khiếp rồi."

Trong lời nói của Hợp Chiếu chứa đựng nỗi ưu lo và trăn trở khôn nguôi.

Hắn biết công t.ử nhà mình thân thể vốn dĩ không tốt, nhưng không ngờ được rằng chân trước vừa bước ra khỏi điện Hy Hòa, chân sau về tới cung điện của mình, Diệu Quang đã trực tiếp ngất lịm đi.

Nếu không nhờ Hợp Chiếu phản ứng nhanh, kịp thời sai người tìm thầy t.h.u.ố.c tới, e là điện Dao Hoa lúc này đã loạn thành một đoàn rồi.

Khóe môi Diệu Quang thoáng nở nụ cười nhàn nhạt, không mấy bận tâm:

"Làm ngươi lo lắng rồi."

Thân xác này của hắn vốn dĩ đã như vậy, không chịu nổi nóng cũng chẳng chịu nổi lạnh, hở ra một chút là lâm bệnh phát sốt.

Đôi khi Diệu Quang cũng cảm thấy ngưỡng mộ những kẻ có được một cơ thể cường tráng.

Nếu hắn cũng khỏe mạnh như họ, có lẽ đã không bị người ta tùy ý định đoạt, bắt sang Phượng tộc này để liên hôn.

Liễu thần y đứng bên cạnh thu lại bàn tay vừa bắt mạch, thản nhiên buông lời:

"Thân thể yếu nhược, bệnh tật đeo đẳng, vốn dĩ là do gốc rễ có vấn đề."

"Hơn nữa, vị Diệu Thị quân này từ trong bụng mẹ đã không được khỏe, sống được đến giờ đã là một kỳ tích rồi."

Trong đôi mắt xám của Diệu Quang chợt lóe lên một tia sắc lạnh khó lòng nhận ra.

"Lão tiên sinh có vẻ rất am tường về bệnh tình của bản công t.ử?"

Ánh mắt đầy thâm ý của hắn không ngừng dò xét Liễu thần y, trong đó ẩn chứa một tia sát khí không cần che đậy.

Liễu thần y hôm nay vận một bộ áo xám đơn giản.

Tuy rằng từ khi đến Phượng tộc, Ly Huyền Nguyệt đã ban cho ông ấy không ít đồ ngon áo đẹp, nhưng ông lão này vẫn chẳng sửa nổi cái thói lôi thôi lếch thếch của mình.

Mái tóc trắng xóa chỉ được buộc hờ bằng một dải lụa xám sau đầu. Bên hông treo một túi hương màu xanh nhạt, phối với bộ đồ xám trông thật chẳng ra làm sao. Nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tài nghệ cứu người của ông ấy.

"Hừ!"

Ông ấy dùng ánh mắt khinh khỉnh liếc nhìn Diệu Quang.

"Lão phu bắt đầu bốc t.h.u.ố.c cứu người từ khi mới lên ba, cái chứng suy nhược từ trong t.h.a.i của ngươi, ngươi tưởng lão phu không nhìn ra chắc?"

Nếu ngay cả điều đó cũng không biết, thì cái danh hiệu Thần y này của ông ấy cũng nên nhường cho kẻ khác từ lâu rồi.

"Nhưng ngươi cứ yên tâm, lão phu sẽ không cứu ngươi đâu." Liễu thần y cười híp mắt nói.

Hợp Chiếu nghe xong lời này, suýt chút nữa thì tức đến thổ huyết.

"Này... Lão đã có cách cứu công t.ử nhà ta, vì sao lại thấy c.h.ế.t mà không cứu?"

Chẳng phải người ta vẫn nói lương y như từ mẫu đó sao?

Vị thái y này sao có thể tuyệt tình đến thế?

Diệu Quang dường như đã hiểu ra lý do đối phương có thể cứu mình nhưng lại không muốn ra tay.

Hắn trầm mặc, ánh mắt u uẩn:

"Lão tiên sinh làm vậy, phải chăng là vì sự vô lễ của vãn bối vừa rồi?"

Ngoại trừ lý do đó, Diệu Quang không nghĩ ra được nguyên cớ nào khác khiến vị lão nhân này từ chối chữa trị cho hắn.

Liễu thần y dành cho hắn một cái nhìn kiểu "ngươi cũng biết tự lượng sức mình đấy":

"Lão phu bôn ba khắp thiên hạ mấy trăm năm qua, ngươi là kẻ đầu tiên khiến lão phu cảm thấy cực kỳ không thuận mắt."

Diệu Quang: "..." Hắn có nên cảm thấy vinh hạnh vì điều này không?

"Nay lão phu nể mặt Huyền Nguyệt công chúa mà tới đây liếc nhìn ngươi một cái đã là phúc phần của ngươi rồi."

Liễu thần y thản nhiên bồi thêm một câu: "Phần còn lại, cứ tự mình mà chống chọi đi."

Ông ấy không muốn ra tay cứu một kẻ mang tâm tính "vong ơn bội nghĩa" như thế này.

Hợp Chiếu chỉ biết trân trối nhìn lão nhân kia rời đi.

"Này... Công t.ử, vị thái y của Phượng tộc này chẳng phải là quá mức kiêu ngạo rồi sao?"

Hợp Chiếu hậm hực lẩm bẩm:

"Nói năng cứ như thể lão tới xem bệnh là ngài đã hời lắm rồi vậy. Thái y của Phượng tộc từ khi nào mà khó mời đến thế?"

Diệu Quang khép hờ đôi mi, không lên tiếng ngay.

Ánh mắt hắn vẫn dõi theo hướng Liễu thần y vừa rời đi.

Một hồi lâu sau, hắn mới định thần lại, chậm rãi nói:

"Ông ta chắc chắn không phải thái y trong cung."

"Thái y của Phượng tộc không thể có được khí chất phóng khoáng, tự tại như vị lão tiên sinh này. Càng không thể có được sự tự tin tuyệt đối đến thế. Ông ta không thuộc về chốn cung đình này!"

"Hả?" Hợp Chiếu ngẩn người ra: "Vậy lão ta là ai?"

"Vị lão tiên sinh này là do ai mời tới?"

Nhất thời Diệu Quang cũng chưa thể đoán định chính xác, đành hỏi Hợp Chiếu xem người được phái đi mời là ai.

Hợp Chiếu ngẫm nghĩ một lát:

"Lúc công t.ử ngất đi, thuộc hạ nhớ mang máng là trên đường có gặp Ngân Tâm – thị nữ thân cận của Huyền Nguyệt công chúa. Nàng ấy đang trên đường tới Thái y viện, nên thuộc hạ đã báo chuyện ngài phát sốt hôn mê cho nàng ấy biết."

Trong đáy mắt Diệu Quang lóe lên một tia tinh anh:

"Vậy thì đúng rồi."

Vị lão tiên sinh này chắc hẳn chính là Liễu thần y mà Ly Huyền Nguyệt đã mời từ ngoài cung vào mấy ngày trước.

Vừa rồi Diệu Quang cũng đã thầm suy đoán trong lòng, nhưng khi chưa chắc chắn, hắn dĩ nhiên sẽ không dễ dàng tiết lộ danh tính của đối phương.

Một là sợ nhầm lẫn, hai là chuyện này vốn rất ít người biết, nếu hắn đột ngột hỏi ra, chắc chắn sẽ khơi dậy sự nghi kị của kẻ khác.

Cách tốt nhất lúc này chính là giả vờ như không biết gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.