Nàng Cái Điên Phê Được Năm Vị Thú Phu Quấn Quýt - Chương 71: Đồ Công Chúa Ban Tặng Thần Rất Thích

Cập nhật lúc: 22/01/2026 14:04

Ánh mắt Diệu Quang trầm xuống.

Viên dạ minh châu xanh biếc rực rỡ đặt trong điện Ngô Đồng trông vô cùng nổi bật.

Chỉ cần nhìn qua nước ngọc là biết đây không phải hạng phàm phẩm, dù giữa ban ngày vẫn tỏa ra ánh hào quang trong trẻo, sáng ngời. Nó tựa như trái tim đang thổn thức của một thiếu nữ, căng tràn nhựa sống và lung linh như giọt sương.

"Công chúa sao không đích thân tới?"

Câu hỏi bâng quơ này của Diệu Quang nghe như đang hờn dỗi, lại giống như đang làm nũng, khiến Ngân Tâm nhất thời không biết đáp sao cho phải.

Nàng ấy chỉ đành đỏ mặt, cúi gầm đầu, rụt rè lên tiếng:

"Công chúa còn nhiều việc phải lo liệu, nên chỉ dặn dò nô tỳ mang đồ tới trước."

Đáy mắt Diệu Quang thoáng qua một tia hụt hẫng: "Hóa ra là vậy!"

"Vậy... Phiền ngươi sau khi trở về, hãy thay bản thị quân đa tạ Công chúa."

Diệu Quang đặc biệt dặn dò:

"Tiện thể thưa với nàng, ngày mai bản thị quân có thời gian rảnh, muốn mời nàng riêng tới điện Ngô Đồng dùng bữa."

Hợp Chiếu đứng bên cạnh nghe thỉnh cầu này của chủ t.ử thì kinh ngạc liếc nhìn một cái.

Công t.ử không uống nhầm t.h.u.ố.c đấy chứ?

Chẳng phải người xưa nay vốn thích tĩnh lặng, ghét bị kẻ khác quấy rầy sao?

Sao bỗng nhiên lại muốn mời Huyền Nguyệt công chúa dùng bữa?

Hay là bị ma nhập rồi?

Ngân Tâm gật đầu, đối với yêu cầu này của Diệu Quang nàng không thấy lạ, bởi Lãng thị quân và Ngư thị quân sau khi nhận được dạ minh châu cũng đều đưa ra lời mời tương tự.

Nàng ấy chẳng những không ngạc nhiên, mà trái lại còn cảm thấy các vị thị quân đều là người biết ơn, thảo nào Công chúa lại chọn đồ tốt tặng họ.

Nếu là nàng ấy, nàng ấycũng sẽ làm vậy.

"Dạ được, nô tỳ về sẽ chuyển lời của Diệu thị quân nguyên văn tới Công chúa."

Ngân Tâm mỉm cười nói.

Sau khi rời điện Ngô Đồng, Ngân Tâm trở về bẩm báo lại việc các vị thị quân mời dùng bữa cho Ly Huyền Nguyệt.

"Công chúa, nô tỳ thấy người nên nhân cơ hội này mà bồi đắp tình cảm với năm vị thị quân."

Ngân Tâm chân thành khuyên nhủ.

Hiện tại ở Phượng tộc, việc nối dõi tông đường là quan trọng nhất.

Ly Huyền Nguyệt đã trưởng thành hàng trăm năm nay, vậy mà vẫn chưa có một mụn con của riêng mình.

Theo lý mà nói, đây là một điều rất đáng lo ngại.

Trước đây có Ly Phượng đứng ra che chắn nên không sao, nhưng nay cơ hội đã đến, nàng nên sớm để năm vị thị quân mang long thai.

Có như vậy mới sớm áp chế được Ly Thanh Hòa một đầu.

Nếu không, đợi đến khi con của Quân Mạc chào đời, đám lão già trong tộc chắc chắn sẽ đổ dồn sự chú ý vào đứa trẻ đó mà ngó lơ Công chúa.

Khóe môi Ly Huyền Nguyệt đắng ngắt:

"Ngươi tưởng bản công chúa không muốn sao?"

"Thôi đi, nói ngươi cũng không hiểu."

Nàng không muốn đem nỗi lòng phiền muộn của mình kể cho Ngân Tâm nghe.

Sau này, nếu năm vị thị quân không còn bị xiềng xích gia tộc trói buộc, họ nhất định sẽ rời bỏ nàng.

Hiện tại họ chưa đi ngay chẳng qua là sau khi cân nhắc lợi hại mới chọn ở lại.

Nàng sẽ không làm khó họ.

Chỉ cần họ không đ.â.m sau lưng, giúp Ly Thanh Hòa đối phó nàng, nàng dĩ nhiên sẽ ra sức bảo vệ họ trong quãng thời gian họ còn ở Phượng tộc.

Còn nếu ngược lại, nàng sẽ để bọn họ cùng xuống địa ngục với Ly Thanh Hòa.

"Lát nữa ngươi đi thông báo cho năm vị thị quân, nói bản cung đã chuẩn tấu."

Ly Huyền Nguyệt suy nghĩ một lát rồi đắn đo nói:

"Ngày mai bản cung sẽ không đến điện của họ dùng cơm, bảo họ đúng giờ Ngọ ngày mai trực tiếp đến chỗ ta tụ họp."

Từ khi trọng sinh đến nay, nàng vẫn chưa lần nào ngồi lại ăn một bữa cơm t.ử tế với cả năm vị thị quân.

Nay họ đã có lòng mời mọc, vậy thì mời tất cả đến đây một thể cho xong.

Đỡ phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, cuối cùng lại mang tiếng là đối xử không công bằng.

Ngân Tâm vui mừng ra mặt, cũng thấy sắp xếp này của nàng là hợp lý nhất, vội vàng đáp:

"Rõ, thưa Công chúa, nô tỳ đi thông báo ngay đây."

Nhận được tin, mấy người họ tuy có chút bất ngờ nhưng cũng đều gật đầu đồng ý.

Đến trưa ngày hôm sau, năm vị thị quân lần lượt đi thành nhóm hai ba người đến Đào viên – nơi Ly Huyền Nguyệt đã hẹn trước.

Lúc bấy giờ, hoa đào vẫn chưa phai sắc, gió thổi qua khiến những cánh hoa rụng xuống như mưa bụi, vừa mộng mơ vừa diễm lệ.

Năm vị thị quân vận cẩm bào rực rỡ đứng dưới gốc đào, mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười, trên gương mặt tuấn tú còn vương chút lười nhác, phóng khoáng và tự tại.

Khi Ly Huyền Nguyệt đến nơi, họ đã ngồi vào vị trí.

Thấy nàng tới, cả năm người đều chậm rãi đứng dậy hành lễ.

"Kiến quá Công chúa." Quân Hòa dẫn đầu, cả năm người đồng thanh chắp tay chào.

Cảnh tượng này khiến Ly Huyền Nguyệt có chút chưa thích ứng kịp.

Nàng hơi sững sờ, nhưng vốn không quá đặt nặng quy củ với họ nên chỉ tùy ý phẩy tay.

"Tất cả ngồi xuống đi." Nàng nhàn nhạt nói: "Hôm nay ở đây chỉ có chúng ta, mọi người không cần quá khách sáo."

Ngày thường vì quy củ Phượng tộc, các vị thị quân luôn tỏ ra giữ kẽ và cung kính quá mức.

Nay đã là buổi họp mặt riêng tư, Ly Huyền Nguyệt thực lòng mong họ có thể bộc lộ bản tính chân thực nhất của mình như khi còn ở gia tộc, thay vì cứ mang cái bộ mặt lễ nghĩa quân thần như hiện tại.

Quân Hòa và các vị thị quân nhìn nhau rồi ngồi xuống.

Quan sát kỹ sẽ thấy vẻ mặt họ quả thực đã thả lỏng hơn đôi chút.

Ngân Tâm đứng một bên thấy họ đã yên vị, liền mau ch.óng sai tỳ nữ dâng trà.

Trà xanh thượng hạng trong chén sứ trắng tinh khôi trông vô cùng thanh khiết, hương trà thơm ngát lan tỏa khắp không gian, khiến tâm hồn người ta trở nên sảng khoái lạ thường.

Ly Huyền Nguyệt bưng chén trà nhấp một ngụm, bấy giờ mới chậm rãi nhìn lướt qua cả năm người.

"Triệu các ngươi tới đây là để nói rằng, lòng thành của các ngươi Ngân Tâm đã chuyển lời tới bản cung ngày hôm qua rồi."

Nàng chậm rãi mở lời:

"Chỉ tiếc là bản cung hiện tại vừa không có nhiều thời gian, lại không muốn chạy qua chạy lại từng cung điện, sợ người có tâm lại nói bản cung bên trọng bên khinh. Vì thế bản cung nghĩ ra một cách vẹn cả đôi đường."

"Đó là mời các ngươi tới Đào viên này, mong rằng hôm nay mọi người dùng bữa thật vui vẻ."

Năm vị thị quân mỗi người một tâm tư riêng, ai nấy chỉ lẳng lặng nhấp trà mà không đáp lời. Một lát sau, các tỳ nữ mang theo những món ngon mỹ vị do trù phòng chuẩn bị sẵn lần lượt bày lên bàn.

Ngoài ra, trước mặt mỗi người còn đặt một bầu rượu và một chiếc chén khảm ngọc.

Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi xuống, khiến bầu rượu trắng sáng lên lấp lánh như một khối bạch ngọc thông thấu.

"Động đũa đi thôi."

Ly Huyền Nguyệt cầm đũa giục nhóm Quân Hòa.

"Nhân lúc đồ ăn còn nóng, tiết trời lại đẹp, để nguội thì vị sẽ không còn ngon nữa."

Lúc này, một vị thị quân cất lời:

"Công chúa, món quà dạ minh châu người tặng hôm qua thực sự khiến thần rất vui lòng."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.