Nàng Chẳng Biết Nấu Một Bữa Cơm, Chàng Lại Dùng Cả Đời Đổi Cho Nàng Một Mái Nhà - 5
Cập nhật lúc: 05/08/2026 11:03
Chàng chỉ bỏ bạc mua ta về, vốn đâu phải thật sự cưới ta.
Huống hồ ta chỉ bị người ta nhìn vài lần, nói mấy câu khó nghe, quả thực cũng chẳng tính là chuyện lớn.
Vì sao chàng phải vì một người như ta mà làm tổn hại uy tín của mình trong quân?
“Vâng, nô gia đã hiểu.”
Ta im lặng một lúc rồi ngoan ngoãn đáp lời.
Bùi Quân dường như khựng lại, đầu ngón tay vô thức gõ nhẹ lên thành chén trà.
“Đi ngủ đi.”
Chàng đưa tay dập tắt mấy ngọn nến, sau đó không nói thêm lời nào nữa.
Ta đặt sách xuống, đứng dậy hành lễ với chàng, rồi đá giày sang bên, chui vào trong giường.
Giường ở nơi biên cương quả thực chẳng dễ chịu chút nào.
Cho dù phía dưới đã trải một lớp bông dày, bên trên vẫn chỉ phủ tấm ga bằng vải gai thô ráp, mỗi khi cọ vào da thịt đều khiến người ta khó chịu.
Ngay cả tướng quân cũng không thể dùng lụa là sao?
Điều kiện nơi này thậm chí còn không bằng lầu Nhuyễn Hồng.
Ta vùi đầu cuộn mình dưới lớp chăn bông, nhưng dù quấn kín đến đâu cũng chẳng thể tìm được chút hơi ấm.
Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, một luồng gió lạnh bỗng tràn vào trong chăn.
Có người vén chăn lên, dường như do dự hồi lâu, sau đó mới chậm rãi nằm xuống bên cạnh ta.
Hơi ấm từ người ấy liên tục lan sang, ta vô thức đưa tay ôm lấy eo chàng.
Cơ thể người bên cạnh lập tức cứng đờ, sau đó mới chậm rãi gỡ tay ta ra.
Ta co người nhích lại gần hơn, đặt lòng bàn chân lạnh buốt lên bắp chân chàng để sưởi ấm.
Hơi thở chàng tức khắc rối loạn trong chốc lát, sau đó mới chậm rãi thở ra một hơi dài.
“Lạnh quá…”
Ta nửa tỉnh nửa mê oán trách, trong giọng nói còn mang theo chút bực bội.
“Tại sao chăn lại mỏng đến vậy?”
Chàng đưa tay ôm lấy ta, một tay giữ đôi chân đang quấn lung tung của ta lại, giọng nói khàn khàn vang lên trong bóng tối.
“Đừng cử động lung tung.”
Nằm trong lòng chàng quả thực vô cùng ấm áp, ta hoàn toàn chẳng nghe lọt lời dặn ấy.
Bàn tay ấm nóng vụng về vỗ nhè nhẹ lên lưng ta, còn ta đã quấn lấy người chàng như một con bạch tuộc rồi ngủ say từ lúc nào không hay.
Ta cũng chẳng biết mình tỉnh lại vào nửa đêm về sáng bằng cách nào.
Bùi Quân mang quầng xanh nhạt dưới mắt, đang ngồi trên giường, một tay giữ lấy ta, tay còn lại kéo lớp chăn lên.
Ta bị chàng giữ c.h.ặ.t đến mức không thể động đậy, mơ màng đưa tay lau đi mồ hôi trên trán.
“Tướng quân?”
Áo ngủ trên người Bùi Quân hơi xộc xệch, cổ áo giống như từng bị người ta kéo mở, để lộ một khoảng l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc.
Ta không nhìn rõ vẻ mặt của chàng, chỉ thấy vành tai đỏ bừng trên gương mặt nghiêng được ánh nến chiếu tới.
So với ban ngày, trông chàng lúc này dường như đã bớt lạnh lùng sắc bén hơn nhiều.
Ta vẫn chưa tỉnh hẳn, chậm chạp chống người muốn ngồi dậy.
Chàng lại giống như đang đối mặt với đại địch, mím c.h.ặ.t môi rồi lập tức ấn ta trở về giường.
Ta vô thức co người, xấu hổ muốn tránh khỏi bàn tay chàng.
Bàn tay ấy có một lớp chai mỏng.
Nó đặt trên lớp áo ngủ mỏng manh, hơi nóng truyền thẳng tới trước n.g.ự.c ta.
Chàng lập tức rút tay lại như vừa bị lửa thiêu, ngay cả giọng nói cũng để lộ sự lúng túng đang bị cố gắng đè nén.
Nhưng chàng điều chỉnh rất nhanh, chỉ trong chốc lát đã ổn định lại sắc mặt.
“Nằm xuống!”
Chàng quay mặt sang một bên, nhanh ch.óng dùng chăn cuốn ta thành một chiếc kén kín mít.
Sau đó chàng xoay người xuống giường, lấy thêm một bộ chăn bông khác từ trong tủ ra.
“Không được đá chăn.”
Yết hầu chàng khẽ chuyển động hai lần, chàng nghiến răng, thấp giọng nói từng chữ.
“Cũng không được cởi y phục nữa, cho dù nóng cũng không được!”
Bùi Quân quay lưng về phía ta nằm xuống, sống lưng căng cứng như dây cung.
Ta cúi đầu nhìn lại, lúc ấy mới phát hiện áo ngủ của mình đã hé mở quá nửa.
Chỉ cần liếc qua liền có thể trông thấy đôi uyên ương nhỏ được dệt bằng chỉ vàng trên chiếc yếm.
Bùi Quân lạnh mặt rút một cây trâm vàng ở dưới gối, vung tay phóng đi, dập tắt ngọn nến đang cháy lờ mờ.
Ánh trăng bên ngoài cửa sổ chiếu thẳng lên giường, cho dù chung quanh đã chìm vào bóng tối, ta và chàng vẫn chẳng có nơi nào để trốn tránh.
Không khí nhất thời càng trở nên ngượng ngùng.
Ta trốn trong chăn buộc lại áo trong, gương mặt nóng bừng, sau đó không cách nào ngủ tiếp được nữa.
“Tướng quân?”
Ta nắm lấy góc chăn, nhỏ giọng gọi chàng.
Chàng hơi ngoảnh đầu lại: “Có chuyện gì?”
Ta do dự hồi lâu mới nói: “Cây trâm vừa rồi ngài ném đi, hình như là của ta.”
Không gian lập tức chìm vào im lặng.
Chàng nhắm mắt, bình thản đáp: “Trước khi ngủ không chịu tháo trâm cài, cứ xem như nhận một bài học.”
Ta mím môi, đành nuốt những lời muốn nói trở vào.
Một tiếng thở dài đầy nhẫn nhịn vang lên, chàng xoay người lại, giọng điệu cứng nhắc.
“Nói đi.”
Ta khựng lại, cuối cùng tùy tiện bịa ra một câu: “Ta đói.”
Sắc mặt Bùi Quân từ kinh ngạc chuyển thành tức đến bật cười, yết hầu liên tục chuyển động, sau đó lạnh mặt ngồi dậy khoác áo.
“Ơ?”
Bây giờ đã là giờ Sửu rồi.
Ta không ngờ chàng thật sự muốn đi, vô thức đưa tay nắm lấy góc áo chàng.
Chàng bình thản nhìn sang, gương mặt không chút biểu cảm.
“Có lời gì thì nói hết một lần.”
Ta run rẩy thu tay về: “Ta muốn ăn bánh giòn nhân thịt cua.”
Thái dương Bùi Quân khẽ giật, chàng không nói lời nào, chỉ im lặng kéo c.h.ặ.t đai áo.
Dải đai ấy gần như sắp bị chàng kéo rách.
Ta nịnh nọt nở nụ cười với chàng, trong lòng lại toát đầy mồ hôi lạnh.
Bóng dáng chàng vừa biến mất sau rèm lều, ta lập tức chui khỏi ổ chăn đã lạnh ngắt, lăn sang chỗ nằm của chàng rồi ấm áp nhắm mắt lại.
