Nắng Chiều Quang Đãng Chốn Làng Quê - Chương 4

Cập nhật lúc: 30/06/2026 11:03

5.

Kể xong mọi chuyện diễn ra vào ngày hôm đó, đáng tiếc là Thẩm Thương vẫn chẳng thể nhớ ra.

Chàng cười cợt nhả: "Ta chẳng nhớ gì sất, chuyện này đối với ta quả thực quá đỗi bé nhỏ, ai bảo A Hoa lớn lên xấu xí đến thế cơ chứ lại còn mờ nhạt nữa, nếu ngươi mà xinh đẹp hơn chút, biết đâu ta đã nhớ ra ngươi rồi đấy.”

"A Hoa thật sự không cân nhắc tới việc đi báo quan phủ sao? Hôm qua ta có nghe được thôn trưởng nhà các ngươi đến hỏi ngươi xem có thấy người lạ mặt nào không, nếu giao nộp ta cho nha môn, ngươi sẽ ẵm trọn một trăm lạng bạc tiền thưởng đấy, ngươi không động tâm à?".

Sau một khoảng thời gian chung đụng, ta rành rọt một điều rằng cái nết xấu của Thẩm Thương lại đang phát tác rồi.

Ta liền hất thẳng chàng ngã xuống giường.

Nhìn bộ dáng thẹn quá hóa giận của chàng, ta đắc ý bật cười thành tiếng.

Ta buông lời đe dọa: "Lần sau mà huynh còn nói xằng bậy nữa, ta sẽ lấy bùn trét đầy người huynh, lại còn không thèm cho tắm rửa luôn đấy nhé~"

Cất lại chiếc hũ đất nung ngay ngắn, ta dặn dò Thẩm Thương phải trông nom cửa nẻo cẩn thận.

Sau đó ta rảo bước chuẩn bị sang nhà Tạ Tam bá hôm nay có đám cất đám.

Hôm nay là ngày xuất hành đưa tang Tứ gia gia nhà họ Tạ.

Tứ gia gia đức cao vọng trọng từng là vị đồng sinh duy nhất trong làng, tụi trẻ con trong thôn cứ đến tuổi hầu như đều được gửi tới tư thục do ông mở để khai tâm vỡ lòng.

Lúc trước khi cha nương ta vẫn còn sống, ta cũng từng đi học lỏm được vài chữ.

Tính ra Tứ gia gia cũng được xem là nửa người thầy của ta.

Học trò của Tứ gia gia trải khắp thiên hạ, bởi thế khách khứa tới viếng tang ông cũng đông đúc chẳng kém.

Đợi ta cõng thi hài Tứ gia gia lên tận núi.

Tạ Tam bá còn đặc biệt gói cho ta một túi bánh bao cúng, dặn dò ta đem về nhà thong thả mà ăn.

Ngoài túi bánh cúng, bá ấy còn cho thêm ta một chiếc lì xì đỏ nhỏ.

Ta vừa định chối từ, bá ấy đã chặn tay ta lại.

Bá ấy bùi ngùi cất tiếng: "Cháu hãy giữ lấy đi, năm xưa đại thúc cháu định đem bán cháu, người làng cũng khó mở lời ngăn cản, giờ cháu lại làm người liệm xác, giá như cha nương cháu mà còn sống thì, ôi dào...".

Ta ngầm hiểu ẩn ý trong lời bá ấy.

Đã làm người cõng xác thì lấy đâu ra gia đình nào dám rước ta về làm dâu nữa, nếu cha nương ta vẫn còn sống hẳn là sẽ đau lòng xót xa ta đến c.h.ế.t mất.

Nhưng ta lại chẳng hề cảm thấy cực khổ chút nào.

Ta trái lại còn khá là ưa thích cuộc sống hiện tại, chẳng phải nai lưng chịu đòn roi c.h.ử.i mắng như mấy cô gái khác trong làng, lại có được một chốn che mưa che nắng nương náu qua ngày.

Ta đã rất mãn nguyện rồi.

Vừa đặt chân về đến trước cửa nhà, ta đã phát hiện ra có gì đó khang khác.

Có vẻ như nhà đã có người tới.

Thế mà khi ta gặng hỏi Thẩm Thương, ánh mắt chàng lại lảng tránh.

Cái bộ óc vốn chẳng được minh mẫn cho lắm của ta chợt bừng tỉnh ngộ ra mọi chuyện.

Thế là chúng ta có một bữa ăn tối tĩnh mịch hiếm hoi.

Mới vừa định đi ngủ, Thẩm Thương chợt mở lời.

Chàng hỏi ta: "A Hoa này, cha nương ngươi c.h.ế.t như thế nào?".

Chẳng chút do dự, ta đáp liền: "Họ đi khai hoang mệt quá mà c.h.ế.t đấy.".

6.

Nhà ta vốn chẳng phải dân Duyện Châu, gốc gác của chúng ta ở tận Ký Châu cơ.

Năm ấy Ký Châu gặp nạn đói, thật sự là sống không nổi nữa.

Gia đình mới dắt díu nhau chạy nạn dạt vào Duyện Châu.

"Khai hoang thì làm sao đến mức kiệt sức mà c.h.ế.t được chứ? Gia đình ngươi sao không mua ruộng đất? Hơn nữa triều đình chẳng phải khuyến khích khai hoang sao, cớ gì lại để c.h.ế.t người cho được?".

Câu hỏi của Thẩm Thương chỉ cần nghe qua cũng biết chàng là người chưa từng tiếp xúc với cuộc sống của những người như chúng ta.

"Thẩm Thương, đất đai là sinh mệnh của bách tính, ai lại nỡ bán đi? Cho dù có người chịu bán, thì cũng chẳng đến lượt đám hộ ngoại lai như chúng ta.”

"Hết cách rồi, nhà chúng ta chỉ đành dựa vào sức mở đất, có được đất, chúng ta mới coi như cắm rễ triệt để.”

"Nhưng khai hoang đâu có đơn giản như triều đình nói, nếu muốn đi khai hoang, thì đồng nghĩa với việc nguyên một năm không đi làm thuê cho nhà khác được, hơn nữa đất ấy đâu phải năm đó cày lên là năm đó có lương thực ngay.”

"Huynh có thấy mấy mảnh đất hoang trong làng không, nếu không ai đi khai khẩn thì đó là đất hoang, nếu có người tới, thì nó sẽ là đất có chủ.”

"Hết đường, chúng ta đành đi tìm những ngọn núi hoang.”

"Trước tiên là phải c.h.ặ.t bỏ cây dại cỏ dại, đào tung lớp vỏ núi, bới những tảng đá kia ra, cõng bùn đất lấp vào trong đó, rồi từ từ chỉnh sửa, từ từ khai khẩn, mất cả năm ròng có khi mới mở được một mẫu ruộng.”

"Cha là nhị t.ử của nội tổ phụ mẫu, nội tổ phụ thương trưởng nam, nội tổ mẫu xót út cưng, còn cha chính là kẻ không được coi trọng bị kẹp ở khúc giữa.".

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nắng Chiều Quang Đãng Chốn Làng Quê - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD