
Nàng Đã Có Mùa Hạ Riêng
Thiên tử cải trang xuất tuần, đến bên bờ Đại Minh Hồ thì bất chợt gặp một cơn mưa rào đổ xuống.
Ta vì một niệm thiện tâm, đã cho hắn mượn chiếc ô trong tay.
Hắn hứa rằng ngày sau nhất định sẽ hậu tạ, chẳng ngờ lời hậu tạ ấy lại là trực tiếp phong ta làm Quý phi.
Trong hậu cung giai lệ nhiều như mây, chỉ riêng ta được thánh sủng dài lâu chẳng hề suy giảm.
Mãi đến ngày sinh thần của hắn, ta dốc lòng vẽ một bức liên lý sen xiêu vẹo tặng hắn.
Thiên tử lập tức sa sầm sắc mặt, hạ chỉ biếm ta vào Dịch Đình để chuộc tội.
Bị hành hạ cho đến lúc tắt hơi, ta mới biết được chân tướng.
Năm ấy bên bờ Đại Minh Hồ, thiên tử từng kết duyên với một nữ tử nhờ một bức tranh.
Nữ tử kia giỏi nhất là vẽ sen, hai người hẹn ước sau này sẽ lấy tranh mà nhận người.
Mà bức họa trên chiếc ô của ta, vừa khéo cũng là một đóa hoa sen.
Hắn liền nhận định rằng năm xưa ta cho hắn mượn ô, vốn là mang theo ý đồ khác.
Đến khi mở mắt thêm lần nữa, trận mưa rào năm ấy vẫn đang rơi như cũ.
Hắn đứng dưới mái hiên, lặng lẽ nhìn về phía ta.


![[ Xuyên Nhanh]vạn Nhân Mê Nàng Khuynh Đảo Chúng Sinh](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing-247%2Fcover%2F69f1c8d2e5721bdaae47f135.jpg%3Ftime%3D1777453267227&w=3840&q=75)









