Nàng Dâu Bé Tí - 10
Cập nhật lúc: 07/09/2026 23:02
Hơi thở ấm nóng phả bên tai: “Hòa Hòa, muội còn nợ ta một câu trả lời, rốt cuộc có thích ta không?”
Ta cố ý quay mặt đi: “Không thích chút nào, huynh mau về đi.”
“Nửa đêm trèo vào khuê phòng của muội muội, cũng không sợ truyền ra ngoài rồi chẳng còn ai chịu gả cho huynh sao?”
“Không ai chịu gả mới tốt, ta chỉ cưới muội.”
Người này đúng là càng ngày càng không biết xấu hổ.
“Hòa Hòa, rốt cuộc muội có thích ca ca không?”
“Ta hỏi là sự yêu thích của một cô nương dành cho người trong lòng, không phải kiểu muội muội đối với ca ca.”
Cái miệng nhỏ của huynh ấy cứ nói mãi cái gì vậy.
Ta một câu cũng nghe không hiểu, chỉ muốn hôn trước một cái.
Ta ngẩng mặt, khẽ chạm môi lên khóe môi huynh ấy.
“Câu trả lời này đã đủ rõ chưa?”
Ý cười trong mắt ca ca lập tức lan ra: “Rất rõ, nhưng ca ca vẫn thấy chưa đủ.”
“Hòa Hòa ngoan, hôn ca ca thêm một lần nữa được không?”
Huynh ấy hạ giọng, từng câu từng câu dỗ dành ta.
Ta hết cách với huynh ấy, đành lại ghé tới hôn một cái.
Nhưng ta vừa định lùi ra, sau gáy đã bị huynh ấy giữ c.h.ặ.t.
Huynh ấy bỗng làm nụ hôn sâu thêm.
Ta bị hôn đến n.g.ự.c căng c.h.ặ.t, gần như không thở nổi.
Mãi đến khi dùng sức đẩy huynh ấy ra, ta mới tựa lên vai huynh ấy thở dốc từng ngụm lớn.
Ca ca khẽ cạo đầu mũi ta: “Hòa Hòa của ta sao lại đáng yêu thế này.”
Ta đẩy huynh ấy về phía cửa sổ: “Huynh mau đi đi, lỡ bị phụ mẫu phát…”
Chữ “hiện” cuối cùng còn chưa kịp ra khỏi miệng.
Cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t đã bị người bên ngoài một cước đá tung.
Mẫu thân xắn tay áo giận dữ nói: “Hay cho thằng nhãi thối nhà ngươi, vậy mà thật sự dám nhớ thương chính muội muội của mình!”
Cái tát của bà mắt thấy sắp rơi xuống, lại bị phụ thân kịp thời ngăn lại.
“Khoan vội động thủ, nói chuyện chính trước đã.”
Mẫu thân lúc này mới gật đầu, nhưng vẫn hung dữ trừng ca ca.
“Thằng nhãi thối, con đã làm hỏng thanh danh của Hòa Hòa, hôm nay nhất định phải nói rõ định làm thế nào!”
Ta: “Ờm…”
Chuyện hình như cũng không nghiêm trọng đến mức mẫu thân nói đâu nhỉ.
Ca ca nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, quay đầu nhìn ta thật sâu một cái.
“Đợi kỳ xuân vi kết thúc, con sẽ xin phụ mẫu chính thức tới cửa, đường đường chính chính cưới Hòa Hòa.”
“Hài nhi thật lòng yêu mến Hòa Hòa, cầu phụ mẫu thành toàn cho chúng con.”
Phụ mẫu không nói một lời, chỉ trầm mặt nhìn chằm chằm huynh ấy.
Giọng ca ca cũng run lên, nhưng vẫn chắn trước người ta: “Nếu phụ mẫu có giận thì cứ trút hết lên người con, tuyệt đối đừng trách Hòa Hòa.”
Ngay sau đó, phụ mẫu đồng thời bật cười thành tiếng.
“Thằng nhãi thối này, vòng đi vòng lại, thế mà thật sự để con nuôi được một nàng dâu từ nhỏ.”
“Chuyện hời thế này cũng rơi trúng đầu con, sao số lại tốt vậy chứ!”
Phụ thân vỗ vai ca ca, nhưng vẻ mặt vẫn giống như muốn cởi dép ra quất huynh ấy thêm một cái.
Mẫu thân cười, kéo ta vào lòng: “Ngoan nữ nhi, sau này thằng nhãi này mà dám bắt nạt con, cứ đến nói với mẫu thân, mẫu thân đ.á.n.h gãy chân nó cho con.”
“Vâng, Hòa Hòa nhớ rồi.”
Ta ôm c.h.ặ.t mẫu thân: “Vẫn là mẫu thân đối với Hòa Hòa tốt nhất!”
Sau kỳ xuân vi, ca ca quả nhiên một lần đỗ thẳng Trạng nguyên.
Bệ hạ vốn lại nhìn trúng dung mạo của huynh ấy, mở miệng đã định điểm huynh ấy làm Thám hoa.
Ca ca vậy mà ngay trước điện dâng lời, khuyên bệ hạ tuyển chọn sĩ t.ử không nên chỉ nhìn dung mạo.
May mà bệ hạ quý trọng nhân tài, không trị tội huynh ấy vì chuyện đó.
Ngược lại còn thưởng thêm trọn một nghìn lượng vàng.
Ca ca nhìn đống vàng óng ánh, cười đến mức thấy răng không thấy mắt: “Hay quá! Cuối cùng ta cũng có bạc rước nàng dâu vào cửa rồi!”
PHIÊN NGOẠI · TÂM SỰ CỦA CHÀNG
GÓC NHÌN BÙI MINH CHIÊU
Mẫu thân ta năm xưa cũng là nàng dâu nhỏ do tổ phụ tổ mẫu ôm về cho phụ thân.
Khi bà còn rất nhỏ, tất cả mọi người bên cạnh đã bắt đầu dạy bà quy củ.
Nói rằng chuyện gì cũng phải đặt phụ thân ta lên trước, phải coi vị phu quân tương lai là trời của mình.
Khi ấy mẫu thân còn chẳng chăm nổi chính mình.
Vậy mà đã bị ép học giặt áo bưng cơm cho phụ thân ta.
Bà sinh ra gầy yếu, vóc người cũng thấp hơn trẻ cùng tuổi một đoạn.
Phụ thân ta nhìn mà thật sự không nỡ.
Những lúc tránh mặt trưởng bối, ông chưa từng thật sự để bà làm việc.
Ngược lại còn cậy mình lớn hơn mấy tuổi, chỗ nào cũng chăm sóc bà.
Nhiều khi còn cố ý dung túng cho bà nghịch ngợm.
Mẫu thân ta vốn nhát gan vô cùng.
Nhưng dưới sự xúi giục và cổ vũ hết ngày này sang ngày khác của phụ thân, bà dám trèo cây hái quả, xuống nước bắt cá.
Về sau thậm chí còn luyện được một thân võ nghệ cực tốt.
Trên đường gặp chuyện bất bình, bà lúc nào cũng nhịn không được rút đao can thiệp.
Sau khi phụ thân đỗ Thám hoa, đưa mẫu thân ra riêng lập phủ, lại càng chuyện gì cũng thuận theo bà.
Mẫu thân mềm lòng, cách vài ngày lại nhặt một con vật vô gia cư từ ngoài về.
Trớ trêu là bản thân bà căn bản không có thời gian nuôi.
Thế là việc chăm sóc đám sinh vật ấy toàn bộ đè lên vai ta.
Ngày nào ta cũng bận cho gà vịt ăn, dỗ mèo dắt ch.ó đi dạo, mệt đến mức ngay cả thời gian tìm c.h.ế.t treo cổ cũng không có.
Có một ngày, mẫu thân vậy mà lại ôm về một tiểu cô nương gầy nhẳng.
Vừa nhìn thấy đứa trẻ ấy, ta lập tức nhớ đến chuyện mẫu thân thuở nhỏ từng làm nàng dâu nuôi từ bé.
Một cô nương nhỏ như vậy chỉ nên bình an lớn lên, không nên sớm bị định hôn sự.
Cho nên ta vội vàng từ chối mẫu thân.
Kết quả lời vừa ra khỏi miệng, mẫu thân đã thưởng cho ta một cái tát.
Bà mắng ta nghĩ bậy, nói đây là muội muội, không cho ta nảy sinh tâm tư khác.
Thôi vậy, ta nhận mệnh.
Nếu mẫu thân nói là muội muội, vậy nàng chỉ là muội muội của ta.
Có thân phận này, ta có thể danh chính ngôn thuận chăm sóc nàng.
Dù sao cả sân gà vịt ch.ó mèo ta đều nuôi sống được, thêm một cái miệng cũng chẳng đáng sợ.
Huống hồ vốn dĩ ta đáng lẽ có một muội muội ruột.
Nhưng có một lần mẫu thân ra ngoài cứu người, không cẩn thận ngã từ trên cao xuống.
Cú ngã ấy khiến bà mất đi muội muội còn trong bụng.
Phụ mẫu luôn tưởng ta tuổi còn nhỏ, không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
Thật ra những lời họ nói sau lưng ta, ta đều nghe thấy.
Sau này ta ầm ĩ đòi muội muội, chỉ là mong mẫu thân có thể bước ra khỏi đau buồn.
Khi ấy ta còn không biết thân thể mẫu thân đã bị thương, từ đó về sau không thể sinh con nữa.
