Nàng Dâu Duy Nhất - 4

Cập nhật lúc: 27/07/2026 07:01

Ta không biết phòng của mình ở đâu.

Cũng không có ai nói cho ta biết.

Ta đành ngoan ngoãn ngồi trong đại đường chờ đợi.

Chờ có người nhớ tới ta, dẫn ta về phòng.

Đáng tiếc, dường như phủ Thượng thư đã quên mất sự tồn tại của ta.

Không có ai tới tìm ta.

Thỉnh thoảng có vài nha hoàn, gia đinh đi ngang qua.

Ta liền chặn họ lại, hỏi Thượng thư phu nhân đang ở đâu.

Bọn họ không buồn nhìn ta lấy một cái, cúi đầu chạy mất.

06

Không còn cách nào khác, ta đành ngồi trong đại đường ngủ qua một đêm.

Mẫu phi từng dạy ta, tới nhà người khác thì không được đi lung tung, rất dễ mạo phạm chủ nhà.

Ta sợ mình đi loạn sẽ mạo phạm phủ Thượng thư, chỉ có thể ngoan ngoãn chờ đợi.

Dù sao ta còn phải sống ở đây ba năm.

Nếu lỡ đắc tội với bọn họ, khiến bọn họ không vui, những ngày sau này của ta sẽ rất khó sống.

Sáng hôm sau, Tống Thượng thư đi thượng triều, lúc ngang qua đại đường mới phát hiện ta vẫn còn ở đó.

“Ngọc Oánh? Sao con lại ở đây?”

“Thượng thư đại nhân cứ gọi ta là Vãn Sương đi. Ta đã quen với cái tên ấy hơn.”

Ta đứng dậy. Ngồi suốt một đêm khiến cả người ta cứng đờ.

“Ta đang chờ mọi người. Không có ai dẫn ta tới phòng của mình. Hôm qua, sau khi mọi người rời đi, ta vẫn luôn ngồi đây chờ.”

Sắc mặt Tống Thượng thư cứng lại.

“Con ngồi đây suốt một đêm?”

“Đúng vậy. Đây là phủ Thượng thư, ta không tiện đi lại lung tung, chỉ đành ngồi đây chờ.”

“Ngọc Oánh, đây là nhà của con. Ở trong nhà mình, con muốn đi đâu thì đi, không cần câu nệ.”

Tống Thượng thư nhíu mày, trên mặt lộ vẻ không đành lòng.

“Vậy ta ở đâu? Có thể sai người đưa ta tới phòng ăn trước không? Ta đã đói suốt một ngày một đêm, bánh điểm tâm cũng ăn hết rồi.”

Ta chỉ vào bọc đồ trên bàn, đó là thứ mẫu phi chuẩn bị cho ta.

Người sợ ta đói dọc đường, nên mang theo rất nhiều bánh điểm tâm.

Dọc đường ăn một ít, hôm qua lại ăn một ít, thế là hết sạch.

“Dẫn tiểu thư tới phòng ăn. Tiện thể báo với phu nhân, bảo bà ấy sắp xếp chỗ ở cho tiểu thư.”

Tống Thượng thư căn dặn hạ nhân xong liền lên triều.

Ta theo hạ nhân tới phòng ăn.

Lúc này vẫn còn quá sớm, Thượng thư phu nhân và Tống Ngọc Du đều chưa thức dậy.

Tống Thượng thư thường dùng bữa sáng ở quan nha sau khi bãi triều.

Hạ nhân trong phủ vẫn chưa chuẩn bị bữa sáng.

Ma ma trong nhà bếp đành mang cháo và điểm tâm còn thừa từ tối qua lên cho ta.

Ta vừa đói vừa buồn ngủ, cũng chẳng còn để ý được nhiều, ăn bánh điểm tâm rồi uống mấy ngụm cháo.

Ta mới uống được một nửa thì Thượng thư phu nhân tới.

Bà bị hạ nhân do Tống Thượng thư phái tới gọi dậy.

“Ngọc Oánh, đều là lỗi của mẹ. Hôm qua tỷ tỷ con đột nhiên ngất xỉu, mẹ nhất thời cuống lên nên quên mất con.”

Thượng thư phu nhân khe khẽ sụt sùi.

Ta thờ ơ nhìn bà.

Ta đã từng cảm nhận được tình yêu của mẫu phi, biết cha mẹ yêu thương con cái sẽ có dáng vẻ thế nào.

Chỉ cần ta và Tạ Nghiễn ra ngoài, chậm trở về một khắc, mẫu phi đã sốt ruột đến đứng ngồi không yên.

Chỉ sợ chúng ta xảy ra chuyện.

Ta nhìn ra được, Thượng thư phu nhân không yêu ta.

Bà chỉ yêu Tống Ngọc Du.

Thấy ta im lặng, Thượng thư phu nhân khóc một lúc rồi cũng không khóc nữa.

Bà dẫn ta tới viện của mình.

Rất hẻo lánh, cũng rất nhỏ.

Nó chẳng khác nào viện dành cho nha hoàn quét dọn trong phủ Ninh Vương.

Không giống nơi chủ nhân trong phủ sẽ ở.

Ta nghi hoặc nhìn Thượng thư phu nhân.

“Ta sẽ ở đây sao?”

“Muội muội con vừa thấy con đã muốn bỏ đi. Năm ấy con bị bắt cóc, mẹ ngày nhớ đêm mong. May nhờ muội muội con xuất hiện, mới xoa dịu được nỗi đau trong lòng mẹ. Nó có ơn với con! Con cứ nhẫn nhịn trước, đợi muội muội con chấp nhận con, con lại chuyển tới chính viện.”

“Ta có thể trở về phủ Ninh Vương không?”

Hai mắt ta đỏ hoe, cuối cùng cũng hỏi ra lời giấu trong lòng.

“Mọi người đã có con gái mới, nàng ta lại không muốn nhìn thấy ta. Chi bằng một nhà ba người mọi người tiếp tục vui vẻ sống với nhau, ta trở về phủ Ninh Vương, từ nay đôi bên không còn liên quan, có được không?”

“Ngọc Oánh, những lời này của con chẳng khác nào khoét vào tim mẹ! Con là khúc ruột rơi xuống từ người mẹ, sao mẹ có thể nỡ lòng xa con?”

Thượng thư phu nhân lại bật khóc.

Ta lạnh nhạt nhìn bà, lòng không chút gợn sóng.

Bà vốn chẳng quan tâm tới ta, vì sao lại không nỡ thả ta đi?

07

Thượng thư phu nhân không trả lời câu hỏi của ta.

Bà chỉ sắp xếp ta ở thiên viện rồi vội vã rời đi.

Ta rất muốn trở về phủ Ninh Vương.

Nhưng ta biết phủ Thượng thư sẽ không chịu thả người.

Nếu ta lén trốn về, sẽ gây họa cho phủ Ninh Vương.

Ta chỉ có thể chậm rãi chịu đựng.

Chịu đựng ba năm, chờ Tạ Nghiễn tới cưới ta.

Ba năm ấy, ta sống rất không vui.

Ta ở trong thiên viện. Tống Ngọc Du không muốn nhìn thấy ta, Thượng thư phu nhân liền bảo ta tự dùng bữa trong viện.

Đám hạ nhân phủ Thượng thư quen thói nhìn người mà đối đãi.

Thấy ta không được Thượng thư phu nhân yêu thích, thức ăn bọn họ đưa tới đều là loại kém nhất.

Ta được Ninh Vương phi và Tạ Nghiễn nuông chiều, chăm chút quá kỹ.

Mỗi lần ăn cơm của phủ Thượng thư, ta đều khó nuốt trôi.

Nhưng không ăn thì phải chịu đói.

Thượng thư phu nhân chưa từng cho ta tiền tiêu hằng tháng. Ta không có bạc để sai nha hoàn ra ngoài mua đồ ăn.

Ngân phiếu và hành lý Ninh Vương phi cho ta đều bị Thượng thư phu nhân lấy đi.

Bà nói ta còn nhỏ, không dùng tới nhiều bạc như vậy. Những y phục kia quá bắt mắt, bà sẽ thay ta cất giữ trước.

Nhưng có một lần, ta vô tình gặp Tống Ngọc Du, trông thấy nàng ta đang mặc y phục của ta.

Đó là bộ y phục Ninh Vương phi dùng Thục cẩm may cho ta, chỉ có duy nhất một bộ.

Thục cẩm là cống phẩm, phủ Thượng thư không thể có, bên ngoài cũng không mua được.

Ta muốn lấy lại y phục và trang sức của mình, Thượng thư phu nhân lại nói Tống Ngọc Du chưa từng dùng đồ tốt như vậy, cứ cho nàng ta mượn vài ngày.

Ta là tỷ tỷ, phải nhường nhịn nàng ta.

Hễ ta muốn giành lại, ta sẽ bị nhốt.

Bị nhốt vào từ đường, không cho ăn uống.

Ta sợ, từ đó không dám giành nữa.

Ta sợ Thượng thư phu nhân lại nhốt mình. Cảm giác đói bụng thật sự rất khó chịu.

Bọn họ vốn không hề quan tâm tới ta.

Cũng như ta đã nói không biết bao nhiêu lần, bảo bọn họ gọi ta là Vãn Sương.

Thế nhưng bọn họ vẫn cố chấp gọi ta là Tống Ngọc Oánh.

Bọn họ dường như không nghe thấy tiếng nói của ta, chỉ tự mình nói những điều họ muốn nói, quyết định những chuyện họ muốn quyết định.

Nay ta ăn nhờ ở đậu, đành phải thu mình mà sống.

Những ngày sau đó, ta đã biết ngoan ngoãn.

Mọi thứ trong phủ, Thượng thư phu nhân đều để Tống Ngọc Du chọn trước, sau đó mới đưa phần còn thừa cho ta.

Ta lặng lẽ nhận lấy.

Thượng thư phu nhân dẫn ta và Tống Ngọc Du ra ngoài giao thiệp, cùng người khác khen ngợi Tống Ngọc Du.

Còn ta bị bỏ lại một mình giữa yến tiệc.

Ta cũng ngoan ngoãn ngồi yên.

Cho dù Thượng thư phu nhân dẫn chúng ta đi dạo phố, rồi mải đi cùng Tống Ngọc Du đến mức quên mất ta...

Bà bỏ ta lại trong cửa hàng, tự mình trở về phủ.

Ta vẫn ngoan ngoãn tự đi bộ về phủ Thượng thư.

Ta nghĩ, chỉ cần cố chịu tới ngày cập kê, đợi Tạ Nghiễn tới cưới ta...

Ta sẽ có thể rời khỏi phủ Thượng thư.

Phủ Thượng thư chẳng tốt đẹp chút nào.

Đợi ta gả cho Tạ Nghiễn, ta nhất định sẽ không bao giờ trở lại đây nữa!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Nàng Dâu Duy Nhất - Chương 4: 4 | MonkeyD